Căn Hộ Số 203

Lượt đọc: 1258 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 24

Lúc cô tới quán rượu, đã có một nhóm nam nữ tụ tập sẵn ở đó, ước chừng khoảng bảy người.

“Cậu đến muộn thế?”

“Tớ biết rồi nhé. Có ma hiện hồn đúng không?”

“Nhà ngoại cảm đến luôn đấy.”

Dè chừng với mấy lời nói sỗ sàng, Kiyomi ngồi xuống chiếu với Yukiko. Nhìn thấy cái băng quấn vụng về, ai cũng tỏ ra thương cảm.

“Cậu bị mảnh thủy tinh cứa vào à?”

Yukiko giải thích qua sự tình, rồi giới thiệu Kiyomi với mọi người xunh quanh. “Cậu ấy là Okimura Kiyomi. Là người bị ma theo.” Giọng nói chẳng ra cảm thán cũng chẳng ra thông cảm vang khắp phòng. Kiyomi đỏ bừng mặt, cúi gằm xuống.

Cái tính luôn nói quá mọi thứ của Yukiko, cô hiểu được ở mức độ nào đó rồi, nhưng nói sai lệch hết điểm quan trọng thế này thật khiến Kiyomi tổn thương. Mình có bị ma theo đâu. Chỉ là căn hộ mình ở không được bình thường thôi.

Cụm từ thần bảo hộ hay sức mạnh của thần linh mà Yukiko từng nói, từ nào nghe cũng thấy đáng ngờ, khó tin. Cô ấy lẫn đám bạn có lẽ chỉ coi mình là đồ nhắm rượu hay sinh vật kỳ lạ thôi. Lúc này, Kiyomi thấy hối hận vì không do dự gì mà đã theo Yukiko đến đây. Nhưng nếu làm khác đi, cô có bình yên vô sự qua được đêm nay không?

Ít nhất thì ở đây mình không phải run rẩy sợ hãi một mình. Nghĩ vậy, cô ngẩng đầu lên.

Những người thuộc đoàn kịch của Yukiko khoảng tầm trên dưới hai mươi đến bốn mươi tuổi. Không một ai ăn vận giống phụ nữ công sở hay người làm công ăn lương. Góc trong cùng, người đàn ông trung tuổi mặc áo hoa hòe hoa sói đang ngồi khoanh chân nhìn cô. Ông ta hình như là giám đốc nghệ thuật. Kiyomi không có quen biết với những người như vậy. Do đó, cô không biết ông ta có thuộc dạng bình thường trong giới văn nghệ sĩ không. Cả cái kiểu cưa sừng làm nghé trông cứ rẻ tiền thế nào í.

“Garyu sẽ đến ngay thôi.” Phả ra làn khói thuốc, người đàn ông cười suồng sã.

“Ác ma trông thế nào? Có giống thây ma không?” Người đàn ông ngồi cạnh Kiyomi không chút ngại ngùng nhoài người sang hỏi.

“Không được, không được đâu. Chi tiết câu chuyện để khi nào nhà ngoại cảm đến hẵng kể.” Yukiko kéo Kiyomi lại gần mình. Yukiko định nói là tớ sẽ bảo vệ cậu, nhưng chắc cô ấy coi cô là vật sở hữu thì đúng hơn.

Không được nghĩ vậy. Đấy là ảo tưởng của kẻ bị hại.

Đưa tay nhận lấy cốc bia, Kiyomi cười niềm nở. Yukiko không nhìn Kiyomi nữa. Cô ấy uống cạn ly cocktail, hòa vào câu chuyện đùa chỉ người trong nội bộ nhóm đó mới hiểu, rồi cười nghiêng ngả.

Kiyomi nhấp môi chút bia. “Đồ uống có cồn không tốt cho vết thương của mình.” Nhìn quanh, chẳng có đồ uống nào là không có cồn.

“Cậu đói à? Cứ từ từ ăn đi!” Nhận thấy ánh mắt của Kiyomi, người phụ nữ không quen đẩy đĩa gà nướng về phía cô. Kiyomi cười thân thiện, lại nhấp môi vào cái cốc vờ như đang uống bia.

Trong buổi nhậu với toàn những người lần đầu gặp mặt mà tự ý gọi đồ uống không cồn thì hơi ngại. Kiyomi uống chút bia và nhón lấy một ít đậu.

Phải cười nói và đối đáp với mấy lời bông đùa ở đây khiến cô mệt mỏi hơn là phấn chấn. Cô thở dài, sờ tay lên cái chân ở dưới bàn. Cái chân bị thương đang nóng lên như bật máy sưởi.

Người tên là Garyu đó là nhà ngoại cảm sao? Nên hoài nghi lời nói từ miệng ông giám đốc đó thốt ra mới phải. Dù có phải nhà ngoại cảm thật hay không, nếu người đó đến nhanh, ít ra sẽ xua đi sự trống rỗng này. Kiyomi chờ nhà ngoại cảm tới.

Khoảng hai mươi phút sau, người phụ nữ đó xuất hiện. Khi người đàn ông mặc áo hoa hòe hoa sói vẫy tay gọi, mọi người quay hết ra phía cửa. Vừa đúng lúc người phụ nữ đó vén tấm màn bước vào. Mái tóc đen tuyền, diện váy đen dài, tô son môi đỏ. Trang sức quý đeo trên tai, cổ và tay, cứ vẫy tay là tỏa màu vàng sáng lấp lánh.

Ai đó khẽ huýt sáo. Cô ta nhẹ nhàng tiến lại gần. Cô ta chỉ khoảng trên ba mươi tuổi thôi. Khi cô ta cười, nổi bật lên khuôn miệng rộng.

Trông cô ta giống chủ quán rượu hay tiếp viên hơn là nhà ngoại cảm.

