"Chào chị Tiểu Bạch ạ."
Cậu nhóc có vẻ ngoài thư sinh đang ngồi ở phía sau xe, thấy Giang Tiểu Bạch thì nửa người đứng dậy chào hỏi rất lễ phép, nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Cậu tên là Lữ Tiểu Thiên, một diễn viên nhí xuất thân từ nhỏ, năm nay 19 tuổi.
Lữ Tiểu Thiên đóng phim từ năm 10 tuổi, bộ phim khiến cậu nổi tiếng khắp cả nước là "Nhà có một lão như có một bảo", trong đó cậu thủ vai Tiểu Nguyên Bảo, cháu trai của cụ già.
Hồi nhỏ cậu trông vô cùng đáng yêu, hệt như những đứa trẻ bụ bẫm trong tranh tết, giọng nói còn non nớt, đôi mắt to như quả nho ấy đã in sâu vào lòng biết bao người.
Nhưng nhiều khi, "diễn viên nhí" lại là danh từ đồng nghĩa với sự ngượng ngùng. Quá nhiều diễn viên lúc nhỏ tròn trịa đáng yêu rất được lòng người, nhưng khi lớn lên lại trở nên tầm thường, khiến những khán giả từng chứng kiến thời hoàng kim của họ vừa nói "đợi em lớn lên", lại vừa phải thốt lên một câu khi tận mắt thấy họ trưởng thành:
"Thật đáng tiếc, lớn lên bị vỡ nét rồi."
Thế nhưng ba chữ "bị vỡ nét" tuyệt đối không bao giờ xuất hiện trên người Lữ Tiểu Thiên.
Cậu nhóc này lớn lên vô cùng tuấn tú xinh đẹp, đôi mắt gần như y hệt hồi nhỏ, long lanh lại có thần, hàng mi cũng dày và cong vút, còn đẹp hơn cả khối nữ diễn viên.
Có người nói chỉ cần nhìn vào đôi mắt này thôi cũng đủ chấm cho cậu 80 điểm.
Lữ Tiểu Thiên là diễn viên nhí, nhưng không phải kiểu diễn viên nhí thông thường. Cậu không phải kiểu đóng xong một hai bộ phim hot rồi biệt tăm, mà là liên tục có tác phẩm mới, đa số đều là những tác phẩm được đánh giá cao, điều này khiến mọi người có cảm giác như được chứng kiến cậu trưởng thành từng ngày.
Chính vì thế, độ nổi tiếng của cậu rất cao, khán giả ở mọi lứa tuổi đều là fan của cậu.
"Ba người còn lại khoảng một tiếng nữa sẽ đến đủ, làm phiền mọi người đợi thêm chút nữa."
Đạo diễn Kim Phong đi tới cửa xe, nói với họ.
"Vâng ạ đạo diễn." Lữ Tiểu Thiên là người lên tiếng trước.
Lữ Tiểu Thiên và La Tuyền đều là nghệ sĩ thuộc công ty Thịnh Hoàng, cùng một công ty nên đáng lẽ phải xuất phát và đến cùng nhau.
Trên xe có đặt máy quay, khi biên tập phát sóng chắc chắn sẽ phải thêm một đoạn vào, cứ im lặng mãi thì không ổn, nên ba người không mấy thân thiết này đành phải tìm chủ đề để nói chuyện xã giao.
La Tuyền là ca sĩ hạng A, Lữ Tiểu Thiên thì khỏi phải bàn, tuy tuổi còn nhỏ nhưng lượng fan và độ nổi tiếng của cậu lại cao nhất trong sáu nghệ sĩ hôm nay, so ra thì Giang Tiểu Bạch có phần lép vế hơn.
Cô chủ động mở lời: "Anh La, nghe nói anh đang chuẩn bị cho buổi hòa nhạc phải không ạ?"
Đây là lần đầu La Tuyền gặp Giang Tiểu Bạch. Với tư cách là người lớn tuổi nhất, anh đang định tìm cách phá vỡ sự im lặng thì nghe Giang Tiểu Bạch lên tiếng, anh liền thở phào nhẹ nhõm.
"Đúng vậy, dạo này anh vẫn luôn luyện hát, hơn nữa còn đang chuẩn bị bài hát mới, khó khăn lắm mới chen được thời gian để đến đây đấy."
La Tuyền cười nói xong, còn nhìn sang Lữ Tiểu Thiên bên cạnh, tiện thể nhắc đến cậu: "Tiểu Thiên cũng vậy, cậu nhóc xin nghỉ ở đoàn làm phim để đến đây, cảm giác lịch trình của cậu nhóc còn bận hơn cả anh nữa."
Lữ Tiểu Thiên ngượng ngùng: "Mọi người đều bận mà, chị Tiểu Bạch chẳng phải cũng từ đoàn làm phim đến sao? À đúng rồi chị Tiểu Bạch, em là fan nguyên tác của "Cửu Thiên Truyện", đặc biệt thích nhân vật Liễu Như Yên, rất mong chờ màn thể hiện của chị ạ."
"Vậy thì chị phải cố gắng mới được, không thể để Tiểu Thiên thất vọng rồi."
Giang Tiểu Bạch cũng cười.
