Bị ai đó gọi từ chỗ tối, Yukiko run người ngạc nhiên. “Cậu vất vả quá! Cậu làm xong rồi à? Tớ chờ cậu mãi.”
Thở dài, Kiyomi tiến lại gần chỗ cô ấy, kéo lê cái chân trái. Yukiko chau mày, nhanh chóng nhìn từ đầu tới chân Kiyomi như định hỏi han gì đó.
Sự thân thiện và dịu dàng thái quá mà cô ấy thể hiện vào ban ngày bây giờ phai nhạt rồi. Có lẽ buổi tối làm cho biểu cảm con người nghèo nàn đi chăng? Hay là gương mặt mình giống như của người bệnh? Lúc nhận ra thì Kiyomi đã thấy mình ngồi một mình trên cái ghế ở ga rồi. Chắc ai đó thấy cô thất thần nên đưa ra ngoài. Hay là cô tự xuống tàu nhỉ? Ký ức lúc đó không sót lại chút nào, cũng không có cảm giác cô đã được băng bó vết thương. Cô bị bỏ lại như người ta để quên đôi giày.
Sao cô ngất đi mà không ai đưa đến trạm y tế vậy? Có chút ức chế, cô chạm tay vào phần cơ bụng. Cảm giác là lạ vẫn còn, nhưng cơn đau thì hết hẳn rồi. Rốt cuộc thì cái nào mới là thật đây?
Xoa xoa lên mặt rồi nhìn xuống chân, mũi giày bên trái thấm máu đỏ đang căng phồng lên. Vết thương ở chân là thật.
Kiyomi cởi giày, khẽ rên lên vì đau. Máu đông lại, dính chặt vào vết thương, tất và đế giày trông như thạch vậy. Tại sao chỉ mình vết thương này là không bị lẫn lộn giữa mơ và thực, rồi biến mất cho cô nhờ? Không biết mảnh kính có đâm vào chân như cô lo sợ không? Nhưng cứ thế này mà lên phố thì cũng không ra sao.
Cô nhìn đồng hồ trong nhà ga. Bảy giờ ba mươi phút. Bệnh viện giờ này đóng cửa rồi. Kiyomi thở dài ngao ngán, nghiêng đầu phân vân trước bảng hiển thị các điểm đi.
Cô đang ngồi ở ga xuống. Trung tâm thành phố là hướng ngược lại. Ai cất công dẫn cô đến đây vậy? Hay là tự cô đi xuống đây?
Thôi, nghĩ cũng thấy mệt. Thôi nghĩ ngợi và ngồi xuống, tàu điện vào ga rồi. Kiyomi vô thức đứng dậy, leo lên con tàu đưa về chung cư…
“Mình dán bùa rồi, mà nó lại biến đâu mất.”
Đứng trước cửa hiệu đã đóng cửa, cô lẩm bẩm gọi Yukiko. Những sự việc xảy ra với cô trong nửa ngày qua, ngoài Yukiko thì không có ai tiếp nhận nổi. Sau khi quay lại ga gần chung cư nhất, Kiyomi ngồi đợi ở công viên gần đó chờ Yukiko tan giờ làm.
Trong thời gian chờ đợi, cô cố chăm sóc vết thương. Khi cởi giày ra, tất đã khô cứng lại rồi. Ngồi trên cái ghế ở chỗ khuất, cô bỏ tất ra, bôi thuốc sát trùng, mất gần một tiếng để gỡ tất ra. Chân quấn băng nên phồng lên rồi, không xỏ được vào giày, chỉ còn cách lê đôi giày đế mềm này thôi. Không tìm thấy mảnh kính vỡ nào cũng là sự an ủi nhỏ nhoi dành cho cô.
“Tớ vừa dán lá bùa ở phòng thì lập tức xảy ra mấy việc như ma làm í. Bát đĩa vỡ tan tành. Lúc chạy khỏi căn phòng, mảnh vỡ cứa vào chân tớ.” Kiyomi cười vô hồn trước cái nhìn nhăn nhó của Yukiko.
“Tệ thật… Kiyomi, gần đây cậu cứ gây thương tích suốt.”
“Không phải tớ gây ra, là kẻ khác gây thương tích cho tớ đấy chứ. Tớ tuyệt đối không quay lại căn hộ đó nữa đâu. Nên làm ơn, cho tớ ở nhờ nhà Nakagawa được không?”
