Cô quay trở lại căn hộ. Dù biết quay lại sẽ có chuyện đáng sợ xảy ra nhưng Kiyomi không do dự. Những lời nói tồi tệ của đám bạn Yukiko cũng có phần đúng.
Cô quá dựa dẫm. Đúng là như vậy. Kể từ lúc tới Tokyo, cô lúc nào cũng buồn bã, tìm cách dựa dẫm vào ai đó. Chưa thân thiết mà đã cố thu hẹp khoảng cách chẳng khác nào dồn ép người ta thì ai cũng muốn tránh né thôi. Kiyomi từng cảm thấy khó chịu khi phải đứng sát ai đó trong tàu điện. Thế mà cô lại vô thức làm điều tương tự trong mối quan hệ với người khác. Mình ngu ngốc thật.
Chẳng ai hiểu cho cô là điều đương nhiên thôi. Bản thân Kiyomi cũng không nhận ra Yukiko nghĩ như vậy về cô. Cô cũng không nhận ra Niizato nghĩ cô kỳ lạ. Cả hai đều như vậy. Để một người hiểu một người, có khi mất cả đời cũng không làm nổi.
Kiyomi từng ngưỡng mộ những người thoăn thoắt lách qua đám đông mà không chạm vào vai người khác. Giờ nghĩ lại, đó chính là phạm vi giao thiệp đặc trưng của những thành phố đông dân, ta không thể vượt ra khỏi những phạm vi, quy định đó. Ngay đến vài người xung quanh mình, cô còn khó nắm bắt bản chất và tính cách, nói gì đến nhìn rõ được từng người đi ngang qua. Những người ở phía đối diện chẳng ai thừa hơi cúi đầu nói Xin chào và mỉm cười với cô. Làm lơ cả hình dáng. Làm lơ cả trái tim.
Kiyomi muốn học theo sự lạnh lùng đó. Trước nay cô vẫn nghĩ đây mới là phụ nữ trưởng thành. Nhưng mà, mình không làm được. Ngược lại, giờ cô thấy khó chịu với thái độ đó. Nếu vậy, mình nên dọn đồ nhanh và rời khỏi đây.
“Cô gái quê này chịu đựng đủ rồi nhé!” Cô thì thầm trong miệng, mở cánh cửa căn hộ ra. Dù là cái gì, mình cũng chỉ chịu đựng một mình đến lúc dọn xong đồ và đi khỏi đây thôi.
Trong phòng vẫn đầy mùi hôi nồng nặc. Cô xỏ chân vào đôi dép Garyu bỏ lại, bước vào phòng. Đôi dép nỉ cô yêu thích, xỏ bên chân phải lành lặn vào, cô thấy sợ vì hình như vẫn còn hơi ấm của người phụ nữ đó. Nhà ngoại cảm gì chứ, toàn là dối trá. Giả sử trực giác có hoạt động thì cũng chỉ khiến cô nhận ra cô nghi ngờ người phụ nữ đó. Gọi cả người đó là giám đốc , sao lại phải xu nịnh đến mức thế?
Cô biết câu trả lời rồi. Người phụ nữ ấy có gì đó với ông ta, đổi lại ông ta sẽ khiến cô ta tiến thân trong giới nghệ sĩ.
Bây giờ, tiến thân khi đã hơn ba mươi tuổi ư? Đúng rồi, thế nên cô ta mới phải đem năng lực tâm linh ra làm vốn liếng đi bán. Mấy câu chuyện hồn ma hay nhân quả báo ứng rẻ tiền có thể bịa ra mà chẳng cần căn cứ nào. Cả sự nguyền rủa của lũ động vật quý hiếm cũng chỉ áp dụng tùy trường hợp thôi.
Chuyến thăm nhà cô lần này, tùy cách làm, có thể dựng thành chương trình phát lên ti vi được. Garyu từ chối dựng chương trình đó đơn giản vì ánh mắt của Kiyomi đã chọc giận cô ta. Chắc chắn cô ta không muốn cùng cô xuất hiện trong chương trình trên ti vi với tiêu đề cô gái bị ma ám dù mặt Kiyomi có được làm mờ khi phát sóng.
Mình cũng vậy, mình không muốn xuất hiện cùng Garyu trên truyền hình…
Cửa mở toang, Kiyomi đứng chôn chân trong phòng. Dấu chân của mấy người đến ban nãy bới tung lớp bụi dày. Kiyomi thấy một dấu chân to lạ thường trên bức tường cách đó không xa.
