Căn Hộ Số 203

Lượt đọc: 1251 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 19

Không biết thuốc bác sĩ cho gồm những loại gì nhưng thật sự có tác dụng. Từ hôm đó, Kiyomi ngủ ngon chẳng nằm mơ nữa. Nếu biết ngủ được ngon thế này, lẽ ra mình phải đi bác sĩ sớm hơn. Tà ý vô hình nhắm đến cô có còn la hét trong đêm? Không thấy người phòng bên nói năng gì nghĩa là nó được khống chế rồi, phải không nhỉ?

Chắc đó là mấy lời nói mơ của mình thôi. Cô đoán vậy.

Giấc ngủ có hiệu quả thật lớn lao. Ngủ ngon nên thể lực cô nhanh chóng hồi phục, suy nghĩ cũng lạc quan hơn. Mấy điều lạ lùng nho nhỏ vẫn diễn ra trong căn phòng này, song cô quen rồi.

“Không để ý. Không quan tâm.” Lẩm bẩm lời nói đã trở thành câu cửa miệng, cô cố gắng dọn dẹp phòng thật nhanh để đi ra ngoài.

Công sức cô bỏ ra khiến kiểu tóc cực ngắn trông sang trọng hẳn. Trông rất hợp với quần áo kiểu Pop Art và son môi hồng. Nếu khôi phục được làn da khỏe mạnh, cô sẽ còn tự tin hơn với vẻ ngoài của mình.

Lâu lắm rồi cô mới đến trường. Cô đã định thôi vụ tín chỉ rồi, nhưng sau đó mấy ngày bác sĩ ở viện có viết cho cô tờ giấy khám bệnh. Nếu nhà trường chấp nhận cho nghỉ ốm thì có thể gỡ gạc mấy tiết ở học kỳ sau. Ngoài tín chỉ ra, cô còn lý do khác nữa để đến trường trước kỳ nghỉ hè.

Mình muốn nói chuyện với Niizato.

Rốt cuộc thì cô chẳng có mối quan hệ đặc biệt nào với cậu ta, nhưng chí ít cô muốn nói lời gì đó cảm ơn sự tận tình cậu ta dành cho cô. Cô nghĩ thế là phải đạo. Cô đâu biết rằng, ngoài lý do đạo lý, trong cô còn tồn tại một cảm xúc ngọt ngào khác.

Cẩm quyển sách trên tay, cô bước vào giảng đường môn học bắt buộc. Niizato, như thường lệ, ngồi ở ghế phía sau. Cô lại gần, đứng sau lưng cất giọng vui vẻ: “Niizato.”

Gương mặt quay lại nhìn cô hiện lên sự ngạc nhiên quá mức tưởng tượng, thái độ như không biết Kiyomi là ai. “Cậu thay đổi phong cách à? Đẹp đấy. Sao tự nhiên lại vậy?”

Kiyomi nhoẻn miệng cười, ngồi xuống bên cạnh. “Tớ muốn thay đổi tâm trạng thôi. À, mà cảm ơn cậu vì cho tớ mượn mấy quyển sách lâu thế nhé!” Cô đưa cậu ta quyển sách bỏ trong cái túi giấy mới.

Niizato nghiêng đầu, thoáng ngập ngừng hỏi cô: “Thế căn hộ của cậu dạo này sao rồi?”

“Vẫn bình thường.” Kiyomi nhanh nhảu trả lời. “Nhưng mà sức khỏe của tớ không được tốt nên phải nghỉ học một thời gian. Tớ bị căng thẳng nên mất ngủ triền miên, sau đấy đi khám được bác sĩ kê thuốc, giờ lại ngủ tốt rồi.”

“Thế à? Con ma có xuất hiện nữa không?”

“Tớ chẳng buồn bận tâm nữa.” Cô trả lời thành thật.

Nghe cô nói vậy, Niizato nhẹ nhõm gật đầu, không biết từ lúc nào, ánh mắt cậu ta trở nên trìu mến khi nhìn cô, cậu ta mỉm cười. “Thế thì tốt rồi. Tớ cứ tưởng phải đưa cậu đi trị liệu tâm lý.”

“Hả?”

“Ảo giác ghê thật đấy! Có thời điểm tớ đã nghĩ đó là thật.” Cậu ta nói không chút do dự.

Kiyomi nở nụ cười trên khóe miệng, mặt cứng đơ lại, cuối cùng cô đã hiểu ra. “Cậu chưa từng tin tớ đúng không?”

