Căn Hộ Số 203

Lượt đọc: 1252 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 20

“Dán ở đâu bây giờ nhỉ?” Cầm lá bùa to cỡ cái bảng tên, Kiyomi đi loanh quanh trong phòng. Ở quê cô, người ta đặt bùa trên bàn thờ. Ở chỗ không có bàn thờ thì dán bùa ở đâu là hợp lý? Biết thế mình hỏi người chủ đền.

Hối hận cũng không giải quyết được gì. Tạm thời cứ dán chỗ nào cao cao vậy. Sau một hồi đắn đo, cô dán ở ngay đầu giường.

Kéo cuộn băng dính ra, ký ức khi dán cái túi giấy che vết ố đen trên trần lại trỗi dậy. Cùng lúc đó, ở góc nhà liên tục vang lên những âm thanh khô khốc.

“Không được, không được, quên đi thôi, không để tâm làm gì.” Kiyomi lẩm bẩm, dán thật chắc cái bùa để nó không bong ra được. “Thế này được rồi nhỉ?”

Mỗi lần nhìn cái bùa dán trên bức tường trắng, cô lại thấy an tâm. Hồi thi đại học, dù có ước nguyện đỗ đạt đấy nhưng Kiyomi chưa từng tin vào Thần Phật. Lần này thì khác. Không phải có thể tin được, mà là chỉ còn cách tin vào mà thôi. Dựa vào thần linh khi gặp khó khăn. Hình như đã đến thời khắc cô thấm thía sâu sắc câu thành ngữ này. Cô cười nhăn nhó, chắp hai tay trước lá bùa.

Những thứ lạ thường trong căn phòng này đã tạm lắng xuống rồi. Nếu nhờ lá bùa này mà hết được mấy hiện tượng kỳ quái, và cô vẫn duy trì được giấc ngủ nhờ thuốc, thì không có gì phải sợ cả.

Căn phòng là của mình mà. Mang một niềm hi vọng lớn lao, cô thả lỏng cơ thể. Cô giơ cao hai tay rồi thả mình xuống giường. Hiển nhiên nỗi bất an của cô không thể nào biến mất hoàn toàn từ hôm nay. Nhưng nếu không có gì xảy ra như thế này, từng ngày, từng ngày trôi qua, cuộc sống của cô sẽ dần lấy lại niềm vui như thể hằng ngày bóc mấy tờ lịch mỏng. Nếu vậy, cô lại có thể tận hưởng cuộc sống tự lập rồi.

Mong là như thế… Chắc chắn sẽ được thế.

Cô nằm ngửa mặt lên trần, chăm chú nhìn tờ bùa. Tờ bùa được dán rất chắc chắn. Từ khi dán nó lên tường, sự yên tĩnh đã trở lại với căn phòng này. Tiếng cửa kẽo kẹt gần như lúc nào cũng nghe thấy giờ không còn nữa.

Nhưng Kiyomi lại thấy căng thẳng và nghi ngờ sự yên tĩnh đó. Dù tự nhủ rằng chỉ còn cách tin tưởng thôi, nhưng trong lòng cô vẫn còn hoài nghi lắm. Là vì theo những kinh nghiệm từ trước tới nay, đối phương hay nhằm lúc cô lơ là để gây ra những điều kỳ quái. Nếu giờ mà đắm chìm trong cảm giác được giải thoát thì quá nguy hiểm. Cô duỗi tay chân, nằm sấp, dỏng tai nghe.

Năm phút. Mười phút. Hai mươi phút.

Chẳng có động tĩnh gì. Nhưng mà…

Kiyomi chớp mắt. Đầu óc cô, cả bầu không khí trong phòng như căng cứng lại. Không khí tăng áp lực, căng lên như quả bóng phình lên không ngừng.

