Căn Hộ Số 203

Lượt đọc: 1264 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 27

Khi Kiyomi tỉnh lại, trong phòng chẳng có ai. Kiyomi nằm trên giường như đang ngủ trưa. Cái áo sơ mi bị xé rách đã quay trở lại hình dáng ban đầu. Nhưng cảm giác và cơn đau còn lại trên cơ thể sống động hơn là mơ. Cô chậm chạp ngồi dậy. Bên ngoài cửa sổ vẫn tối. Trời vẫn chưa sáng sao? Hay là hoàng hôn buông xuống rồi?

Kiyomi xoa hai tay lên mặt, rồi nhìn cánh tay như sực nhớ ra điều gì. Cổ tay vẫn còn tím, là dấu vết bị những ngón tay bóp chặt. Toàn thân run rẩy, cô ôm ghì lấy cơ thể mình. Tay chân lạnh như băng. Cứ mỗi khi cô định khóc nấc lên, đèn trong phòng tắt rồi tự bật như trêu ngươi cô.

Kiyomi nhìn chằm chằm cái chụp đèn. Nước mắt không rơi trên má. Ngược lại, gương mặt như đang cố nín cười, cô nhìn khắp phòng, rồi cất tiếng cười thực sự.

“Mày muốn gây bất hạnh cho tao chứ gì?” Cô lẩm bẩm rồi lại cười lớn như một kẻ say. “Không được đâu. Mấy việc này chả có tác dụng gì với tao đâu.”

Kiyomi đứng dậy, quay đầu sang hai bên. “Tên hèn kia, mày có gan cưỡng bức con người ta mà không dám lộ diện sao? Mày có làm gì hơn được không?”

Chăm chú nhìn thứ không thể thấy, Kiyomi cất tiếng giữa sự im lặng bao quanh. “Đồ hèn! Chèn ép tao mà không dám lộ diện, mày thấy vui lắm hả? Bày bừa phòng ra hay lắm hả? Mày còn không bằng lũ chuột.”

Lúc lời nói cuối cùng chuyển thành tiếng thét lanh lảnh, cái đèn tuýp vẫn sáng.

Kiyomi chỉ tay vào đó. “Gì thế? Thích kêu ca gì thì xuất hiện đi! Nếu không tao chẳng sợ mày đâu. Hiểu chưa? Tao đang nổi cáu đấy. Nên tao sẽ không rời khỏi căn phòng này đâu. Tao đã định rời đi rồi, nhưng mày ngăn lại đó chứ. Thế nên mày phải gánh lấy trách nhiệm đó.”

Kiyomi nhìn lên cái đèn đang tắt bật không ngừng chẳng theo quy tắc nào. Cô thấy vết ố đen che kín phân nửa cái chụp đèn bằng nhựa. Cô thấy hình dạng thật sự của tà ý trú ngụ tại căn phòng này - mảng đen hèn nhát, ti tiện, cô giận run người.

“Đây là nhà tao.” Một lần nữa cô nghiến răng và hét lên. “Mày hãy cút ra khỏi đây!”

Đúng lúc đó, vang lên tiếng động chói tai, cái đèn tuýp vỡ vụn thành từng mảnh. Mảnh vỡ găm trúng mặt Kiyomi khi cô đang ngẩng lên.

Những ngón tay mập mạp tóm chặt hai chân Kiyomi, cô hét lên, ngã lộn nhào. Cô vùng vẫy, bên tai nghe rõ tiếng nói.

Chính là mày… mày…

Không tha cho mày được.

Tao sẽ dọa cho mày sợ chết khiếp.

Giọng nói khản đặc, ồm ồm của đàn ông. Rốt cuộc là đang nói cái gì vậy?

Chân bị lôi đi, cơ thể bị kéo lê xềnh xệch trên sàn. Cái chân trái bị sưng đau muốn phát khóc. Đây là hiện thực. Nếu không phải vậy thì chỗ bị tóm không thể nào đau như vậy. Quả đúng như vậy. Tất cả đều có thật.

Cố mở to đôi mắt đang nhòe đi vì máu, dòng máu tươi chảy ra từ người Kiyomi tạo thành vệt trên sàn tối đen. Bị kéo đi, rồi sẽ bị nuốt chửng luôn. Cô nhìn xuống chân.

Không gian đã biến thành một màn tối đen tuyền. Ở đó cô thấy hình ảnh người đàn ông. Người đó đang giẫm thật mạnh cái chân bẩn, mở miệng nói những lời bừa bãi. Đôi mắt màu nâu nhạt trống rỗng. Mái tóc để dài lộn xộn, dính chặt vào gò má ướt.

Là mày sao?

Kiyomi cố đạp chân vào hắn nhưng không được. Cô hét to.

Trong đôi mắt nhìn xuyên bóng tối ấy, hiện lên quang cảnh lạ lùng. Trên vai người đàn ông đó có một cái bóng đàn ông khác bám chặt. Phía sau cái bóng đó, cô thấy một người phụ nữ. Đàn ông. Phụ nữ. Bóng tối sâu tới mức không nhìn thấy hết, cảm giác như nhìn gương chồng gương.