“Đương nhiên tớ tin chứ. Nỗi sợ của cậu là có thật. Vì vậy nên mới…” Nhận ra vẻ mặt lúc này của Kiyomi, cậu ta liền đổi giọng.

Tỏ vẻ lạc quan, Kiyomi phấn chấn đứng dậy. “Cảm ơn cậu đã lo cho tớ.” Cô nói mà không thèm quay lại nhìn đằng sau.

Rời khỏi giảng đường, cô giậm chân thật mạnh bước ra ngoài. Cô tức giận và xấu hổ, thấy mình thật thảm thương. Chắc cậu ta nghĩ đầu óc mình có vấn đề…

Cậu ta nhìn cô dịu dàng như thế là vì thấy thương xót cô thôi. Thế mà cô chẳng nhận ra. Còn hy vọng điều gì được nữa ở cậu ta chứ? Trong cô chỉ còn cảm giác không còn chút sức lực nào.

Nhưng mà Niizato cũng không có gì sai. Chỉ là mình đã ngốc nghếch đi kể cho cậu ta biết những chuyện xảy ra với mình. Nhìn thấy chân đàn ông, hay cái thảm bỗng nhiên bị ướt. Cứ kể mấy chuyện đó với vẻ nghiêm túc như vậy, bị cho là có vấn đề thì cũng không có gì lạ. Tâm thần phân liệt, hay còn gọi là hội chứng rối loạn tâm thần nghiêm trọng. Dù thay đổi tên gọi, bản chất của chúng vẫn giống nhau. Cậu ta quả quyết mấy thứ mình nhìn thấy là ảo giác .

Hiện tượng tâm linh là cái gì chứ? Cô hét lên, nghiến hai hàm răng vào nhau. Tin cái gì chứ? Mình đúng là ngốc nghếch mà. Cậu ta chẳng có trong tay mảnh thực tế nào cả. Mà không, với hầu hết mọi người, những cái mình kể ra chỉ là bài thơ mùa hạ hay trò giải khuây cấp độ B thôi.

Không nhìn.

Không nghe.

Không thèm quan tâm.

Người đàn ông mà mình không thể nhìn thấy không tồn tại. Đó là lẽ thường tình trong xã hội này. Nếu vậy, những cái cô nhìn thấy là thuộc thế giới nào? Tiếng nạt nộ mà người đàn ông phòng bên nghe thấy là của ai? Đã bao lần mình nghĩ đó là ảo giác. Mình đã cố nghĩ như vậy.

Nhưng mà hiện thực của Kiyomi lại không cho phép cô nghĩ như vậy. Không cho phép cô thừa nhận để nói ra miệng, cũng không cho phép cô không thừa nhận. Vậy cô phải làm gì đây? Cứ liên tục nói với bản thân chỉ là tưởng tượng thôi như tụng kinh niệm Phật thế này đến bao giờ, cô phải chịu đựng đến khi nào?

Cô chạy như ma đuổi trên đường, như chạy trốn khỏi mọi thứ. Từ trường đại học, cô băng qua con phố mua sắm rồi băng qua nhà ga, đột nhiên có ai đó đập tay vào vai cô. Kiyomi nín thở, nhảy cẫng người lên rồi ngoái lại nhìn đằng sau.

Tròn mắt ngạc nhiên với phản ứng thái quá của cô, tay Yukiko vẫn giơ nguyên ở tư thế đó. Không biết Kiyomi đã đến trước cửa hiệu từ lúc nào, còn Yukiko đang mặc nguyên bộ đồng phục trên người, Yukiko kéo Kiyomi vào sát bên đường.

“Kiyomi, rốt cuộc có chuyện gì vậy?” Câu hỏi hàm chứa biết bao ý nghĩa. Yukiko nhìn mái tóc Kiyomi, rồi nhìn sắc mặt, ngắm ngón tay có hình thù khác lạ.

Những biểu cảm phong phú như mọi khi rõ ràng là đang kìm nén sự lo lắng. Cô cũng biết đằng sau đó là sự hiếu kỳ không bao giờ chán. Nhưng mà biểu hiện của cô ấy, dù là diễn viên nhưng trông cứ như là quan tâm đến Kiyomi vậy.

Kiyomi thở nhẹ, cố chọn những từ ngữ thật chính xác để nói, nhưng không thành công, tròng mắt cô đảo lên đảo xuống.

“Mặt cậu trông như ma í.” Giữa lông mày Yukiko hằn lên nếp nhăn.