Kiyomi nheo mắt. Định gây khó dễ cho mình đây mà. Thiệt tình…
Quay mặt đi, mở cửa sổ ra, cô nhặt quyển tạp chí dày vứt lăn lóc trên sàn. Đó là quyển tạp chí nội thất cô đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần từ lúc còn háo hức với cuộc sống mới.
Đúng là mình từng muốn lên tạp chí này. Mấy người đó nói mình muốn gây chú ý có lẽ cũng đúng. Kiyomi nghiêng đầu, chèn quyển tạp chí vào khe cửa. Phải chặn để cửa không đóng vào.
Trong phòng lại vang lên tiếng kẽo kẹt khó chịu.
Chẳng bận tâm, Kiyomi quay vào trong phòng, lôi cái túi to ra, nhét mấy đồ cần thiết vào đó. Không còn nhiều thời gian. Gió thổi khắp phòng nhưng mùi hôi vẫn nồng nặc. Đống bụi và mốc đen bắt đầu tụ lại.
Phải nhanh lên thôi. Nhưng còn đồ lót và mỹ phẩm nữa… Ở nhà bố mẹ cô có bao nhiêu đồ mùa hè nhỉ?
Ôm cái túi bình thường hay dùng, cô bới tung tủ để chăn lên.
Điện tắt rồi. Cái rèm bên cạnh cô vang lên tiếng động như bị ai đó giật thật mạnh. Phía bên ngoài, hành lang vẫn sáng.
“Tao hiểu rồi.” Kiyomi hét lên trong bóng tối. “Mày muốn đuổi tao khỏi đây chứ gì? Tao sẽ đi ngay bây giờ đây, thế nên mày hãy im đi một chút.”
Có tiếng nước chảy từ bồn rửa.
Thôi không lấy mỹ phẩm nữa, cô cầm hai cái túi trên tay, quên cả đau, chạy đi. Kéo quyển tạp chí chèn ở khe cửa ra, cái cửa từ từ đóng vào. Ánh sáng hẹp dần lại.
“Không.” Kiyomi lao người qua khe cửa.
Ổn rồi, cô đã ở ngoài rồi. Văng vẳng bên tai là tiếng giẫm chân, hơi thở hôi hám của đàn ông đang lại gần phía này. Đôi môi ướt đẫm nước bọt phát ra những âm thanh ẩm ướt, cười nhăn nhó không thành tiếng.
Kiyomi đá quyển tạp chí, đóng cái cửa phía sau lại. Cái chân trái vẫn còn đau nhói. Mà cô chẳng để tâm. Cô cười vì cảm giác được giải thoát khi chạy ra khỏi căn phòng đó. Vẫn còn đủ thời gian để lên chuyến tàu đầu tiên của ngày hôm ấy.
Lại gần chỗ cửa cuốn, Kiyomi liên tục thở dài, chỉnh lại cái băng xộc xệch. Mắt cá chân bên trái sưng phồng lên không biết tại sao. Do băng bó qua loa? Hay do sức đề kháng của cô sụt giảm?
Mình nên đến gặp bác sĩ trước khi về quê. Chỉ cần không về cái chung cư đó là được. Chờ tới lúc trời sáng rồi đến bệnh viện, sau đó lên tàu là thoải mái nhất. Đói quá! Cổ họng khát khô rồi.
Cô nhìn xung quanh. Cạnh cửa soát vé, cái máy bán hàng tự động tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Ủ rũ đứng dậy, Kiyomi lẩm bẩm từ trà trong miệng, rồi cho tay vào túi xách.
Chết, mình quên trả tiền bia lúc đi uống với nhóm Yukiko rồi. Suy nghĩ lướt qua óc cô.
“Mà thôi, kệ đi!” Cô lại lẩm bẩm, lục túi xách.
Túi không chia ngăn, đồ đạc bên trong lúc nào cũng lộn xộn. Ánh mắt nhìn máy bán hàng tự động chuyển sang nhìn vào trong túi.
Ánh đèn của máy bán hàng tự động rọi vào mắt cô nhưng cô không có phản ứng gì. Mặt cô cứng đờ lại. Cô lục tung cái túi xách lên để tìm ví, lục cả túi to.
Không thấy ví đâu cả.
“Gì thế này?” Kiyomi dốc ngược cả hai túi ra.
Đồ bên trong vương vãi rơi trên mặt đất. Từ bên trong túi to rơi ra thỏi son ngày xưa cô đánh mất. Nhưng vẫn không thấy ví đâu.
Máu như bị rút hết khỏi não. Cô kinh ngạc, đứng bất động. Thẻ tín dụng, thẻ bảo hiểm mình để hết trong ví. Không thể về nhà mà không có đồng xu nào trong túi.
