Mới bước vào tháng Bảy mà nhiệt độ đã cao thế này rồi. Còn lâu lắm mới đến giữa mùa hè, vậy mà chỉ vận động một tí thôi cũng khiến người đầm đìa mồ hôi. Độ ẩm lúc nào cũng cao. Phòng nào không có điều hòa không khí, chỉ ngồi im thôi cũng đủ khiến da ướt nhẹp.
Kiyomi chưa bao giờ thấy thế này. Hồi trước dù nóng cỡ nào, cứ chui vào bóng râm là sẽ có cơn gió sảng khoái thổi đến, nên dễ chịu ngay.
Kiyomi nằm cuộn tròn trên sàn, tay xoa lên cái cổ ướt sũng mồ hôi. Tóc trên gáy mỗi khi chạm tay vào cứ ram ráp như giẻ lau. Vì cô không muốn dùng máy sấy một lần nào nữa. Vì cô ghét nhìn mái tóc rơi ra do bị cháy trụi, cắt tóc đi, cô chuyển sang kiểu tóc siêu ngắn. Vốn dĩ cô không mấy tự hào về mái tóc cũ. Nhưng mà một phần cơ thể bị mất đi trái với ý muốn của mình thì buồn thật. Cô nằm yên nhìn đôi tay mướt mồ hôi.
Đã hơn một tháng trôi qua từ lúc bị thương. Giờ hết đau rồi, nhưng đốt ngón tay bị biến sắc, cứng đờ lại. Chắc là đau xương. Khớp ngón tay trông không đều tới mức khó coi, to phồng cả lên.
Cái ti vi sau lưng cô đưa tin về cuộc hôn nhân chớp nhoáng của giới nghệ sĩ. Người đàn ông từng là fan hâm mộ trước khi trở thành thần tượng. Nghe vậy, Kiyomi chuyển động tròng mắt, một con ruồi bay vụt qua trước mắt cô.
Cô thở dài.
Chỗ bếp chất thành đống bừa bãi mấy hộp cơm mua ở cửa hàng tiện lợi và mấy chai nước đã uống hết. Thùng đựng rác đầy tràn cả ra. Lần gần đây nhất cô dọn dẹp là lúc nào nhỉ? Giặt quần áo từ lúc nào? Kiyomi chẳng nhớ nổi.
Nếu để bẩn thỉu thì ruồi nhặng sinh sôi là cái chắc. Đương nhiên còn sinh ra mùi lạ nữa. Nếu coi đó là lẽ dĩ nhiên thì chỉ cần để dây thần kinh không quá nhạy cảm với ruồi nhặng hay mùi lạ là được.
Vết ố đen trên trần hình như lan rộng ra rồi, nhưng mà chỉ cần coi đây là do cô tưởng tượng là xong. Dạo gần đây, trên khung cửa sổ lúc nào cũng đọng đầy nước, cô gượng ép quả quyết đó là do độ ẩm trong không khí quá cao tích tụ lại đó.
Đầu cô cứ nóng lên mãi. Gầy đi thì cũng vui đấy, nhưng mà da không căng bóng thì nhìn cổ tay cũng thấy được. Cô ôm gối, cố nằm cuộn tròn người. Gấu váy cuộn lên tận đùi.
Mặc kệ. Phòng mình mà. Kiyomi khó chịu khịt mũi.
Cô gọi điện về cho bố mẹ sau khi tóc bị cháy rụi . Cô cố nén nước mắt, đòi chuyển nhà.
“Con định làm gì? Chỗ đó con thích nên nằng nặc đòi thuê mà?” Mẹ lúc nào cũng độc đoán. Bà chẳng nhận ra giọng đứa con gái đang phân vân không biết phải làm sao.
“Căn phòng này đáng sợ lắm.” Bình thường hay gần gũi với mẹ nên Kiyomi không ngại giãi bày thẳng thắn cảm xúc của mình. “Có hồn ma ở đây. Con không ngủ nổi.”
