Loại bình xịt này có thiết kế vô cùng độc đáo, giúp người dùng nhận biết hướng của vòi phun cực kỳ rõ ràng. Ngay cả trong đêm tối đen như mực, người ta cũng không bao giờ cầm nhầm hướng, tránh được tình huống trớ trêu là định xịt vào kẻ xấu mà lại tự xịt vào mặt mình.
Như lúc này, trong mấy lần xịt loạn xạ của cô tiếp viên hàng không, chỉ có một lần là xịt vào không trung, còn lại đều trúng phóc vào mặt và mắt của gã đàn ông kia.
Gần như ngay lập tức, gã đàn ông cảm thấy mắt mình không thể mở ra được nữa.
Không đau, cũng chẳng ngứa, nhưng chính là không sao mở mắt ra nổi.
Thế là cô tiếp viên hàng không chạy thoát, rồi còn báo cảnh sát.
Sau khi sự việc lắng xuống, cô tiếp viên đã viết một bài đăng dài trên Weibo để trần thuật lại sự tình, ghi rõ các chi tiết và đính kèm ba tấm ảnh.
Tấm thứ nhất là cảnh gã đàn ông nhắm nghiền mắt, vẻ mặt hoảng loạn giữa đêm khuya. Tấm thứ hai là ảnh chụp cận cảnh bình xịt, và tấm thứ ba là cảnh gã bị cảnh sát áp giải đi giam giữ.
Trong bài viết, cô tiếp viên đã tag Quỹ từ thiện Giang Tiểu Bạch cùng chính Giang Tiểu Bạch vào, liên tục bày tỏ lòng biết ơn.
Cách đây vài ngày, Quỹ từ thiện Giang Tiểu Bạch đã công bố thông tin về việc đăng ký nhận bình xịt, tin tức này cư dân mạng ai cũng biết, thậm chí không ít người còn tham gia ứng tuyển.
Chỉ là số lượng có hạn, chỉ có 5000 suất, nên những người nhận được cơ hội suy cho cùng vẫn chỉ là số ít.
Không đăng ký được thì mọi người cũng quên bẵng đi. Cư dân mạng thời nay rất hay quên, chỉ khi đụng chuyện mới khơi gợi lại ký ức cũ, giống như bây giờ, thấy tin tức mới nhớ ra vụ bình xịt này.
Thế là, mọi người bắt đầu phấn khích.
Dùng tốt đến thế sao?
Sau đó, có lẽ cũng vì thấy tin tức này, cảnh sát địa phương đã đăng tải một đoạn video, chính là nội dung từ camera góc phố nơi cô tiếp viên gặp chuyện hôm đó.
Cô tiếp viên kéo theo một chiếc vali đi trên phố. Cô không mặc đồng phục mà diện áo len phối cùng quần jean bó màu đen và bốt, bên ngoài khoác một chiếc áo phao trắng dáng dài. Nhìn từ xa cũng có thể thấy vóc dáng cô rất thanh mảnh.
Rồi ở phía xa, có thể thấy một bóng đen đang đi sát tường, cùng lộ trình với cô tiếp viên.
Đang đi, cô tiếp viên cảm thấy có điều bất thường nên ngoái đầu nhìn lại. Cái bóng đen khựng lại một nhịp. Sau khi nhìn xong, cô tiếp viên dường như cũng hoảng hốt, rảo bước nhanh hơn, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại.
Nhưng lúc này, cái bóng đen cũng tăng tốc.
Cô tiếp viên lúc này mới thực sự hoảng sợ, lục trong túi xách lấy ra một vật nhỏ, tay kia thì cầm điện thoại bắt đầu gọi.
Ngay khi cô tiếp viên sắp đi ra khỏi phạm vi quay của camera, gã đàn ông bất ngờ lao tới. Cô tiếp viên vùng vẫy bò về phía trước, người vừa vặn lọt ra ngoài khung hình camera, còn gã đàn ông vẫn nằm trong tầm quan sát.
Sau đó, mọi người thấy tay cô tiếp viên vươn ra, có một vật nhỏ màu xanh lục khua khua trước mặt gã đàn ông, rồi gã liền ôm mắt ngồi bệt xuống đất.
Gã dụi mắt, nhưng mắt vẫn không thể mở nổi, thế là gã vươn tay ra mò mẫm phía trước.
Đoạn sau thì không thấy gì nữa, vì gã đàn ông cũng đã đi ra khỏi phạm vi camera.
Nhưng thông tin đến đây đã là quá đủ, đặc biệt là điểm mấu chốt: gần như ngay khi cô tiếp viên hướng vật đó vào mắt gã đàn ông, gã đã lập tức mất khả năng nhìn.
"Đáng sợ thật, mấy gã đàn ông này điên rồi sao, giữa đường giữa chợ mà đã phát tiết??"
"Động vật khi cầu phối còn biết thể hiện sự thân thiện, phô bày ưu điểm trước, đằng này lại định giở trò ngay giữa phố, khinh bỉ!"
"Cái bình xịt này dùng được phết nhỉ, gã kia cố gắng mãi mà không hé mắt ra nổi một kẽ, buồn cười thật sự."
"Người không hiểu luật xin hỏi cái này tính là tội gì? Có bị ngồi tù không?"
