"Đổng Trường An? Chính là chú của người đàn ông đứng sau vụ chuông Đỗ Đào kia sao?" Giang Tiểu Bạch nghe xong liền vội vàng hỏi.
Vị hội trưởng Hiệp hội Huyền thuật này, Giang Tiểu Bạch từng nghe danh một lần, chính là chú của gã thanh niên đứng sau vụ việc Đỗ Đào dùng chuông để đoạt lấy dung mạo người khác.
Gã thanh niên đó từng bị Vệ lão và những người khác bắt được, nhưng vì phía sau gã có Đổng Trường An chống lưng, nên Phù Môn cũng khó lòng xử lý trực tiếp. Cuối cùng, sau khi thương thảo, họ đạt được thỏa thuận, có thể có trừng phạt, nhưng tuyệt đối không đến mức "thương gân động cốt".
Mới trôi qua bao lâu mà cái tên này lại xuất hiện lần nữa.
Cái Hiệp hội Huyền thuật này... có chút tà tính nhỉ.
Giang Tiểu Bạch không khỏi nhớ lại ấn tượng đầu tiên mà hiệp hội này để lại cho mình. Khi đó đối phương gọi điện hỏi cô có muốn gia nhập hay không, giọng điệu cao ngạo và thái độ coi thường người khác đó cô vẫn luôn ghi lòng tạc dạ.
"Không sai, hắn chính là chú của Đổng Thịnh." Vệ lão gật đầu, "Đổng Trường An trước kia từng bị thương ở chân, đi lại khó khăn. Hiện tại hắn tuy mang danh hội trưởng hiệp hội, nhưng người quản lý thực sự đã là phó hội trưởng rồi. Người này không có sở thích gì khác, sở thích duy nhất là mê tiền, thích kiếm tiền, tích cóp tiền nhưng lại không nỡ tiêu tiền. Rõ ràng ở ngôi vị hội trưởng tôn quý, nhưng vì tiền mà chuyện gì cũng dám làm, trong giới hắn nổi tiếng là kẻ thối hoắc."
Thực tế, lời Vệ lão nói còn là khá khách khí. Đổng Trường An bị tàn tật ở đôi chân, đừng nói là đi lại khó khăn, mà là ra vào đều không rời khỏi xe lăn, phải có người túc trực chăm sóc mọi lúc.
Mà nguyên nhân đôi chân hắn bị tàn tật cũng khá thú vị, đó là vì hắn từng đắc tội với một người có gia thế do chuyện bùa chú tà ác, người đó đã sai thủ hạ đánh gãy chân hắn.
Dù Đổng Trường An có bản lĩnh và quyền thế, nhưng so với những gia tộc giàu có lâu đời thì vẫn không thể cứng đối cứng, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Kể từ đó, tính cách hắn càng thêm quái dị, hơn nữa sự yêu thích tiền bạc đã đạt đến mức độ si mê. Có thể nói chỉ cần có đơn hàng lớn là hắn nhận, bất kể việc đó có tổn hại âm đức đến mức nào.
Cũng vì vậy, danh tiếng của hắn trong giới sớm đã thối hoắc.
Tuy nhiên, hắn có tư cách cao, thực lực cũng có, cho nên trừ khi đắc tội với những nhân vật lợi hại hoặc trở thành kẻ thù số một của giới, bằng không cũng chẳng ai muốn đối đầu trực diện với hắn.
Đổng Trường An ngang ngược, người nhà hắn cũng ngang ngược. Gã cháu trai kia cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, sau khi được Đổng Trường An dẫn dắt vào nghề thì cũng là loại cá mè một lứa, hai chú cháu điên cuồng vơ vét tiền bạc.
Nhưng họ cũng rất cảnh giác, những người thực sự có bản lĩnh có thể trị được họ thì họ tuyệt đối không dám đắc tội. Những kẻ họ kiếm tiền và hãm hại đều là những gia đình giàu có mới nổi, đặc biệt là tầng lớp trọc phú. Một đơn hàng giá từ vài trăm nghìn đến vài triệu, kiếm xong là chạy, hậu mãi không bao giờ chịu trách nhiệm.
Trong mắt những khách hàng đó, họ đều là cao nhân, dù có xảy ra chuyện gì cũng chỉ dám lý luận, tuyệt đối không dám làm căng.
Giang Tiểu Bạch nghe vậy thì nhíu mày, "Nhưng con cảm thấy người dùng chiếc khuyên tai này nhìn không giống kiểu có thể dính líu đến Đổng Trường An."
Theo quan sát của Giang Tiểu Bạch, Lương Tiểu Soái kia có lẽ chỉ là kiểu nhà giàu mới nổi, căn bản không có nền tảng gì. Loại người này cũng có thể cầu cạnh được đến chỗ Đổng Trường An sao? Giang Tiểu Bạch tỏ vẻ nghi ngờ.
Vệ lão lại lắc đầu, "Ý ta là phong ấn xuất phát từ tay hắn, nhưng món đồ này chưa chắc là do hắn làm, càng không phải hắn tự tay bán ra. Theo thân phận địa vị hiện tại của hắn, đã có những khách hàng lớn cố định rồi."