Kiyomi đưa mắt nhìn lá bùa. Không có gì bất thường. Nhưng mà yên ắng quá. Cô không nghe thấy những tạp âm vẩn vơ bên ngoài, hay tiếng kim đồng hồ chạy. Nhận ra điều đó, Kiyomi nín thở, bật dậy khỏi giường.

Đúng lúc đó, bầu không khí như sụp xuống đầu cô và bắt đầu chuyển động. Âm thanh như tiếng cắt kim loại, bức tường vang lên những tiếng kẽo kẹt dài không dứt. Kiyomi đặt chân lên sàn, như chọn đúng thời điểm đó, cái bàn nhảy dựng lên. Cánh cửa tủ đựng chăn mở bung ra. Chụp đèn lắc mạnh. Cô ngã lộn nhào xuống sàn. Đến cái sàn cũng rung rung như muốn chồm lên. Đồ vật từ khắp mọi nơi bay ra. Giẫm chân lên ghế sô pha thì cái ghế như muốn tấn công cô. Rung chấn liên hồi làm cho bát đĩa rơi loảng xoảng, vỡ vụn.

Là động đất. Lần này không phải ảo giác chuột chạy nữa.

Kiyomi ôm đầu, hét thất thanh. Động đất độ năm hay độ sáu vậy? Kể cả nơi hay có động đất như Tokyo, trận động đất hôm nay cũng không thể gọi là bình thường.

Chẳng làm được gì, cô ngồi thụp xuống, chịu được bao lâu đây? Cơn rung lắc gây ra nỗi kinh hoàng cho Kiyomi ngưng dần, những âm thanh đáng sợ không lâu sau cũng biến mất.

Cái chụp đèn vẫn đung đưa. Kiyomi lén ngẩng đầu lên, đầu tiên cô nhìn lá bùa. Lá bùa chưa bong ra. Thấy nôn nao, cô nhặt cái điều khiển rơi lăn lóc trên sàn, bật ti vi lên.

Vừa nãy… là động đất thật nhỉ? Cô nín thở chờ xem có thông báo về động đất không thì nghe thấy từ hành lang ngoài kia tiếng huyên náo của những người chạy ùa ra khỏi phòng. Vừa có động đất nên hàng xóm lao ra khỏi nhà. Tiếng bước chân ồn ào chồng chéo lên nhau, chạy tán loạn khắp hành lang. Bước chân của một người trong số đó chạy nhanh về phía này, gõ cửa phòng cô.

“Cô có sao không? Bình yên vô sự chứ?”

“Vâng, tôi không sao.” Kiyomi cố đáp lại bằng giọng thật rõ ràng, và tiến về phía cửa. Nghe giọng đàn ông đang lo lắng cho sự an nguy của cô, biết động đất là có thật, cô càng thấy an tâm.

“Động đất ghê quá nhỉ!” Trấn an đôi chân đang run lên vì sợ, Kiyomi mở cửa ra. Cô mỉm cười, nhưng trước mặt cô không có ai cả.

Bên ngoài là màn đêm tối đen. Trời vẫn chưa tối chứ nhỉ? Cho dù tối rồi thì bên ngoài cũng phải có chút ánh sáng chứ. Bóng đèn trên hành lang, đèn ngoài trời, đèn ngủ trong nhà chiếu sáng màn đêm. Vậy mà chỉ nhìn thấy bóng tối và sự tĩnh lặng hoàn toàn. Ánh sáng ít ỏi lọt ra từ căn phòng không đủ để thấy rõ cái hành lang bê tông.

Kiyomi cuống cuồng đóng cửa. Quay lại nhìn, bát đĩa vỡ và đồ đạc rơi tung tóe vẫn còn nguyên đó. Từ cửa sổ trước mặt, cô nhìn thấy bầu trời, còn lâu mới đến hoàng hôn. Ti vi đang phát quảng cáo. Không phải tất cả đều là ảo giác. Cô ngước nhìn lên. Không thấy lá bùa đâu cả.

« Lùi
Tiến »