Căn Hộ Số 203

Lượt đọc: 1259 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 25

Lúc đến trước cửa căn hộ số 203 là canh ba rồi.

“A, tôi cảm thấy tà khí rồi đấy.” Garyu co vai, toàn thân rung lên.

Đứng bên cạnh, Kiyomi nín thở, nhìn chằm chằm cánh cửa. Cửa đang đóng. Lúc trưa, cô để cửa mở nguyên chạy ra khỏi phòng mà. Có ai đóng cửa vào chăng? Điều đó hoàn toàn có thể. Nhưng mà…

“Nếu cửa khóa thì sao?”

Ánh mắt mọi người đổ dồn vào lưng Kiyomi, cô rón rén xoay tay nắm cửa. Cửa không khóa.

Đẩy Kiyomi vừa thở phào nhẹ nhõm sang một bên, Garyu mở toang cửa ra. Cô ta bịt mũi, nhảy cẫng lên. “Hôi quá!”

Mấy người trong nhóm cũng thốt ra tiếng kêu khó chịu.

“Đây là mùi hôi mà cậu đã nói đó hả?” Yukiko ngoảnh mặt lại hỏi.

Kiyomi cũng nín thở, nhăn nhó gật đầu.

Đèn vẫn còn bật. Dưới ánh sáng đèn, mảnh vỡ bát đĩa vương vãi sáng lên lấp lánh. Vị trí của mấy đồ vật méo mó vẫn y nguyên như lúc xảy ra động đất. Nhưng mà…

Kiyomi nhìn từ bậc thềm đến trong phòng, rồi ánh mắt dừng lại trên sàn.

Bụi phủ kín khắp mọi nơi. Bụi trên cái sàn cô vẫn ngồi đến trưa nay, bụi trên bàn, bụi trên bát đĩa vỡ. Chỗ góc phòng có vết bụi và mốc đen.

“Cái gì thế này?” Kiyomi lẩm bẩm.

Chỗ này cô vệ sinh sạch sẽ lắm rồi. Mới có nửa ngày, phòng không thể bám đầy bụi thế này được.

Nỗi sợ nghẹn lại nơi cổ họng, cô kêu lên. Garyu nhắm mắt, tỏ vẻ bao dung lắng nghe câu chuyện của Kiyomi: “Nếu bị linh hồn ác đeo bám thì dọn dẹp sẽ phiền phức lắm. Bình thường thôi, không có gì phải lo hết.”

Cô ta hất hàm cười, xỏ vội chân vào một chiếc dép - trước đây có đủ cả đôi nhưng lúc này chỉ có một chiếc lành lặn - và bước vào phòng. Nhóm bạn của Yukiko nhăn mặt lại vì mùi hôi và bụi, đi nhón chân theo sau. Kiyomi ở tư thế phòng vệ, nhìn đống mảnh vỡ bát đĩa.

Sao toàn những thứ mới bị vỡ mà bụi đã bám dày thế này nhỉ? Tại sao cô ta không nghĩ là chuyện này thật bất thường? Nhà ngoại cảm gì mà thế, cô ta không hiểu những điều mình nói là thật hay sao?

Kiyomi cầm cái chổi, vun lại mấy mảnh vỡ. Chỉ có đường chổi lướt qua và dấu chân mọi người tạo thành vết cắt trên mặt bụi thôi.

Tại sao không ai nghĩ chuyện này là lạ chứ? Kiyomi cắn chặt môi.

Mãi mới mời được nhiều người tới chơi mà chẳng ai khen phòng cô lấy một lời. Thêm nữa còn bị nhận xét là căn phòng của cô gái lười dọn dẹp . Kiyomi thấy đáng tiếc cho một dịp như thế này.

Mà không sao. Lúc họ ở đây, mình tranh thủ dọn dẹp phòng một chút, lấy mấy thứ cần thiết rồi sáng sớm mai về quê luôn.

Mình sẽ về sớm. Mình muốn về sớm.

Dọn mấy mảnh vỡ to, cô vơ vội cái giẻ lau.

Không biết từ lúc nào, Garyu đã cầm cái la bàn trên tay, cất giọng hiểu biết: “A! Sảnh quay ra hướng bắc. Mấy cái chậu rửa lại ở hướng quỷ môn. Bảo sao mấy cái xấu chả tích tụ lại.”