"Bình xịt này có bán không? Tôi muốn mua cho con gái, nó học lớp 12 rồi, không ở nội trú, tối nào tan học về nhà cũng đã muộn, tuy đi xe đạp nhưng vẫn nguy hiểm lắm."
"Cầu mua +1! Chỗ làm của bạn gái tôi xa quá, tan làm còn phải đổi tàu điện ngầm, chỗ ở thì hẻo lánh, rất muốn chuẩn bị cho cô ấy một bình."
"Chị Tiểu Bạch còn mở suất đăng ký không? Nếu tôi quyên góp một ngàn tệ thì có được ưu tiên không?"
"Ừm... đừng nói là số tiền quyên góp không liên quan đến việc xét duyệt, cho dù có tiền thật thì cũng chưa chắc đến lượt cái suất một ngàn của bạn đâu."
"Quả nhiên, hàng của chị Tiểu Bạch chắc chắn là cực phẩm!"
"Cho hỏi lần mở đăng ký tiếp theo là khi nào vậy?"
Ngay cả khi không có bình xịt, thì bản thân sự việc kiểu này chỉ cần đăng lên mạng là sẽ thu hút đám đông vây xem.
Giờ lại có thêm bình xịt, còn liên quan đến Giang Tiểu Bạch, số người quan tâm lại càng nhiều hơn.
Trong phút chốc, cư dân mạng bàn tán về bình xịt nhiều không kể xiết, những người tag Giang Tiểu Bạch hoặc vào Weibo của cô giục giã cũng không ít.
Đa số mọi người đều bày tỏ muốn có, nhưng cũng có người đặt câu hỏi nghi vấn và bày tỏ sự bất mãn:
"Xịt cái là không nhìn thấy gì, vậy chẳng phải rất nguy hiểm sao? Nếu có kẻ cố tình gây chuyện, chọn đúng ngã tư xịt vào mắt tài xế hoặc người đi đường, chẳng phải sẽ gây ra tai nạn giao thông sao? Ai chịu trách nhiệm cho việc này?"
"Cái này thực sự không có hại sao? Ngay cả xịt hơi cay thì cũng miễn cưỡng mở được một kẽ mắt chứ? Đằng này người ta hoàn toàn không mở mắt ra nổi."
Tuy nhiên, những người nghi ngờ đều bị cư dân mạng đáp trả:
"Dao nguy hiểm như vậy, sao nhà nào cũng có? Cắt rau thái thịt không dùng dao được đâu, khuyên bạn nên dùng răng mà cắn."
"Xe cộ nguy hiểm thế nào, lái xe có thể đâm chết người đi bộ, khuyên cả thế giới hủy bỏ xe cơ giới, hạn chế xe không cơ giới đi."
"Tôi xem mà buồn cười, ai rảnh hơi mà cầm cái thứ này xịt loạn trên phố cơ chứ? Hơn nữa, nếu là hắn xịt thì xảy ra chuyện chắc chắn là hắn chịu trách nhiệm toàn bộ, chẳng lẽ bạn còn muốn đổ lỗi cho Giang Tiểu Bạch?"
"Người ta đã dám sản xuất thứ này nghĩa là đã qua kiểm định, cam kết không gây hại là không gây hại. Nếu bạn không yên tâm thì tự bỏ tiền liên hệ với người đang sở hữu bình xịt, mang đến cơ quan chuyên môn mà kiểm tra?"
"Đúng là không biết gì mà cũng dám chém gió. Weibo chính thức của Quỹ từ thiện Giang Tiểu Bạch đã đăng báo cáo kiểm định rồi, không độc không hại. Chẳng lẽ bạn còn giỏi hơn cả mấy chuyên gia kỹ thuật đó à?"
Lâm Phương cũng đã liên lạc với Giang Tiểu Bạch.
"Điện thoại của chúng tôi sắp nổ tung rồi, toàn là người giục mở suất đăng ký bình xịt." Lâm Phương cười khổ nói, "Tiểu Bạch, cô có thời gian dự kiến cho đợt mở tiếp theo không? Nếu có thì thông báo trước đi, như vậy họ sẽ không gọi điện liên tục một cách mù quáng nữa."
Lâm Phương biết bình xịt dùng tốt, vì nhân viên trong quỹ ai cũng đã từng dùng thử.
Chỉ khi tự mình trải nghiệm mới biết tác dụng và cảm giác khi sử dụng, như vậy khi có người hỏi, họ mới có thể giải đáp chính xác.
Sau khi dùng thử, nhân viên đều nhất trí cho rằng thứ này rất hữu dụng, không chỉ có thể ứng phó trong tình huống then chốt mà còn không gây tổn thương cho người khác, dù có lỡ dùng nhầm cũng không cần quá lo lắng.
Chỉ là vì vụ việc của cô tiếp viên hàng không mà khiến nhiều người săn đón đến vậy, điều này vẫn nằm ngoài dự đoán.
"Được, tôi biết rồi. Cô đi đăng thông báo đi, tôi cũng sẽ thông báo một tiếng trên Weibo."
Giang Tiểu Bạch vốn đã có kế hoạch cho thời gian mở đăng ký tiếp theo, chỉ là vụ việc của cô tiếp viên xảy ra quá nhanh, cô cũng không ngờ lại có chuyện này.