Lúc nào cô cũng để ví trong túi xách. Trừ lúc ra ngoài mua đồ, chẳng lúc nào cô lôi ví ra nên không thể nào để quên trong phòng đâu. Nhưng để xác nhận thực hư thì lại phải quay về căn hộ số 203 đó.
Kiyomi khẽ rùng mình. Cổ họng khát khô.
Sợ quá! Nếu quay lại căn phòng đó, không chừng sẽ không thoát ra được nữa.
“Tại sao chứ?” Đôi tay lóng ngóng nhặt mấy đồ rơi vãi, cô lẩm bẩm. “Nó muốn đuổi mình đi mà. Sao lại chèn ép mình đến mức này? Mình đã làm gì sai chứ?”
Càng lúc cô càng run. Cô ngồi thụp xuống, với tay nhặt con dấu đánh rơi. Bỗng có người đứng che kín ánh sáng, cái bóng của ai đó phủ lên bàn tay cô.
“Cậu đang làm gì vậy?” Một giọng đàn ông vang lên.
Nín thở quay lưng lại, là Niizato đang nín cười nhìn Kiyomi.
“Niizato…” Kiyomi vẫn ngồi, cất tiếng khản đặc.
“Cậu làm gì vậy? Đang chờ tàu à?” Cậu ta hỏi thay cho câu chào, rồi đưa cô con dấu rơi lăn lóc.
Kiyomi run rẩy cầm như thể không biết đâu là đầu ngón tay. “Thế Niizato làm gì ở đây vậy?”
“Tớ đợi bạn. Tớ sẽ đi Shonan với lũ bạn bằng ô tô.”
Nghỉ hè rồi sao?
Nhắc đến địa danh Shonan xong, cậu ta mỉm cười ngượng ngùng. Chắc là định tán tỉnh cô. Kyomi ghen tị với sự vô lo của chàng trai này, cô tiếp tục câu chuyện mà không có sai sót nào.
“Cậu hẹn bạn lúc mấy giờ?”
“Năm giờ ba mươi. Tớ đến sớm quá.” Cậu ta ngáp thật to.
Kiyomi nhìn đồng hồ đeo tay. Còn gần hai mươi phút nữa mới đến giờ hẹn.
Cô mím môi, đứng dậy nhìn vào mắt cậu ta. “Tớ có chuyện muốn nhờ cậu. Tớ không làm mất nhiều thời gian của cậu đâu. Cậu có thể đến nhà tớ một chút không?”
Dù đã quyết không dựa dẫm vào ai một lần nào nữa, nhưng cơ hội tốt thế này thì không bỏ qua được. Dù bị nói là phiền phức, dù bị ghét cũng được. Chỉ một lần này thôi, nếu vào được nhà dù chỉ năm phút.
Cô tỏ vẻ bình tĩnh nhưng không giấu được căng thẳng. Niizato nhăn mặt nghi ngờ. “Sao thế?”
“Tớ bỏ quên ví ở nhà. Mà sợ không dám quay lại lấy một mình.”
“…”
“Xin cậu đấy. Đi cùng tớ về nhà đi!”
“Cậu vẫn sợ hả?” Cậu ta nhếch môi lên.
“Đúng vậy. Nên tớ sẽ về quê.” Kiyomi cố kìm nén cảm xúc đang dâng trào, cất cao giọng: “Yêu cầu duy nhất trong đời tớ đấy. Xin cậu.”
“… Tớ hiểu rồi.” Niizato gật đầu. Ánh mắt ngạc nhiên.
Kệ, cô chẳng quan tâm. Kiyomi thấy an tâm hơn, hơi thở run run. Hai tay cầm túi, cô quay lại con đường còn tối với bước chân nhanh hết mức có thể.
Căn phòng cô bước vào im lặng như tờ. Bật đèn lên, không thấy bụi đâu nữa. Chỗ này lúc nào cũng vậy. Cứ có ai ngoài Kiyomi ở đây là chẳng xảy ra chuyện gì kỳ lạ hết.
Đồ hèn!
Niizato vẫn đứng chờ ngoài sảnh, cô đến bên cạnh giường, thấy cái ví đang nằm trên tấm vải trải giường. Cô không nhớ là mình để lên đó. Nhưng có điều tra cũng chẳng để làm gì. Kiyomi nhanh tay cầm lấy cái ví, ôm chặt vào lòng.
“Tốt rồi. Giờ có thể về quê rồi.”