Gì thế này? Kiyomi hoảng hốt.

Cứ thế, khoảnh khắc tiếp theo, cô hiểu ra mọi chuyện. Người đàn ông không phải kẻ xấu. Sau lưng anh ta chẳng có ai cả. Những cái bóng xếp chồng lên nhau là những người đã chiến đấu với nỗi sợ và bị hủy hoại giống như Kiyomi.

Căn nhà xây đã được sáu năm. Rốt cuộc đã có bao nhiêu sinh viên bước vào căn hộ này mà bình yên vô sự rời khỏi đây?

Sinh viên thì cứ đến ở nơi này một thời gian ngắn rồi lại rời đi, nhiều lắm.

Cứ thế, bóng tối của bóng tối nuốt hết những người bị bỏ quên. Bóng tối có tên gọi tà ý, và không một ai biết nó là gì.

Cơ thể cô trượt dài trên sàn trong chớp mắt. Nếu bị nuốt thế này, cô sẽ thêm tên mình vào chuỗi những người đã chết ở đây.

Cô cố sức cào cái sàn. Cô muốn chạy trốn.

Không được. Ai cứu tôi với!

Không. Thế này không được đâu.

Cô không thoát được.

Đầu hàng trước nỗi sợ, buông xuôi thì chỉ càng làm đối phương thêm thích thú thôi. Bóng ma trong căn hộ số 203 cho dù là cái gì đi nữa thì cũng muốn ăn tươi nuốt sống cô. Dù cô chọn con đường nào, cũng không thể tự lực thoát ra.

Nếu thế thì…

Cô ngồi dậy, nhìn chằm chằm thứ ở đằng sau những cái bóng đang xếp chồng lên nhau. Cho dù chân cô bị xé vụn, cho dù gương mặt bị cào nát vì mảnh kính, thà thế còn hơn bị giết bởi một thứ mình không biết là gì.

Cô muốn sống. Phải chiến đấu để giành lấy sự sống.

“Tao không đời nào chịu thua mày đâu.” Kiyomi nghiến chặt hàm răng. “Mày xuất hiện đi! Đồ hèn.”

Cứ như vậy, cô lao tới chỗ bóng tối. Cùng với cảm giác bất lực, sự đau đớn như thể bị xé toạc từ chân trái tới đỉnh đầu chạy dọc cơ thể cô. Cùng lúc đó, quang cảnh trước mắt cô hiện rõ mồn một.

Kiyomi ngẩng đầu nhìn ra phía cửa, rồi bò trên mặt sàn. Bóng tối có để cô chạy thoát không? Cơ thể cô vẫn dính đầy máu. Chân trái mất cảm giác rồi. Khẽ đưa tay lên mặt, mảnh kính vỡ găm trúng mặt cô biến thành búa đập thịt sắc lẹm, đâm mặt cô rách bươm.

Cô nghiến răng, khi cắn nát mảnh kính trong miệng, cái tay nắm cửa trước mặt bỗng nhẹ nhàng xoay, vẫn chưa hạ màn đâu.

Kiyomi nín thở, chuẩn bị tư thế sẵn sàng.

Cánh cửa mở hé ra một chút. Ánh mặt trời buổi trưa đang chiếu sáng, một cô gái nhỏ nhắn bước vào.

“Là mày à?” Từ miệng Kiyomi, máu chảy ra thành giọt.

Cô gái vừa xuất hiện không đoái hoài gì đến Kiyomi, cô ta nhìn từ sảnh đến cửa sổ ở phía đối diện, rồi nở nụ cười mãn nguyện.

“Cuối cùng mày đã chịu xuất hiện.”

“Ừ.” Cô gái cười nhăn cả mũi. Đúng lúc đó, nhìn bóng dáng Kiyomi đang ngã vật trên sàn, cô ta nhảy qua cô, đi vào phòng.

“Tao không tha cho mày đâu.” Lồm cồm bò trên sàn, Kiyomi tiến sát đến sau lưng cô ta.

“Mày…”

Tao sẽ khiến mày sợ phát khiếp. “Tao sẽ giết mày. Chắc chắn đấy. Đây là phòng tao.” Kiyomi từ từ đứng dậy, đặt tay lên cổ cô gái.

Trong khoảnh khắc, hai cái bóng phản chiếu trên ô kính cửa sổ lấp lánh ánh nắng hè.

Nửa năm sau.

Gương mặt xanh xao, sưng húp, cô gái nhỏ nhắn run rẩy bước vào bốt điện thoại.

“… Căn hộ đó có gì không ổn phải không?”

“Cũng không có gì quá to tát cả.” Đầu dây bên kia, người môi giới nhà đất cười khô khốc. “Chỉ là cô gái ở đó hồi trước bùng tiền nhà rồi chuồn mất thôi.”

cover
« Lùi
Tiến »