Giang Tiểu Bạch bị những lời của Tennyson làm cho nghẹn họng.
Cái cớ để gặp mặt Tennyson, hình như đúng là do cô khơi mào.
Nhưng cô cũng đã nói rất rõ ràng, chỉ muốn xin chụp một tấm ảnh kỷ niệm hay gì đó tương tự, mà loại lời nói này trong giới vốn dĩ quá đỗi bình thường, thường là "tôi tùy tiện nói, anh tùy tiện nghe" là xong chuyện.
Chẳng phải chỉ là mấy lời khách sáo đó sao.
Cho nên về mặt lời nói, cô không có vấn đề gì, ngược lại, Tennyson nghiêm túc như vậy khiến cô cảm thấy kỳ quặc.
"Tôi quả thực rất ngưỡng mộ anh, hôm nay có thể được gặp mặt anh đã cảm thấy rất vinh hạnh rồi." Giang Tiểu Bạch nói.
"...Thực ra, tôi có thể khiến cô vinh hạnh hơn nữa." Tennyson đáp.
Giang Tiểu Bạch: ??
Cô nhìn Tennyson, thấy trong mắt đối phương sự nóng bỏng dành cho mình không hề giảm bớt, đồng thời hắn còn giơ cánh tay phải ra, làm tư thế muốn chống lên bức tường phía sau lưng cô.
Muốn "bích đông" (dồn vào tường) sao??
Trong phim cô bị bích đông không ít lần, nhưng ngoài đời thực, đây hình như là lần đầu tiên?
Giang Tiểu Bạch sững người, sau đó muốn cười, nhưng là cười vì tức giận.
Ngay khi đối phương giơ tay chống tường, Giang Tiểu Bạch lách người sang phải, thoát khỏi "vòng tay" của Tennyson.
Bích đông vào khoảng không, Tennyson ngẩn ra, nhìn về phía Giang Tiểu Bạch.
"Tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi, sự ngưỡng mộ của tôi dành cho anh là vì chúng ta cùng nghề, nên tôi ngưỡng mộ sự chuyên nghiệp của anh mà thôi. Còn về bản thân anh... tôi không có sở thích đặc biệt nào cả."
Giang Tiểu Bạch cảm thấy, người này chắc là quá tự tin vào bản thân nên mới hiểu lầm chữ "thích" mà cô nói, từ đó mới có hành vi như vậy.
Vì thế, chỉ cần cô giải thích rõ ràng, hắn chắc sẽ hiểu và không quấy rầy nữa.
"Có gì khác nhau đâu? Chỉ cần cô có cảm tình với tôi, vậy chúng ta có thể thử xem sao." Tennyson cười nói, "Tối nay, khách sạn để tôi đặt nhé?"
Giang Tiểu Bạch: ??
Cái "thử" mà Tennyson nói là cái "thử" nào?
Không phải thử tìm hiểu yêu đương, mà là thử vào khách sạn thuê phòng?
"Tôi nghĩ mình đã nói rất rõ rồi, tôi không có ý gì với anh, cũng không muốn thử với anh, anh tìm người khác đi."
Sắc mặt Giang Tiểu Bạch lạnh xuống, nói xong liền xoay người định bỏ đi.
"Tôi đến là để nể mặt cô, nhưng bây giờ xem ra cô không muốn nể mặt tôi, hay nói cách khác, cô đang chơi trò 'lạt mềm buộc chặt'?" Tennyson đưa tay chặn trước mặt cô.
Giang Tiểu Bạch ngước mắt nhìn Tennyson.
Người thì đẹp mã, sau khi dùng bùa nước quả thực để lại ấn tượng ban đầu rất tốt, nhưng bùa nước chỉ có thể thay đổi ngoại hình, không thể thay đổi bản chất bên trong hắn.
Loại hàng này mà xứng để cô phải "lạt mềm buộc chặt" sao?
"Tôi giải thích lần cuối, tôi không cầu xin anh đến, muốn gặp anh là ý của mọi người, không phải ý của một mình tôi, mà anh là tự nguyện đến, cho nên không tồn tại cái lý do là anh nể mặt tôi mới đến." Giang Tiểu Bạch mặt lạnh tanh, vô cùng khó chịu, việc phải dây dưa với loại người này khiến cô cực kỳ mất kiên nhẫn, "Tôi đã giải thích rõ ràng, tôi không có ý gì với anh, càng không muốn đi 'thử' với anh, nếu anh còn cản đường tôi, đừng trách tôi ra tay."
"Giả vờ cũng giống đấy, nhưng phụ nữ các người chẳng phải ai cũng như nhau sao? Tôi chỉ cần ngoắc ngón tay là tự nguyện dâng tận cửa, tặng chút quà là vui mừng khôn xiết, hay là cô có tham vọng lớn hơn, muốn nhiều hơn? Không muốn tiền, chẳng lẽ muốn vai diễn?" Tennyson cười lạnh, "Được thôi, chỉ cần cô khiến tôi vui vẻ... cô làm gì đấy?"
Tennyson nói được một nửa thì thấy Giang Tiểu Bạch đột ngột quay người lại, sau đó không nói hai lời liền kéo hắn đi về phía nhà vệ sinh.