Chẳng còn chút e dè nào với cô ấy nữa. Kiyomi chắp hai tay lại như cầu xin. Chỉ Yukiko giúp được cô thôi. Niizato không được, bố mẹ cũng không, lá bùa cũng thế, giờ chỉ còn trông cậy vào cô ấy thôi. Kiyomi cọ hai tay vào nhau.
“Ừ, được rồi.” Thoáng do dự, Yukiko đập tay lên trán. “Mà bây giờ tớ có hẹn đi uống với bạn trong đoàn kịch.”
“Vậy tớ chờ ở đâu đó, khi nào cậu xong thì cả hai cùng về nhé!” Trước câu trả lời dửng dưng ngoài dự đoán, Kiyomi vội vã tiếp lời.
Từ lúc gọi Yukiko ra, Kiyomi đã nhận ra chút né tránh và cảnh giác của cô ấy. Dù thân thiện, nhưng bị dựa dẫm hoàn toàn thế này cũng khó cho cô ấy. Có lẽ Yukiko không coi Kiyomi là bạn. Cô chỉ đơn thuần là đồng nghiệp ở chỗ làm thêm trước đây thôi. Với người đồng nghiệp này, ban ngày cô ấy thể hiện niềm thương xót là vì đang say sưa thể hiện vai diễn của mình. Kiyomi hiểu ra. Nhưng hiểu ra thì sao chứ, giờ không phải lúc rời tay khỏi cô ấy.
Cô cúi đầu trước Yukiko, như thể chỉ còn biết bấu víu vào cô ấy thôi. “Xin cậu đấy. Tớ biết là gây phiền phức cho cậu. Nhưng mà tớ sợ lắm. Một ngày thôi cũng được. Chỉ tối nay thôi… Bây giờ tớ không muốn ở một mình. Đến mai tớ sẽ về quê luôn. Tớ sẽ nói với bố mẹ, nếu không thuyết phục được bố mẹ cho chuyển đi, tớ sẽ nghỉ học.”
“Làm thế thì lãng phí quá!”
“Không sao. Tính mạng quan trọng hơn mà.”
Yukiko ngạc nhiên trước quyết tâm của cô. Vì hiểu được chút ít cảm giác bị chèn ép của Kiyomi hay sao mà nghĩ ngợi một lúc lâu, cô ấy mở to đôi mắt lấp lánh như nghĩ ra điều gì. “Vậy à? Thế bây giờ cậu có đi cùng tớ không?”
“Đi đâu cơ?”
“Đi uống rượu. Nếu ồn ào một chút thì tâm trạng của Kiyomi có thể sẽ phấn chấn hơn đấy. Thêm nữa… mà đúng rồi.” Yukiko đập hai tay vào nhau bộp một cái. “Buổi tiệc hôm nay là một xã hội thu nhỏ đó. Giám đốc sản xuất cũng đến. Vị đó lúc trước từng kể có quen nhà ngoại cảm có năng lực rất lớn. Và hôm nay sẽ mời cả nhà ngoại cảm đó đến.”
Cô ấy lắc vai Kiyomi như thể vừa đưa ra một sáng kiến tuyệt diệu. Cơn đau ở chân khiến Kiyomi nhăn nhó. Yukiko hình như chưa nhận ra, cô ấy bắt đầu đi như nhảy chân sáo. “Mấy việc xảy ra với cậu, rồi nhà ngoại cảm đến buổi tiệc, cứ như số phận sắp xếp nhỉ! Thần bảo hộ Kiyomi hình như đang cố bảo vệ cậu đó. Tuyệt thật. Kiyomi, cậu may thật đấy!”
Bỏ xa Kiyomi lại phía sau, Yukiko nói như đang hát. Cô đang say sưa thế nào, đứng bên cạnh cũng biết.
“Đúng rồi. Mình phải gọi điện thoại.” Yukiko lấy điện thoại trong túi ra, ngoái đầu lại gọi Kiyomi. “Cậu sao vậy? Nhanh đến đây!” Gương mặt nở nụ cười rạng rỡ.
Miệng Kiyomi méo xệch. “Chân tớ đau.”
“À, đúng rồi. Xin lỗi cậu. Tớ quên béng mất.”