“Ừ. Phong thủy tệ quá đúng không?” Yukiko đồng tình hưởng ứng. Hai tròng mắt sáng lên kiêu kỳ.

“Vấn đề hết sức đơn giản. Tôi nắm được nguyên nhân rồi.” Thấy được nụ cười nở rõ trên môi cô ta khi nói mấy lời đó.

Kiyomi ném giẻ lau xuống sàn, bất chợt đáp trả bằng giọng điệu mạnh mẽ. “Nhưng cũng có làm gì được đâu. Chung cư này sắp đặt sẵn như vậy, nếu muốn để cửa sổ ở hướng nam thì sảnh phải là hướng bắc. Cả nhà vệ sinh lẫn bếp cũng bị hạn chế về diện tích mà.”

Nếu vì thế mà mấy điều xấu tích tụ lại nơi này thì quá nửa chung cư quay mặt về hướng nam sẽ thành nơi trú ngụ của ma quỷ mất. Tất cả các phòng trong chung cư này đều ầm ĩ và khóc thét lên cầu cứu chứ.

“Thế nên nhà kiểu tập trung phiền hà lắm!” Garyu thẳng thừng nói như thể chặn họng Kiyomi. Ánh nhìn chằm chằm của cô ta đáng sợ quá. Kiyomi vội ngậm miệng.

“Mà cô nói ở đây có chuột đúng không?” Ngẩng mặt lên, Garyu nói tiếp.

“Không. Bây giờ thì không có.” Kiyomi căng thẳng lắc đầu. “Từ đầu tôi cũng không rõ có phải chuột hay không.”

“Nhưng cô có cảm giác là có chuột đúng không?” Cướp lời Kiyomi, cô ta nhìn khắp phòng, đưa hai tay ra phía trước, làm điệu bộ khoa tay múa chân kỳ lạ, không rõ nghĩa. Garyu vẫy tay, gật đầu vài lần như nhìn thấy thứ gì đó trong khoảng không chẳng có gì.

Sau đó, cô ta lại đặt tay lên hông, chăm chú nhìn Kiyomi và buông ra mấy lời mạnh bạo: “Đây là nơi tụ họp của những linh hồn động vật. Từ thời Edo đến đầu thời Meiji, tại mảnh đất này có một gia đình giàu có mua những động vật quý hiếm về ngược đãi, giết hại cho vui. Bị thu hút bởi sự thù hận, không chỉ linh hồn động vật mà những thứ xấu xa cũng tập trung về đây nhiều như núi.”

“Nhưng mà…” Kiyomi thử phản bác một lần nữa. “Nhưng tôi lại nghe vùng này hồi xưa là cánh đồng.”

“Vì thế, hồi vùng này còn làm nông nghiệp, người sống ở đây đã ngược đãi, giết hại gia súc.”

“Gia súc quý hiếm cái gì chứ?” Kiyomi ngạc nhiên, ngậm miệng lại.

Garyu im lặng như chờ đợt phản công tiếp theo.

Kiyomi sau một hồi phân vân, cũng đáp trả như kỳ vọng của cô ta. “Phòng bên hình như chẳng có gì lạ cả.”

“Là tại họ không nhận ra thôi.” Cô ta cười. “Cô may mắn vì nhận ra đấy. Còn hơn là để sức khỏe ngày càng yếu đi mà không biết gì rồi chết.”

“…” Kiyomi im bặt, không còn gì để nói với cô ta nữa. Từ cái nhìn đầu tiên, cô đã nghi ngờ rồi. Cô không thất vọng, nhưng sự mệt mỏi trong cô quá lớn.

Một lúc sau, chờ mãi không thấy Kiyomi phản biện gì, Garyu chu môi: “Chỉ có vậy thôi.” Cô ta quay lại nhìn giám đốc . “Xong rồi. Về thôi!”

“Xong rồi á?” Yukiko nghiêng đầu hỏi.

Cô ta nhướng mày lên, đầy đắc ý, nói: “Tôi không trừ tà bằng cách làm mấy cái việc to tát mà mọi người thường nói đâu. Vì sau lưng tôi có ngài Bát đại long vương chiếu mệnh nên chỉ cần tôi ở đây là không gian sẽ được thanh tẩy.”

Mấy lời “Vậy hả?” đầy ngạc nhiên vang lên.

