Căn Hộ Số 203

Lượt đọc: 1255 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 22

Sau đó, cô lên tàu điện. Shibuya cũng được, Ikebukuro cũng được, miễn là nơi đông đúc. Kiyomi không muốn quay lại cái chung cư quái quỷ đó một lần nào nữa.

Cô nắm chặt cái tay nắm trên tàu. Nỗi sợ ban nãy vẫn khiến tim cô đập run rẩy trong lồng ngực. Cô vẫn tóm chặt cái tay nắm, và nhắm mắt lại. Buồn nôn quá! Cô thấy đau như nổi hạch xung quanh vùng bụng. Hay là bệnh viêm ruột lại tái phát đây? Thuốc để quên ở phòng mất rồi. Nhưng thà ngã gục ở đây rồi được ai đó đưa đến bệnh viện còn hơn phải quay lại căn phòng ấy.

Tàu điện ở Tokyo lúc nào cũng đông kín người. Từ chiều tối đã có rất nhiều người đến thành phố chơi. Trong cái khoang tàu chật kín này, người với người đứng quá gần nhau khiến cô thấy không thoải mái. Hay là người Tokyo không để ý chuyện phải đứng sát vào người mà mình không quen biết?

Không nhìn. Không thấy gì. Đến cả những người bị chạm sát vào cũng lờ đi như thể không có chuyện gì là bởi vì đây là thành phố chăng? Kiyomi ghét điều đó. Cô ghét điều đó còn hơn cả việc phải đối đầu với mấy thứ tà ý mà cô không nhìn thấy được trong căn hộ của mình.

Cô lơ đễnh nhìn. Đập vào mắt cô là hình ảnh người phụ nữ ngồi ở hàng ghế phía trước. Bà ta tầm bốn mươi tuổi, trang điểm đậm, gương mặt cứng đơ, lầm bầm rất nhanh trong miệng mấy lời không rõ nghĩa. Kiyomi nhìn sang bên cạnh. Mình xui quá, đứng đúng vào chỗ đáng ghét này. Giọng nói vừa như tụng kinh vừa như niệm chú mấy điều chẳng lành. Cô thầm gật đầu. Giọng nói đó…

Kiyomi thoáng nhíu mày. Giọng nói to hết cỡ cô nghe thấy lúc rời nhà liệu có phát ra ma thuật không? Hay đó là tiếng hét của chính mình? Mấy thứ kỳ quái cứ qua một chút thời gian là trở nên mơ hồ. Đám nhặng lúc nhúc chui ra từ vết ố đen, hay bóng tối mà cô không thấy gì trong đó đều khác xa thực tế. Nếu không phải mơ thì sao? Nếu là mơ thì đã tốt.

Tàu phanh lại đột ngột. Cô lắc mạnh cái tay nắm, chân loạng choạng, khẽ hét lên.

Đau chân quá! Nhấc gót chân lên, cảm giác ướt đẫm truyền đến cơ thể. Cô vô thức cởi đôi giày đế mềm ra, chắc là để chạy cho nhanh. Nhưng mà chiếc giày bên phải cũng ướt đẫm. Chắc là cô giẫm chân lên mảnh thủy tinh vỡ rồi. Nhìn cái chân đau khiến cô tỉnh cả ngủ, cô nghiến răng. Tại sao chỉ có mình gặp phải cảnh này chứ?

Cô gục đầu xuống, cố kìm dòng nước mắt đang chực trào ra. Chỗ vùng bụng lại đau thắt lại. Cô muốn ngồi xuống ghế. Mà không, cô muốn xuống tàu để cởi giày ra kiểm tra vết thương hơn. Nếu mảnh thủy tính vỡ vẫn đâm ở chân thì mình phải làm sao?

Chưa kịp nhận ra thì tàu đã dừng rồi. Hình như chưa đến ga. Con tàu như cái hộp đóng kín giữa đường băng. Hành khách trên tàu không chút dao động. Họ ngủ, tán chuyện, đọc tạp chí, với gương mặt vờ như không biết gì. Với họ, đây là việc xảy ra như cơm bữa hay sao?

Không bao lâu sau, có tiếng loa thông báo trên tàu. “Xin chào quý khách, vì trong ga Shinjuku vừa xảy ra tai nạn có thương vong về người nên chúng tôi xin phép dừng tàu một thời gian. Xin lỗi vì gây phiền phức cho quý khách lúc bận rộn thế này.”

Đúng là phiền phức thật. Cô thấy đau nhói phía trên rốn. Cái quai túi xách tuột khỏi vai. Cô ôm cái túi trong tay, khẽ rên lên. Mặt cô hẳn là đang méo xệch. Cô định cố chịu cơn đau, nhưng cứ nín thở, thả lỏng tay chân thì cơn đau tê buốt lại chạy tới chân phải đang chảy máu. Khi hít vào, cơn nôn nao ngập đầy miệng chua lòm. Mồ hôi túa ra từ nách. Cúi xuống nhìn thì đường chỉ trên đôi giày đế mềm đã nhuốm máu đỏ.

Đúng là bị mảnh thủy tinh vỡ đâm vào rồi. Cô hoa mắt vì đau và lo sợ. Tôi cầu xin đấy. Làm ơn cho tàu chạy nhanh đi. Quang cảnh trước mắt cô nhuộm màu vàng. Ý thức của cô như rời khỏi cơ thể. Bên tai cô vẫn văng vẳng giọng nói như niệm chú của người phụ nữ ngồi phía trước. Kiyomi chậm rãi ngước ánh mắt lờ đờ lên, người phụ nữ đang nhìn cô chằm chằm. Môi cô ta cong lên. Từ khóe miệng tô son đỏ dinh dính, phát ra mấy từ. “I, wai, wai, wai.”

Ý thức của cô bỗng tỉnh táo lạ thường, cô sợ dựng cả tóc gáy. Lời nói vang đến tai thật rõ ràng. “Sợ. Sợ. Sợ. Sợ. Sợ. Sợ không?” Cất giọng như tiếng gà kêu, cô ta cười, chỉ ngón tay về phía Kiyomi. “Sợ không? Sợ không? Sợ không? Sợ không?”

Tiếng cười vang lên khắp con tàu. Mấy hành khách đang ngồi yên bỗng nhìn hết về phía này.

Sợ không? Sợ không?

Miệng mọi người đều đang cười, và cử động theo hình dạng giống nhau.

Kiyomi hoa mắt.

Đúng. Tôi sợ. Tôi sợ chứ.

Ngón tay cô trượt khỏi cái tay nắm. Ngã gục xuống, một lần nữa cô cảm thấy đau như thể chân bị đâm toạc ra.

« Lùi
Tiến »