"Không phải chứ, cô cởi mở vậy sao? Ở đây cũng được? Cũng không phải không được, vừa hay tôi cũng chưa thử bao giờ..."
"Câm miệng, lát nữa kêu cũng chưa muộn." Giang Tiểu Bạch lạnh lùng ngắt lời.
"Ha ha ha, tôi lại rất mong chờ xem cô có thể khiến tôi kêu như thế nào."
Một lát sau, Tennyson nằm trên sàn nhà vệ sinh nữ, đau đớn co giật toàn thân, nhìn lên trần nhà nhe răng trợn mắt kêu gào.
Nhà vệ sinh nữ đã không còn ai, đúng là nơi dạy dỗ người ta rất tốt.
"Kêu có sướng không?" Giang Tiểu Bạch đứng đó, chân dẫm lên ngực hắn, mỉm cười hỏi.
Tennyson muốn chửi thề.
Hắn muốn kêu, nhưng không phải theo cách này!
"Cô, đồ đàn bà bạo lực... cô có phải xuất thân từ diễn viên hành động không?" Tennyson khó khăn mở miệng nói, "Cô đợi đấy, tôi ra ngoài sẽ tìm luật sư, kiện cô tội cố ý gây thương tích!"
"Vậy tôi phải kiện anh tội quấy rối tình dục trước đã, chúng ta cứ kiện qua kiện lại, xem cư dân mạng tin ai."
Một nam một nữ, hai nghệ sĩ cùng lúc báo cảnh sát, một người kiện đối phương gây thương tích, một người kiện đối phương quấy rối tình dục... việc này còn cần phải nói sao?
Nếu anh không quấy rối tình dục người ta, tại sao người ta lại gây thương tích cho anh?
Ngay cả bản thân hắn cũng không thể tự biện minh để đưa ra một lời giải thích hợp lý!
Hơn nữa, đây là trong nhà hàng, trợ lý của Tennyson đã trực tiếp chặn đường, không cho bất kỳ ai đi về phía này, điều này khi thu thập chứng cứ sau này cũng sẽ trở thành bằng chứng.
Tennyson cứng đờ người.
Để nổi tiếng được như bây giờ không hề dễ dàng, cơ hội này hắn phải khó khăn lắm mới giành được, nếu vì chuyện quấy rối tình dục mà xảy ra bê bối, thì tất cả công sức hắn bỏ ra đều đổ sông đổ biển hết!
"Được, tôi không kiện cô, cô thả tôi đi, chuyện hôm nay, tôi có thể không tính toán." Tennyson nói.
Hắn cuối cùng cũng nhận rõ tình thế, biết rằng tình cảnh hiện tại không chịu thua là không được.
"Anh không tính toán là chuyện của anh, nhưng tôi thì phải tính toán."
Giang Tiểu Bạch liếc hắn một cái, tay trái lấy điện thoại gọi một cuộc gọi video cho cảnh sát Lư, tay phải nhanh chóng vẽ bùa.
Hư không phù, thành.
Khi lá bùa đánh lên người Tennyson, ánh mắt hắn trở nên lờ đờ.
"Giang đại sư?" Tiếng của cảnh sát Lư vang lên.
"Nghệ sĩ mà anh nói được phù sư trốn thoát kia giúp đỡ, tôi tìm thấy rồi, anh ta hiện đang bị tôi khống chế, anh có gì muốn hỏi anh ta thì cứ hỏi, cố gắng ngắn gọn, chúng ta chỉ có 3-5 phút, hết thời gian bùa sẽ mất tác dụng." Giang Tiểu Bạch nói nhanh, sau đó hướng ống kính về phía Tennyson đang nằm trên đất với vẻ hơi ngẩn ngơ.
Cảnh sát Lư sững sờ.
Không phải chứ, tìm thấy nhanh vậy sao??
Khoảng cách từ lần cuối anh nói chuyện này với Giang Tiểu Bạch mới chỉ trôi qua vài ngày, hơn nữa Giang Tiểu Bạch cũng đã nói cô gần đây không ở nước ngoài, có thể phải vài tháng sau mới đi điều tra được.
Sao mà giờ đã bắt được người rồi!
Giang đại sư ra tay, một người bằng hai người.
Không đúng, là hơn cả vạn quân!
"Bùa nước anh ta uống, là ai đưa?" Cảnh sát Lư không nói nhiều, hỏi thẳng vào vấn đề.
Giang Tiểu Bạch dịch lại câu hỏi này, "Thứ tăng cường sức hút mà anh đang dùng, là ai đưa cho anh?"
"...Chen."
Tennyson mở miệng.
---❊ ❖ ❊---
Cảnh sát Lư hỏi tình hình của "Chen" kia, tuổi tác, địa chỉ, có đồng bọn không, còn hỏi những người sử dụng bùa nước tương tự còn có ai, Tennyson nói ra hai người, một là em trai hắn James, người còn lại là một ca sĩ.
Hai người này là những người hắn biết rõ danh tính, nhưng còn một người mà hắn không biết, Chen từng nhắc đến, nhưng không nói người đó là ai.
Cho nên muốn biết thì chỉ có thể đi hỏi Chen mới được.
"Được rồi, sắp hết tác dụng rồi." Giang Tiểu Bạch vừa truyền đạt lại vừa chú ý đến tình trạng của Tennyson.