Quay đầu lại, Niizato mà cô tưởng đứng ngoài sảnh lại đang ở ngay bên cạnh. Cậu ta cười, chớp mắt ngạc nhiên, thì thầm với cô: “Hay thôi không về quê nữa?”
“Ý cậu là sao?” Ôm cái ví trong lòng, Kiyomi lùi lại một bước. Khoảng cách quá gần khiến cô cảnh giác. Kiyomi cố ngăn nỗi bất an đang dâng trào, mỉm cười như không có gì.
Niizato cũng cười dịu dàng đáp lại: “Nếu ở cạnh tớ thì không có gì xảy ra đúng không?”
Rồi cậu ta nhanh chóng tiến sát lại, đẩy Kiyomi ngã xuống giường.
“Cậu làm gì thế hả?” Cô chưa kịp hét lên đã bị bàn tay kia bịt miệng lại.
“Chẳng phải từ trước đến nay cậu ra sức dụ dỗ tớ sao?”
Bàn tay thô bạo tốc váy cô lên. Cô dùng hết sức chống cự lại. Niizato đánh cô tới tấp, xé toạc cái áo sơ mi cô mặc trên người, rồi nằm đè lên người cô.
Đường nét trên gương mặt đang nhìn cô ngấu nghiến bị méo mó hẳn đi, thâm sì lại. Đôi môi đang cười chế nhạo ướt nước miếng, trông như đang phát sáng. Trong mắt Kiyomi chỉ hiện rõ hình ảnh đó thôi.
Cái miệng đang bị bịt chặt, muốn hét to mà không thành tiếng. Miệng hắn méo xệch, phát ra thứ âm thanh ẩm ướt. Hơi thở hôi hám phả vào mặt cô. Kiyomi mở to mắt. Cái chân đang kẹp chặt cô trên giường trông bẩn thỉu, móng chân cáu bẩn, cơ bắp nổi gân xanh.
Không phải Niizato.
Khi cô nhận ra không phải Niizato, cái bóng đó tan biến, trở thành con quỷ nhũn nước. Cùng lúc đó, toàn thân Kiyomi mất tự chủ, như thể bị đông cứng lại.
Chỗ bóng tối không có hình thù kia là hàng nghìn con nhặng đang bu kín lại biến thành bóng người. Ở cái bóng, cô thấy hàm răng khấp khểnh và cái miệng chảy đầy nước miếng. Cái bóng đó rú lên cười man rợ, rồi tóm chặt tay chân Kiyomi.
Nặng quá! Khó chịu quá! Khó thở quá! Dù chẳng có hình dạng cụ thể, cảm giác bàn tay xoa lên khắp người đau đớn như luồn sâu vào dưới da.
Dừng lại đi! Dừng lại!
Chỉ có con quỷ sắp tan biến đang vùng vẫy.
Phía bên cạnh, cái rèm đang đung đưa. Màu xanh của rèm phản chiếu rõ mồn một trong đôi mắt mở to như bị xé toạc. Đó là cái rèm có họa tiết hoa lá nhã nhặn. Từng cái lá rải rác trên rèm tỏa ánh sáng nhàn nhạt. Mỗi lần cô hét lên, tất cả đám lá đó lại chuyển động lúc nhúc.
Là con mắt.
Trên bề mặt rèm không phải họa tiết hoa lá. Là nhiều con mắt đang nhìn chằm chằm và cười nhạo Kiyomi.
Đây là cái gì vậy?
Bị cái bóng đen giày vò, Kiyomi hét lên những tiếng tuyệt vọng, vết ố đen trên trần nhà to dần ra, phủ kín trần như những vết nứt, những mắt lưới. Bóng tối chui ra từ chỗ đó, phát ra điệu cười khả ố.
Tất cả là ảo giác hay sao?
Tất cả có phải là tưởng tượng của cô không?
Nếu vậy, cảm giác này là gì?
Thứ cô đang nhìn thấy là gì?
Mùi lạ. Hơi ấm trên sàn. Cái bóng trong gương. Tiếng bước chân. Tiếng chân đá vào cửa nhà vệ sinh. Lũ chuột chạy quanh trần nhà. Cái chai đổ chỏng chơ trên sàn. Đằng sau trần nhà không có dấu vết gì. Cái máy sấy phụt ra lửa. Tiếng kẽo kẹt trên tường. Người đàn ông cáu kỉnh phòng bên. Trận động đất không được đưa tin trên ti vi. Bóng tối ở hành lang. Tiếng nước chảy. Tiếng tàu điện. Đống bụi phủ kín. Và sức nặng của người đàn ông cô cảm nhận hôm nay.
Tất cả là cái gì?