“Tôi chờ cô mãi.” Giám đốc bảo cô ta ngồi xuống bên cạnh, tự tay rót bia vào cốc.

“Trời nóng quá, ghét thật đấy!” Người phụ nữ quạt tay lên mặt, nhìn khắp một lượt những người đang ngồi trên ghế, rồi lắc mạnh cổ tay, chỉ thẳng vào Kiyomi, nói: “Cô phải không? Người gặp mấy chuyện đáng sợ í?”

Xung quanh vang lên tiếng cảm phục. Không biết phải phản ứng sao, Kiyomi khẽ gật đầu. Trong đám người ngồi đây, cô có gương mặt khổ sở, phờ phạc nhất, điều đó ai nhìn cũng biết mà. Mọi người thán phục đấy, nhưng cô thì bức xúc vì bị cô ta chỉ tay vào mặt. Nakagawa cũng vậy… Nhưng mà người này chỉ đang dùng mánh khóe thôi. Giống Yukiko, thực chất chẳng phải cô ta là diễn viên không ăn khách hay sao?

Thấy cô nghi ngờ, Yukiko huých khuỷu tay. “Cậu nói gì đi!”

Cô nhận ra tất cả mọi người đang chăm chú chờ đợi được nghe câu chuyện của mình. Tất cả đều thể hiện sự hiếu kỳ. Cô thì muốn thoái thác. Nhưng giờ khó mà từ chối. Cũng có thể là nhà ngoại cảm có quyền năng thật. Nếu là thần bảo hộ của mình thật, cô ta có thể dang tay cứu giúp mình cũng nên.

“Tôi sẽ kể thật chi tiết.” Kiyomi lắp bắp kể.

Càng kể những trải nghiệm của mình, Kiyomi như một lần nữa nếm trải, vật lộn với nỗi sợ, thỉnh thoảng cô rớt nước mắt. Chính cách kể vụng về khiến những trải nghiệm hiện lên sống động như thật, khiến những người ngồi quanh bàn đều ngạc nhiên. Mà không, phản ứng đúng đắn phải là cực kỳ tiếp nhận mới đúng.

“Ôi không, sợ quá!” Nghe xong câu chuyện, cô gái ngồi đối diện với cô nhoài người ra cười.

“Tớ không chịu được mấy chuyện kinh dị. Tớ chịu đựng kém lắm.” Người đàn ông bên cạnh xua tay, lăn lộn trên sàn.

Yukiko thỉnh thoảng lại say sưa nói về ấn tượng khi gặp Kiyomi. “Nếu vậy, nhân vật chính giống ma hơn, có thể nói như vậy. Nếu như vậy thì… này, cậu nghiêm túc nghe đi. Nói thế thì Kiyomi khóc mất!”

Kiyomi cố mỉm cười dù miệng đang căng cứng, nhìn mọi người xung quanh. Mọi người say cả rồi. Chẳng ai tin cô cả. Cho dù có sống động như thật, nỗi sợ của cô thuộc về một thế giới khác với họ. Sự đồng cảm của họ chả khác nào khóc nấc lên khi nhìn thấy hình ảnh mấy đứa trẻ tị nạn.

Sau khi chia tay Kiyomi, họ sẽ quên nỗi buồn của cô như chuyển kênh ti vi, rồi bật hài kịch để xem ngay được. Ngày mai, dù Kiyomi có chết, họ cũng chỉ nói “Đáng thương thật!” và quên cô ngay sau ba ngày, rồi thỉnh thoảng sẽ đem câu chuyện của cô ra để khuấy động mấy buổi tiệc như thế này.

Kiyomi nhìn nhà ngoại cảm Garyu. Chỉ mình cô ta chăm chú lắng nghe câu chuyện của Kiyomi. Dù ngờ vực hay không thì người chuyên nghiệp đúng là luôn chuyên nghiệp.

Kiyomi nhìn chằm chằm gương mặt cô ta. Cô ta chậm rãi gật đầu, nhìn vào mắt ông giám đốc ngồi bên cạnh, rồi cất giọng thật to. “Này, mọi người. Sau buổi tiệc này cùng đến nhà cô ấy đi!”

Kiyomi chớp mắt. Nghe vậy, lời tán thưởng vang lên không ngớt.

“Hay đấy, hay đấy!”

“Vậy thì đi thôi.”

“Thật không? Sợ lắm!”

Họ say sưa, cao hứng đứng lên.

Kiyomi vẫn ngồi yên, im lặng nhìn họ. Sự phấn khích của đám người say này cứ như là thử thách lòng dũng cảm ở nghĩa địa. Kiyomi nhìn vào mắt Garyu như muốn nói không phải thứ gì kỳ quái đâu.

Cô ta đứng dậy, thì thầm vào tai Kiyomi: “Đến tận chỗ chung cư đấy xem có gì chẳng phải nhanh hơn sao? Hay đó chứ!”

“Nhưng mà…”

“Không sao đâu. Tôi sẽ trừ tà giúp cô.” Cô ta gật đầu thật mạnh.

“Nhưng mà…”

“Tiền á? Cô đừng lo. Tôi lúc nào cũng nhận đầy tiền từ mấy người giàu.”

“Này, cô đang nói tôi đó hả?” Vị giám đốc nói chen vào.

“Đúng vậy. Anh cũng biết à?” Khịt mũi trước lời nói đùa, cô ta véo tay người đàn ông.

“Thôi, không địch lại với Garyu được đâu.” Giám đốc cười lớn rồi xỏ chân vào giày.

Ánh mắt giao nhau có ý nghĩa gì đó.

Kiyomi cảm thấy bất an, mặc kệ mọi người đang giục cuống lên, cô thong thả đi giày.

« Lùi
Tiến »