Ba người cùng nhau tán dương qua lại, đồng thời cũng cố ý hay vô ý quảng cáo cho bộ phim, bài hát hiện tại của mình, bầu không khí khá hài hòa.
Khoảng nửa tiếng sau, lại có người đến.
Lần này đến là nghệ sĩ của công ty Thánh Dương, hai cô gái đều tầm hai mươi tuổi, xinh xắn đáng yêu.
Họ là ca sĩ của nhóm nhạc "Thất Thái", cả hai đều có ngoại hình xuất chúng, hơi thở thanh xuân ấy khiến người nhìn cũng thấy tâm trạng tốt lên.
"Anh La, Tiểu Thiên, chị Tiểu Bạch."
Hai người vừa thấy họ liền chào hỏi rất lễ phép, giọng nói ngọt ngào.
Người đông lên, câu chuyện cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, mỗi người thỉnh thoảng chêm vào một câu khiến không khí trở nên rất sôi nổi.
Giang Tiểu Bạch quan sát hai cô gái nhóm Thất Thái, tên thật của họ không ai rõ lắm, chỉ biết cô chị tên là Tiểu Thất, em gái tên là Thái Thái.
Hai chị em này chỉ cách nhau một tuổi, tất nhiên họ không phải chị em ruột, mà là sau khi ký hợp đồng với công ty thì được công ty sắp xếp thành một nhóm.
Họ cũng là ca sĩ nổi tiếng, nhận không ít quảng cáo và show thực tế, xét về mặt này thì họ ngược lại còn là tiền bối của Giang Tiểu Bạch.
"Đúng rồi, còn một người nữa chưa đến phải không ạ?"
Trò chuyện một lúc, Thái Thái bỗng nhiên hỏi.
"Đúng vậy, người đó... vẫn chưa tới." Thần sắc của La Tuyền có chút ẩn ý.
Những người khác nghe vậy, biểu cảm cũng ít nhiều lộ ra sự không tự nhiên.
"Chị Tiểu Bạch, chị và... anh Bách không phải cùng một công ty sao? Sao không đến cùng nhau ạ?"
Thái Thái đột nhiên hỏi Giang Tiểu Bạch.
Giang Tiểu Bạch liếc nhìn cô một cái đầy ẩn ý, mới tiếp xúc nên cô chưa nắm chắc được câu hỏi này của cô nàng là ngây thơ hỏi bâng quơ, hay là có mục đích khác.
"Anh Bách có lịch trình khác nên chúng tôi tách ra đi." Cô đáp.
"Ồ, ra là vậy, em cứ tưởng là..."
Thái Thái nói rồi tinh nghịch lè lưỡi cười.
"Chị Tiểu Bạch, "Cửu Thiên Truyện" sắp đóng máy rồi đúng không ạ? Em rất quan tâm đến tin tức của bộ phim này..."
Tiểu Thất ở bên cạnh không chút dấu vết chuyển đề tài.
Lại qua mười mấy phút nữa, người cuối cùng cuối cùng cũng đã đến.
Khi họ nhìn thấy một bóng dáng cao gầy đi tới từ cửa sổ trước xe, những người đang trò chuyện trên xe lập tức im bặt, trong xe rơi vào một sự tĩnh lặng kỳ quái.
Đạo diễn đi qua bắt tay với người đến, sau đó cả nhóm cùng đi tới cửa xe.
"Xin lỗi, tôi đến muộn, để mọi người đợi lâu rồi. Tôi là Bách Tinh, rất vinh hạnh được gặp mọi người."
Bách Tinh đứng ở cửa sau, mặc bộ đồ thường phục màu đen vừa vặn, người cao lớn khiến anh khi nói chuyện phải hơi cúi người xuống, ánh sáng trong mắt lộ ra từ khe hở của mái tóc trước trán, mang theo vẻ thâm trầm sâu sắc.
Anh hơi cong môi, thấp thoáng lộ ra hàm răng trắng như vỏ sò, một nụ cười nhạt cũng đủ khiến người ta kinh ngạc.
Đây là một người đàn ông có ngoại hình vô cùng xuất chúng, dù là đứng từ xa cũng có thể khiến người ta liếc mắt một cái là nhìn thấy ngay giữa đám đông.
Vì cúi đầu nên chiếc vòng cổ dây đen đeo trên cổ cũng trượt ra khỏi cổ áo, đung đưa trong không trung.
Đó là một hình vẽ nhỏ giống như đầu lâu, rất ngầu, màu đen tuyền, khi lắc lư có phản chiếu ánh sáng, nhưng trong xe hơi tối nên không nhìn rõ được là làm bằng chất liệu gì.
"Không sao, chúng tôi cũng mới đợi không lâu."
"Ha ha đúng vậy, nào, mau lên xe đi."
Mọi người đều nở nụ cười chào hỏi, rồi chỉ vào những chỗ trống trên xe bảo anh ngồi xuống.
Bách Tinh gật đầu, bước vào trong xe, nhưng không ngồi cạnh bất cứ ai mà đi thẳng đến hàng ghế cuối cùng, chọn ngay vị trí góc trong cùng sát cửa sổ.
Người gần anh nhất là La Tuyền cũng cách anh tận hai hàng ghế!
Thế nhưng hành động này lại khiến tất cả mọi người đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.