Garyu cười khẩy trước những lời hàm chứa sự hoài nghi đó, quay sang nhìn thẳng vào Kiyomi. “Cô nhớ lại đi! Lúc tôi bước vào phòng đã khơi dậy ý thức dọn dẹp của cô đúng không, Kiyomi? Đó cũng là bằng chứng của việc linh hồn cô được giải thoát khỏi ma quỷ và bắt đầu lấy lại cuộc sống thường ngày.”

“À, ra vậy.” Mấy lời nói đồng tình vang lên, ánh mắt mọi người nhìn, so sánh Kiyomi và Garyu.

Garyu thể hiện tâm thế của kẻ chiến thắng, tiến lại gần Kiyomi, buông ra mấy câu gần như xác nhận. “Lúc nãy, cô còn thấy khó chịu với mấy lời tôi nói và phản ứng lại đúng không. Đấy là sự vùng vẫy cuối cùng của ma quỷ. Giờ thì sao? Cô không có gì để nói nữa đúng không? Đấy là bằng chứng chứng minh ma quỷ bám theo cô đã rời đi rồi.”

“Đúng vậy. Tốt quá rồi… Cô đã giúp tôi rất nhiều.” Kiyomi gật đầu, chẳng thèm nhìn vào mắt cô ta.

Mình ngốc quá! Chỉ còn cảm giác tuyệt vọng như đất dưới chân sụp xuống. Người này và những người khác đều giống nhau cả thôi. Họ chỉ thấy, chỉ tin vào thứ nằm trong phạm vi họ chấp nhận được. Những thứ không hiểu nổi, họ sẽ đặt nó vào phạm trù có thể hiểu, hoặc phủ định nó. Chỉ có một trong hai cách đó thôi.

Không nhìn.

Không thấy gì.

Không thèm quan tâm.

Sao mà trống rỗng quá!

“Nào, về thôi mọi người.” Giọng nói như buồn ngủ với cái kết không thỏa mãn, giám đốc hô hào mọi người. Nghe thấy thế, Kiyomi vội vàng chạy ra phía trước với tư thế ngăn lại.

“Tôi xin mọi người. Ở đây thêm một chút nữa thôi.” Cô túm tay Yukiko.

“Ổn rồi mà. Phòng cậu sạch sẽ trở lại rồi, Garyu đã nói vậy mà. Hôm nay cậu có thể yên tâm đi ngủ rồi.”

“Tớ xin cậu. Giờ tớ sẽ lấy đồ luôn, cậu đợi tớ thêm một chút nữa thôi. Sau đó cho tớ ngủ nhờ chỗ cậu nhé!” Cô ghét phải ở lại một mình trong căn phòng này. Kiyomi kéo tay Yukiko.

Ánh mắt Yukiko thoáng bực mình. Cô ta cười, rồi nhẹ nhàng mà quyết liệt hất tay Kiyomi ra. “Tớ sống với bạn trai.”

“…”

“Thế nên không cho người khác ngủ nhờ được đâu.” Yukiko vội vàng quay đi.

Có nài xin nữa cũng vô dụng. “Chào cậu nhé!”

“Cậu bảo trọng nhé!”

Nói mấy lời tạm biệt vui vẻ, đám người đó vẫy tay rồi rời đi. Bên ngoài, trời vẫn chưa sáng. Kiyomi mở cửa, đứng bất động một lúc lâu ở lối ra, đột nhiên cô run rẩy đấu tranh, chạy đuổi theo nhóm Yukiko.

Bóng tối sau lưng cô khác hẳn từ trước tới giờ.

“Mình chọc giận nó rồi.” Cô hiểu ra.

Bị một đám người say sưa, chân đất nhốn nháo bước vào phòng, bị gọi là ma động vật, căn hộ số 203 đang nổi giận.

Cứ thế này mình sẽ bị nó giết mất.

Run rẩy trước cảm giác không thấy được bằng mắt, cô gắng sức lê chân ra khỏi phòng. Bị coi là đứa ngốc, bị đối xử lạnh nhạt cũng được. Cầu xin đấy, đừng để tôi một mình.

Cố chịu đau lết trên đường, chẳng bao lâu cô đã thấy họ. Kiyomi thả lỏng chân. Nhìn thấy bóng dáng họ, nhưng không cuống lên gọi được. Cô đang cố thở chậm lại ở phía sau họ.

Bỗng tiếng người đàn ông trẻ vang lên trên con đường tĩnh lặng lúc rạng sáng: “Chán chết đi được!”