Giang Tiểu Bạch ngẩn ra, "Ý của người là, hắn làm thay cho người khác?"
"Chuyện này không hiếm gặp. Hắn chỉ thêm phong ấn, thu tiền phong ấn, người bán món đồ này có thể có chút quan hệ với hắn, nhưng không phải đích thân hắn." Vệ lão giải thích.
"Nghĩa là từ khâu chế tác phù khí đến tiêu thụ là một quy trình hoàn chỉnh, hắn chỉ phụ trách bước phong ấn, các bước khác có người khác lo, không thuộc phạm vi quản lý của hắn." Trần Hi Sơn bổ sung thêm, "Người như hắn điên cuồng vơ vét tiền bạc thực ra đều có nguồn lực tập thể. Giống như cái chuông của Đỗ Đào kia, gã cháu trai kia chưa chắc đã có bản lĩnh tự mình làm ra, có lẽ món đồ đó cũng liên quan đến Đổng Trường An."
Giang Tiểu Bạch nghe xong liền im lặng một lúc.
Đổng Trường An mang danh hội trưởng tôn quý, lại làm ra chuyện đáng khinh bỉ như vậy, đúng là vì tiền mà mặt mũi cũng không cần nữa.
Người này bị thương ở chân vẫn còn là nhẹ, Giang Tiểu Bạch cảm thấy nên để hắn gãy tay luôn, như vậy sẽ không làm chuyện xấu được nữa.
Đáng tiếc, suy nghĩ này không thể thực hiện thông qua nguyền rủa, vì hai người không có ân oán gì, nói cũng bằng thừa.
"Món đồ này có được từ đâu? Đã điều tra người đứng sau kẻ đó chưa?" Vệ lão hỏi.
"Con cũng chỉ là giúp đỡ một người bạn, cụ thể không rõ lắm. Còn về người đứng sau, con chưa tra, nhưng chắc chắn sẽ có người tra." Giang Tiểu Bạch nói.
Mạc Nham vốn dĩ và Từ Nhược nên có tiến triển, chỉ là chưa đâm thủng lớp giấy cửa sổ, nhưng đột nhiên bị Lương Tiểu Soái này chen ngang, anh ta đã hận đến thấu xương. Những ngày này đều phái người giám sát từng cử động của Lương Tiểu Soái.
Mặc dù hôm nay Từ Nhược đã trở lại bình thường, nhưng Mạc Nham cũng sẽ không dễ dàng tha cho Lương Tiểu Soái, trạng thái giám sát này có lẽ vẫn sẽ tiếp tục.
Mà Lương Tiểu Soái mất khuyên tai một cách khó hiểu, thứ đó dù thế nào cũng phải bỏ ra cả triệu bạc mới mua được, hắn chắc chắn sẽ không cam tâm, ngay lập tức sẽ liên hệ với kẻ đã bán cho hắn. Như vậy, kẻ đó sẽ lộ diện.
Về phong ấn trên khuyên tai, Giang Tiểu Bạch cảm thấy đây không chỉ là để ngăn người mua vô ý đánh mất, tác dụng lớn hơn có lẽ là khiến nó chỉ xuất hiện trên người người mua, người khác không dễ dàng nhặt được hay lấy trộm.
Như vậy tiện cho họ truy vết, nếu giữa chừng lấy lại, còn có thể bán cho người khác.
Giống như Lương Tiểu Soái, hắn không phải là người mua đầu tiên của chiếc khuyên tai này.
Thử nghĩ xem, người mua đeo khuyên tai bao lâu thì sẽ xảy ra chuyện?
Giai đoạn đầu đương nhiên sẽ là mị lực vô biên, mọi sự thuận lợi, nhưng quá phô trương thì luôn rước lấy sự đố kỵ, giống như Lương Tiểu Soái đã rước lấy lòng căm thù của Mạc Nham. Nếu chẳng may có người giống như Mạc Nham giữa chừng ra tay giáo huấn kẻ này, hắn sa sút, không còn chỗ dung thân, liệu bên bán có tìm đến hắn để thu hồi khuyên tai không?
Khuyên tai có thể khiến người ta có hảo cảm, nhưng đó là khi chưa đắc tội quá mức. Khi người đeo khuyên tai tận hưởng lợi ích của nó thì khó tránh khỏi tự mãn, tự tin thái quá, trong lúc vô tình sẽ đắc tội không ít người.
Với người khác giới thì nhờ chỉ số mị lực của khuyên tai tăng cao nên coi như an toàn, nhưng với người cùng giới thì sao?
Đừng quên, chủ nhân của khuyên tai mua nó là để tăng đào hoa, mà dù họ muốn lập hậu cung thì chắc chắn cũng sẽ chọn những người ưu tú. Ngoài ngoại hình xuất sắc ra thì thân phận cũng không tồi, ví dụ như tiểu thư giàu có, nữ giám đốc, minh tinh, con ông cháu cha... Mà những người này một khi đã sa lầy, những người xung quanh họ có ngồi yên không?
Người ưu tú xung quanh cũng là người ưu tú, khi những người này kết thành một khối, thì không phải một cái khuyên tai là có thể giải quyết được đâu.