Hồi trước, lúc người họ hàng kể là trông thấy ma, mẹ đã hoàn toàn tin vào câu chuyện đó. Vì vậy rất có thể mẹ sẽ tin vào câu chuyện nhìn thấy ma của cô con gái. Nhưng mà mẹ chỉ cười. “Gì vậy? Con đừng nói mấy lời ngốc nghếch như thế. Cái đó là do con tưởng tượng ra thôi. À, mẹ hiểu rồi. Con buồn đúng không? Con hối hận vì sống một mình chứ gì?”
“Không phải đâu. Mẹ ơi, thật mà…”
“Mà chuyện này quan trọng hơn này, Kiyomi, từ hồi lên Tokyo, con toàn đi chơi tối đúng không? Có đến trường học hành nghiêm chỉnh không đấy? Nghỉ hè về nhà thì nhớ mang cho mẹ xem bảng thành tích học tập đấy.”
“Mẹ thật là…”
“Con không giao du với đám bạn xấu đấy chứ? Vừa rồi trên ti vi có chiếu đấy. Khu Shibuya có cái gọi là ma túy hợp pháp. Ma túy không dễ có thế đâu nhé! Nếu mà dính đến mấy thứ đó thì cuộc đời đi tong luôn đấy.”
Có phải chỉ ở thành phố là không nhìn rõ được lòng dạ con người đâu. Cả ngày hôm đó, Kiyomi ngồi khóc, trách móc mẹ. Trong cô chỉ còn cảm giác bất lực.
Cô nghỉ học suốt. Bài thi lần trước cũng không đâu vào đâu. Mẹ ơi, thứ hủy hoại cuộc đời có phải chỉ mỗi ma túy đâu.
“Thà là không về nhà…” Với người mẹ không tinh ý thế này thì có thấy tình hình của cô hiện tại cũng chưa chắc hiểu. Mà trước đó, mình muốn gặp và nói chuyện với Niizato một lần xem sao. Kiyomi nghĩ.
Đúng là cô thích cậu ta mất rồi. Ấn tượng về ánh mắt dịu dàng khi nói chuyện lần cuối vẫn còn đọng lại trong Kiyomi. Từ khi nghỉ học, Kiyomi càng nghĩ đến Niizato nhiều hơn.
Mình phải trả lại sách. Mình muốn nghe giọng nói của cậu ta. Nhưng mà cậu ta nghĩ gì về mình nhỉ? Chắc cậu ta không ghét mình, nhưng có lẽ đối với cậu ta, mình có tồn tại hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì. Rốt cuộc, Kiyomi vẫn chưa biết số điện thoại của Niizato. Mà trước đó cậu ta có nói là Có chuyện gì thì cứ gọi điện cho mình rồi, nhưng nếu cậu ta không cho cho số thì cô cũng chả dám hỏi. Một mối quan hệ mờ nhạt.
Cái buộc rèm khẽ rơi xuống.
Kiyomi không mảy may bận tâm, xoay người lại. Vào thời tiết này, cái thảm lông dài nhìn phát ngất. Cô đã định bỏ nó đi rồi, nhưng hôm nay lười không muốn làm gì. Cái ti vi bật từ nãy bắt đầu chiếu phim. Vậy thì giờ này phải bốn giờ rồi. Góc bếp có tiếng tóc tách, là nước chảy ra từ cái vòi mà từ đây không nhìn thấy được.
“Không quan tâm. Không để ý.” Cô lẩm bẩm trong miệng. Cô chỉ bận tâm đến tiền nước thôi. Nếu nước cứ chảy suốt thì phải đi vặn chặt cái vòi lại. Nhắm mắt một lúc lâu thì tiếng nước chảy nhỏ dần rồi dừng hẳn.
Kiyomi mỉm cười đầy mãn nguyện. Mấy việc nhỏ nhặt thế này cô quen rồi. Nếu quen được thì cũng chẳng có lợi hay hại gì. Nhưng không hẳn là một lúc nào đó cô sẽ gượng ép cố đưa ra một lý do hợp lý cho những cái vô lý để thuyết phục bản thân đâu. Nhưng dù là linh hồn hay cái gì đi nữa, chỉ cần không gây hại cho cô thì cô chẳng quan tâm. Cô suy nghĩ như vậy đấy.
