Cô vắt đi vắt lại cái giẻ mấy lượt để lau sạch những vết bùn bẩn. Đôi mắt sưng húp lên vì khóc, Kiyomi lặng lẽ lau sàn nhà. Vì người đàn ông kia chân đất xông vào phòng nên giờ chỗ nào cũng bẩn hết. Chỗ này phải dùng máy hút bụi mới sạch, nhưng gần một giờ sáng rồi, giờ mà bật lên thì không chỉ người đàn ông phòng bên mà người ở tầng dưới cũng sẽ nổi điên.
Có khi nào mấy người ở tầng dưới cũng nghĩ mình làm ầm lên không? Tiếng bước chân vang xuống tận tầng dưới, có phải chỉ của cô không?
Suy nghĩ rồi phủ nhận, cô tập trung hết tinh thần vào việc quét dọn. Cơ thể vẫn chưa hết nhức mỏi, nhưng Kiyomi vẫn cố cử động cơ thể. Cô vốn không ghét dọn dẹp. Sau khi lau chùi sàn xong, cô dọn dẹp rác, dùng thuốc tẩy đánh cái bếp sạch bóng. Dọn dẹp sạch sẽ xong, căn phòng sáng sủa hẳn lên.
Mấy thứ trong phòng này mà biến mất như rác và bụi thì tốt biết bao. Cô vô thức ước ao, rồi kì thật mạnh cái bếp.
Cứ cử động mạnh là cơ bụng lại đau nhói. Chắc tại chưa ăn cơm tối nên dạ dày biểu tình đây. Cô lấy bánh quy, nhồm nhoàm ăn rồi lau chùi tiếp. Dọn xong bếp rồi mình ăn tạm gói mì cũng được. Dù sợ hãi thế nào, vẫn thèm ăn là vẫn còn ổn.
Cố cử động thân thể. buộc cơ thể phải vận động cũng khiến ruột gan vận hành tốt hơn. Kiyomi bỏ tiếp bánh quy vào miệng. Cơn đau như tạm ngưng lại. Nhưng vẫn chưa hết hoàn toàn.
Ăn mì xong, uống cả trà rồi, chỉ được một lúc là bụng lại ì ạch đến khó thở. Càng để lâu cơn đau càng tăng lên, khoảng cách giữa các cơn đau càng lúc càng ngắn lại như trách cứ Kiyomi.
Gần sáng, cô nôn thốc nôn tháo lúc vào nhà vệ sinh. Rồi cô bị cả táo bón nữa. Vì thế mà bụng cô trống trơn, nhưng cơn đau thì vẫn không hết. Cô tìm mấy viên thuốc xổ mang từ nhà đi để uống. Loại thuốc bố mẹ cô sử dụng được quảng cáo là có tác dụng chữa khỏi mấy cơn đau bụng tức thì. Nhưng lần này vô tác dụng. Loại thuốc bột màu đen đó hòa lẫn với dịch vị dạ dày. Cơn đau bụng càng lúc càng tăng lên.
Bây giờ là gần năm giờ sáng rồi. Chờ trời sáng mình sẽ đến bệnh viện. Cô nhìn chằm chằm cái đồng hồ, ôm bụng, toát mồ hôi hột. Mình không thể chịu thua được. Kiyomi hét lên. Dạ dày cô thắt lại từng cơn như bị chuột rút.
Mình không chịu thua đâu. Kiyomi lẩm bẩm.
Đồng hồ điểm năm giờ mười lăm phút. Bệnh viện mở cửa lúc bảy giờ hay tám giờ nhỉ? Mình nên đến bệnh viện nào đây? Cô ngã gục xuống, nằm cuộn tròn người trên sàn.
Cơn đau dâng cao lên tận họng như bóp nghẹt Kiyomi. Chẳng hiểu sao, ý thức của cô lại trở nên hỗn loạn. A… Không được. Chờ đến sáng thì mình chết mất. Đúng theo ý nguyện của hắn.
Hắn là ám chỉ ai đây? Trong phút chốc, trong đầu cô hiện lên hình ảnh người đàn ông không quen biết cười ngặt nghẽo lúc cô ngã. Kiyomi thở gấp, đứng dậy tóm lấy cái điện thoại. Cô chạy ra khỏi phòng, đâm sầm vào tường mấy lần, lần đầu tiên trong đời cô ấn chuông phòng 119.
Khi được chuyển đi bằng cáng, cô tưởng mình sẽ chết. Nhưng bệnh của Kiyomi chỉ tiêm một mũi thuốc đã khỏi rồi.
“Là chứng viêm ruột kết.” Là bệnh thường gặp hay sao mà giọng điệu của bác sĩ nghe chán đời thế?
“Nguyên nhân rõ ràng vẫn chưa được tìm ra, nhưng chủ yếu là do căng thẳng quá mức. Cháu có nghĩ ra điều gì không?”
“Nhiều lắm ạ.” Kiyomi lí nhí, cười khó hiểu.
Bác sĩ ơi, căn hộ cháu ở có ma. Con ma đó tìm mọi cách để bắt nạt cháu. Cháu căng thẳng lắm. Đến mức cháu thấy lạ là sao giờ này cháu vẫn chưa phát điên. Nói ra điều đó sẽ bị cho là không bình thường mất. Có thể người ta sẽ giới thiệu cô đến bệnh viện khác.
Tất cả chỉ là ảo tưởng thôi. Nếu nhìn một cách khách quan. Cháu không được nói mấy lời kỳ lạ nghe chưa?
Cô căng thẳng. Bình thường mà. Cháu đang cư xử hoàn toàn bình thường đấy chứ.
“Cháu gặp chút rắc rối trong quan hệ với người khác.” Cô dừng một chút. “Dạo gần đây cháu không ngủ được. Thế nên căng thẳng càng nặng hơn.”
Vị bác sĩ nhìn sắc mặt Kiyomi. Chẳng nghi ngờ gì nữa, sắc mặt giống quá nửa số bệnh nhân ở đây.
“Duy trì mối quan hệ với mọi người khó nhỉ!”
Bác sĩ gật đầu, tỏ vẻ hiểu biết. “Bác sẽ cho cháu thuốc trị viêm ruột. Rồi, cháu còn cần gì nữa không? Hay bác kê cho cháu thuốc ngủ dạng nhẹ nhé? Nếu không ngủ được thì cũng không thể đảm bảo sức khỏe đâu.”
“Loại nào giúp ngủ tốt mà không mộng mị gì hết ạ.” Kiyomi nhanh nhảu nói.
Bác sĩ cười hiền từ, dịu dàng nói: “Cháu ngủ trên giường bệnh đến khi trời sáng nhé!”