“Cứ tưởng là mấy thứ ồn ào để người ta phải ngạc nhiên kêu lên hay là khóc thét vì sợ, hoặc là hồn ma của người chồng oán giận cơ.”

“Ha ha. Garyu đúng là chuyên nghiệp nhỉ! Không phải nơi có mấy chuyện to tát thì cũng không đao to búa lớn làm gì.” Giọng nói sang sảng của giám đốc hùa theo.

“Nhưng mà căn phòng đó vừa hôi vừa bẩn nhỉ!”

“Ở nơi như vậy thì ác ma hay chuột kéo đến cũng dễ hiểu thôi.”

Bước chân Kiyomi chùn lại. Cô đứng núp trong bóng tối nghe cuộc nói chuyện của nhóm bạn Yukiko.

“Chuyện bịa kiểu này chắc bị loại từ vòng gửi xe nhỉ, ngài giám đốc ?” Cô gái đeo kính hỏi.

“Khó nhỉ! Sức truyền cảm yếu quá mà.”

“Chuyện nào cơ?” Yukiko hào hứng chen vào.

“Truyện kinh dị đó, giờ là hè rồi. Người quen của tôi là nhà sản xuất, có hỏi tôi là có chuyện gì hay để đưa lên chương trình truyện ma không. Đúng lúc đấy Yukiko gọi đến, tôi cứ nghĩ tóm được cái gì hay hay rồi.” Giám đốc nhún vai.

“Garyu phản ứng mờ nhạt quá. Mãi mới có cơ hội làm nhà ngoại cảm xinh đẹp để xuất hiện trên ti vi, nếu cần thì cứ nói dối để cường điệu câu chuyện lên chứ.”

“À, lúc nãy tôi phải nói dối đó chứ.” Garyu đáp lại mạnh mẽ.

“Chỗ nào là nói dối?”

“Tất cả. Ở đó chẳng có gì hết.”

“Hả?” Mọi người ngã ngửa ra vì kinh ngạc.

Kiyomi im lặng, nín thở.

Garyu đắc ý kể: “Hiện tượng tâm tinh ở căn phòng đó đều là do cô ta tưởng tượng ra hết. Cô ta trông giản dị thế thôi, nhưng thực chất là tuýp người thích thu hút sự chú ý. Cô ta nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt ngờ vực đầy ác ý mà. Vì thấy bực nên tôi mới phán cô ta bị ma theo, và bắt đầu diễn sâu, nhờ thế cô ta mới ngậm miệng lại.”

“Đúng là bà chị Garyu.” Giám đốc uốn éo vặn mình, nói giọng ẽo ợt. Những người đi bên cạnh đồng loạt buông ra mấy câu đồng tình.

“Tôi hiểu. Tôi hiểu mà.”

“Trông quê mùa chết đi được.”

“Nói chuyện cũng lộn xà lộn xộn. Tôi sợ nhất loại con gái đó.”

“Chẳng phải Yukiko cũng bị cô gái đó đeo bám sao?”

“Nói thật là hôm nay, cô ấy đến chờ ở chỗ làm để gặp tớ. Không phải người xấu đâu, nhưng mà dựa dẫm quá thể.” Yukiko phân trần.

Cô gái đeo kính cười khúc khích. “Bằng cách nào đó cô ta đã bỏ lỡ mất cơ hội xuất hiện trên ti vi rồi nhỉ?”

“Cô gái bị ma ám xuất hiện trên ti vi, nếu được thì mình cũng muốn thử.” Ai đó lên tiếng khiến mọi người cười nghiêng ngả.

Kiyomi đứng chôn chân tại chỗ. Cô đã nếm trải cảm giác tuyệt vọng như thể đất dưới chân sụp đổ khi Garyu bắt bệnh căn phòng của cô. Nhưng mà bước chân đó hình như vẫn chưa chạm tới đáy.

Cô suy sụp, trống rỗng. Nước mắt lăn dài trên má. Nhưng miệng cô đang cười. Đôi môi dần mở rộng ra.

Kiyomi cuối cùng cũng cất tiếng, cô nghiến răng như sắp cười: “… Về thôi.”

Hai tay quệt nước mắt, cô từ từ quay gót.

Về thôi. Về đâu đây?

Trên con đường hằng ngày cô đi, bỗng hiện lên gương mặt mẹ.

« Lùi
Tiến »