Mình đã ngộ ra rồi mà. Nếu thi thoảng đến nhà ma trong khu vui chơi, càng sợ lại càng phấn khích. Nhưng ngày nào cũng phấn khích vì sợ thì cơ thể không chịu nổi mất. Chỉ chút nữa là mình quen thôi. Khi đó mình sẽ khỏe lại thôi. Cô thả lỏng cơ thể, gà gật ngủ.
Trông bên ngoài tưởng đã lấy lại được bình yên rồi, vậy mà cơn mất ngủ cứ kéo dài triền miên mãi. Khi cô ngủ, những âm thanh cô thầm nhủ là vô hại cứ xộc đến đe dọa thần kinh cô không chút nhân nhượng. Dù không cảm nhận được thứ gì, nhưng cô phải liên tục mở mắt, nín thở quan sát bốn góc. Bầu không khí trong căn phòng này bất kể ngày hay đêm đều giống nhau. Nhưng buổi đêm có phần đáng sợ hơn.
Dù bật đèn và ti vi lúc ngủ, làn da vẫn cảm nhận được bóng tối sâu thẳm. Nếu cố ngủ bằng được thì lại gặp ác mộng. Cơn ác mộng bị ai đó đuổi theo, bị chửi rửa nặng nề. Tình trạng mỗi lần một khác, nhưng cuối cùng thế nào cô cũng bị tóm lại, bị đánh, bị bóp cổ. Những chỗ bị động tay chân trong mơ lúc tỉnh lại vẫn thấy đau.
Buổi trưa cô cũng nằm mơ. Nhưng giấc mơ đó sống động hơn khi đêm về. Bây giờ mới bốn giờ. Thời gian này, cứ gần bảy giờ là mặt trời ló dạng. Cô đặt đồng hồ báo thức lúc sáu giờ ba mươi, rồi ngủ cố thêm một lúc nữa. Ý thức trở nên mơ hồ như bị cuốn vào đâu đó. Tiến lên trước và ném bản thân vào đó thì mớ ý thức lộn xộn biến hình, trở thành cái bóng đuổi theo cô.
A… Lại nữa rồi.
Dù cố trấn an bản thân nhưng cô không thể xua đi cảnh tượng đó. Cô gắng hết sức chạy trên con đường xuyên qua những thửa ruộng. Con đường ruộng này là phong cảnh ở quê cô. Đó là con đường đi học hồi cấp một. Trên con đường tối đen đó, cô vừa chạy vừa khóc như quay trở lại thời tiểu học.
“Mẹ ơi! Bố ơi! Cứu con với!” Kiyomi bị tóm chặt mất rồi.
“Được lắm, được lắm.” Giọng nói đuổi theo từ phía sau như bóp nghẹt cô. “… Là mày đúng không? Không thể tha cho mày được.”
“Cái gì vậy?” Kiyomi hét lên. Cánh tay phía sau đã chạm đến vai cô rồi.
“Ngoan nào. Tao giết bây giờ.”
Sau lưng cô bỗng sáng bừng lên. Cô nhận ra nhúm tóc còn sót lại đang cháy bùng.
“Dừng lại đi!” Hét lên đầy tuyệt vọng, Kiyomi lăn tròn trên sàn, cố chạy trốn.
Bò được vài bước, cô nhận ra mình đang ở trên sàn nhà. Vẫn nguyên dáng vẻ đó, đôi tay run run sờ lên mái tóc mình. Không cháy. Tóc cô vẫn còn nguyên trên đầu. Ngón tay chưa hoàn hồn lần sờ từ gò má xuống gáy để xác nhận thì thấy từ thái dương đến nách, mồ hôi ướt lạnh chảy thành giọt xuống sàn.
Huyết áp tăng do sốc hay sao mà bên tai vẫn vang lên tiếng lùng bùng. Kiyomi ngồi thụp xuống, nhe răng như đang cười. Tim cô đập mạnh. Ngốc quá! Là mơ thôi. Vừa rồi là mơ. Mơ ban ngày mà khủng khiếp quá, chẳng khác gì xảy ra ngoài đời thực.