Kiyomi run run đôi môi khi nghe mấy lời nói đó. “Tớ á? Tớ giống ma á?” Nước mắt đột nhiên tuôn rơi trên mặt cô.

Yukiko mở to mắt, quay đầu sang trái rồi sang phải, không nói lời nào, lẳng lặng ôm lấy Kiyomi. “Có chuyện gì phải không? Chắc cậu khổ sở lắm đúng không?”

Lời nói và cử chỉ ẩn chứa sự cảm thông đó gợi cô nhớ đến một cảnh trong phim Âu Mỹ. Kiyomi cảm thấy hơi ngượng ngùng với hành động có phần thái quá đó của Yukiko, nhưng cô vui vì làn hơi ấm trên cánh tay đang ôm mình, cô khóc nấc lên.

Bảo quen với mấy điều kỳ lạ chỉ là lời nói dối để huyễn hoặc bản thân thôi. Kiyomi đã rất sợ. Sợ mãi, đến mức ngồi thụp xuống mà run rẩy. Ai đó cứu tôi với!

Cánh tay Yukiko an ủi, với ý nghĩa nào đó, như làm dịu bớt sự căng thẳng của Kiyomi. Một lần nữa, cô đành chịu thua cảm xúc của mình, muốn chia sẻ nỗi sợ hãi với ai đó.

“Căn hộ tớ ở có ma.” Kiyomi kể lại sự tình cho Yukiko.

Kiyomi vẫn chưa thôi khóc, Yukiko cố an ủi. Kể lại sự thực đã xảy ra với mình quả là việc đáng sợ, cô nói với giọng như cầu cứu.

Yukiko không phủ định gì cả. Cô ấy thương cảm và tức giận khi biết những việc đang dồn ép Kiyomi. “Lại còn đốt trụi tóc cậu nữa, thật quá đáng. Cậu nhanh chóng chuyển khỏi đó là được mà.”

“Không được. Tớ chẳng có tiền để chuyển đi, bố mẹ cũng không hiểu cho nỗi khổ của tớ.”

“Nhưng cứ để vậy thì nguy hiểm lắm.”

“Cậu có tin vào ma quỷ không?” Kiyomi sợ hãi hỏi.

Yukiko cười tinh quái, nhăn trán đắc ý: “Tớ cũng hay nhìn thấy lắm.”

Vậy là giống Niizato.

Trước biểu hiện không chút lo lắng của Yukiko, Kiyomi lại càng bất an. Nhưng mà ý tưởng cô ấy đưa ra hoàn toàn khác với Niizato.

“Hay cậu thử dán bùa trong phòng xem?”

“Bùa á?”

“Cái để đuổi tà ma hay xua đi vận hạn ấy. Ở đền hoặc chùa có đấy. Đâu cũng được, cậu thấy chỗ nào tiện thì đến đó xin về dán thử xem.”

“Nhưng mà tớ chẳng biết ngôi đền nào cả.” Thoáng chút phân vân, Kiyomi nghiêng đầu.

“Vậy thì, tớ sẽ cho cậu tên ngôi đền tớ hay đến. Ngôi đền đó thiêng lắm. Trong phòng tớ cũng đặt cái bùa xin ở đó mà.” Yukiko nói bằng giọng điệu như sắp nhảy dựng lên.

Giáo phái Ayashii? Kiyomi thoáng chút cảnh giác, nhưng nỗi ngờ vực đó nhanh chóng biến mất. Ngôi đền Yukiko chỉ cho không xa lắm, là một ngôi đền bình thường.

“Tớ hiểu rồi. Vậy tớ sẽ đi xin luôn đây.” Cô gật đầu. Cảm giác như cục u đè nặng trong ngực mình đã rơi ra mất.

Tin vào khả năng của lá bùa, Kiyomi có cảm giác lần này lá bùa sẽ ngăn lại những trải nghiệm khủng khiếp và trái tim bị bóp nghẹt bởi sợ hãi của cô sẽ được giải thoát. Đáng lẽ mình nên nói với cô ấy ngay từ đầu.

“Nếu tình hình được cải thiện thì cậu nhớ cho tớ biết nhé!” Yukiko nhìn đồng hồ, đập mạnh vào vai cô, nói: “Tớ phải quay lại làm rồi.”

Kiyomi gật đầu, lần này cô bước đến đền thờ với bước chân nhẹ bỗng.

« Lùi
Tiến »