Đã lâu rồi mà ti vi vẫn không đưa tin về trận động đất. Bàn tay ướt đẫm mồ hôi của cô tóm chặt tay nắm cửa, tay còn lại cầm quai túi xách. Mình phải rời khỏi đây thôi.
Cái ngày cô quen được với căn phòng này sẽ không bao giờ tới. Cô thật ngu ngốc khi nghĩ rằng rồi từ từ sẽ qua hết. Cái ngày ấy sẽ không đến đâu. Cho dù giấc mơ sống tự lập tại đây của cô bị bóp vỡ vụn thì thà thành người vô gia cư còn hơn cố ở đây rồi phát điên.
Cô quyết tâm sẽ rời khỏi căn phòng này. Nhưng cô lại sợ xoay tay nắm cửa như thể sợ mất đi ý thức. Sẽ phải đối mặt với bóng tối dai dẳng khi mở cửa ra, một lần nữa cô cố kìm nén nỗi sợ hãi, cần phải có dũng khí để bước ra ngoài. Cô thấy buồn nôn chỗ cổ họng khản đặc. Tim phổi như bay vèo ra từ miệng.
Bầu trời buổi trưa hiện lên ở cái cửa sổ phía sau lưng. Nếu mở cửa ra lần nữa và đối mặt với màn đêm tối đen thì cứ ở lì trong phòng này chẳng phải tốt hơn sao? Trong phòng vẫn ngổn ngang đồ đạc. Mảnh vỡ bát đĩa vương vãi khắp nơi. Nếu được, cô cũng muốn quét dọn cho sạch sẽ.
Nhưng lá bùa biến mất rồi. Ở đây ít nhiều không còn an toàn nữa. Phải đi khỏi đây. Phải rời khỏi đây.
Nhưng mà ở bên ngoài giờ thế nào? Cánh tay vặn tay nắm cửa của cô không nhúc nhích được như thể bị đông cứng. Cô đang run rẩy không cử động nổi người ở đường ranh giới giữa căn hộ số 203 với bên ngoài.
Không, cô chần chừ là vì một điều kỳ lạ khác. Cô nghe thấy tiếng bát đĩa vỡ vương vãi trên sàn va vào nhau loảng xoảng. Xoay người lại, bầy nhặng đen đậu thành đường cong trên cái cửa sơn màu xanh nước biển nhạt ngay trước mắt Kiyomi. Bên tai cô vang lên tiếng vo ve. Kiyomi thở mạnh. Mấy con nhặng bò qua bò lại trước mắt cô. Cô xoay mạnh tay nắm cửa. Vừa lúc đó, tiếng vo ve càng to hơn.
Mở cửa. Là bóng tối. Sau tai cô, bầy nhặng như nhao nhao lên. Quay đầu lại, cô bước ra ngoài như thể ngã bổ nhào về phía sau. Không phải cô muốn ra ngoài. Mà là bầy nhặng nhiều không đếm xuể lúc nhúc chui ra từ vết ố đen trên trần đã đẩy cô ngã ngửa ra và tống cô ra khỏi phòng. Lũ nhặng bu lại thành hình người bị treo ngược lên.
Cô vừa bị đẩy ngã ra hành lang thì cảnh vật đã lấy lại được ánh sáng và màu sắc vốn có của ban ngày như thể có người bật cái công tắc ánh sáng ban ngày lên.
Kiyomi chớp mắt. Lũ nhặng tản hết ra.
“A… a… a…” Có ai đó đột nhiên hét lên bên tai cô.
Cô bỏ nguyên cái cửa mở như vậy, chẳng kịp nói năng gì, vội vã rời khỏi nơi đó.