Dù tự nhủ như vậy, trống ngực vẫn đập thình thịch, như hòa âm cùng tiếng ù tai. Kiyomi lắc đầu, cố nhấc người dậy lần nữa mà như đánh vật. Cô nghe thấy tiếng ầm ĩ từ phía cửa.
“Mở cửa ra mau! Hay cô không dám mở?”
Cô nghe rõ giọng nói thô lỗ. Cái này là mơ sao? Không phải, giọng nói này là của người đàn ông phòng bên.
Vừa kịp nhận ra, cô đã chạy nhanh đến phía cửa. Người đó trông không được nghiêm chỉnh lắm. Nhưng chí ít cũng nhìn rõ anh ta. Nếu anh ta có ý đồ xấu với mình, luật pháp sẽ trừng trị anh ta. Trường hợp xấu nhất, anh ta là kẻ biến thái, định giết mình, thì đành chấp nhận. Cô nghĩ vậy rồi mở khóa cửa.
Không, thực tế thì cô không thể bình tĩnh tính toán đến vậy. Kiyomi đơn thuần là sợ hãi. Bây giờ cô chỉ ước ai đó giúp cô mang đi dư âm của cơn ác mộng vừa rồi thôi.
Kiyomi thở hồng hộc, vừa mở cửa ra đã thấy hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào mặt cô. Kiyomi nhăn mặt, cô nhìn phía sau lưng người đàn ông đó.
Bên ngoài, trời tối đen.
“Ngày nào cũng như ngày nào, cứ đến tối là cô lại làm ầm lên, không ai chịu được.” Người đàn ông tức giận quát tháo.
Bây giờ mấy giờ rồi nhỉ? Chuông đồng hồ báo thức không kêu hay sao í. Cô hoảng hốt, nhận ra ti vi sau lưng mình vẫn bật. Lúc nào cô cũng để ti vi bật. Tiếng ti vi vang sang tận phòng bên sao?
“Xin lỗi anh. Từ giờ tôi sẽ vặn nhỏ tiếng.”
“Ti vi á? Cô có sao không vậy, định đùa tôi chắc?” Trái với lời xin lỗi chân thành của cô, người đàn ông tức giận, nổi đầy gân xanh trên trán.
“Tối nào cũng nghe thấy tiếng dọa giết nhau. Cãi nhau thế thì dứt khoát chia tay đi, thế cho xong. Cậu con trai đi đâu rồi? Cậu con trai ra đây cho tôi. Này, đi ra đây!” Anh ta hướng qua vai Kiyomi, hét ầm ĩ.
Nghe mấy lời đó, chân Kiyomi như bị rút hết sức lực. Cô bấu chặt cánh cửa, nói giọng như sắp khóc. “Trong này chỉ có mình tôi, chẳng có ai khác đâu.”
“Đừng giỡn mặt với tôi.” Người đàn ông gạt Kiyomi sang một bên, chân đất xông vào phòng. Mở tung cửa nhà vệ sinh, tủ để chăn, ra cả ban công mà vẫn không thấy gì, anh ta chép miệng thật to.
“Không có ai mà…” Cô chỉ biết thì thầm sau lưng người đàn ông đang giận sôi máu.
Anh ta nhìn Kiyomi từ trên xuống dưới bằng ánh mắt ngờ vực, rồi thô lỗ đi ra khỏi phòng. “Nghe cho kĩ đây, từ nay mà còn làm ồn nữa, tôi giết cô luôn đấy.”
Lời nói lúc rời phòng của anh ta chứa đựng sự hăm dọa của một kẻ vốn quen với việc cãi vã. Cánh cửa phòng bên đóng lại thật mạnh.
Kiyomi từ từ ngồi thụp xuống và khóc nấc lên. “Làm gì có người đó ở phòng tôi chứ!”
Đó là giấc mơ. Đó là ảo giác. Chàng trai mỗi tối cãi cọ với cô, dọa giết cô mà người đàn ông kia nhắc tới thực tế không tồn tại.