Một chút là đến bao giờ nhỉ? Tâm trạng đã thoải mái hơn phần nào, cô quay lại chung cư. Gần đây, ăn uống hay tắm giặt cô đều làm ở ngoài hết. Từ lúc phát hiện ra cái nhà tắm công cộng có cả tiệm giặt là ở phía sau trường đại học, cô tắm rửa và giặt giũ luôn ở đó cho tiện, chỉ có điều hơi tốn kém.
Cô không đi làm thêm nữa. Dù quá số ngày được phép nghỉ rồi nhưng cô vẫn nghỉ tiếp. Không phải cô muốn trốn việc. Chỉ là cô hết hứng thú đi làm rồi, thêm nữa, cô mệt mỏi, phờ phạc vì tình trạng vết thương không khởi sắc tẹo nào, cộng với việc liên tiếp mất ngủ và căng thẳng.
Mệt mỏi làm con người ta mất hết sức lực. Hệ thần kinh của cô chỉ hoạt động tích cực khi bị đóng đinh vào nỗi sợ hãi, khi chiến đấu và chạy trốn khỏi nỗi sợ hãi đó. Năng lượng bùng phát ra khi hệ thần kinh hoạt động tích cực tạm nghỉ, xong lại biến thành cơn mệt mỏi khủng khiếp khiến cả cơ thể và tinh thần Kiyomi rũ rượi. Niềm vui nhỏ nhoi cảm nhận được trong phút chốc bị hút mất.
Đứng chôn chân trước cửa, Kiyomi cứng đờ người vì căng thẳng. Trong kia có… người. Cô xác nhận lại số phòng. 203.
Không nhầm được. Có cảm giác đang có người trong căn phòng đó. Dù không rõ ràng, nhưng có tiếng ti vi, tiếng đập bát đĩa hay cái gì đó. Giọng cười sằng sặc như người say.
Mình ngốc quá! Hít thở thật sâu, Kiyomi thận trọng nhòm vào phòng qua lỗ nhìn trên cửa. Cô biết nhìn như thể không có gì cả, nhưng trong lỗ tròn nho nhỏ lại thấy chút ánh sáng.
Chắc chắn cô đã tắt điện lúc ra ngoài.
Khuôn miệng căng lên, lùi lại một bước, cô nhìn chằm chằm cái cửa. Từ chỗ này, những lập luận cô muốn quên đi đột nhiên trỗi dậy. Có ai đó đột nhập vào phòng mình? Cái chai nhựa đổ chỏng chơ. Hơi ấm trên sàn. Tiếng bước chân trong đêm tối. Từ đầu, Kiyomi đã nghi ngờ có kẻ lạ đột nhập mà.
Cô với ngón tay trỏ, ấn nắp thùng thư. Quả là có ánh sáng nhàn nhạt. Tiếng cười hào sảng của đàn ông. Sau đó là tiếng ho không dứt. Ai đó đang uống rượu, vừa xem ti vi vừa cười sằng sặc.
Không thể chấp nhận được. Cơn bực tức như dồn hết lên não. Dám tự ý vào phòng mình, tùy tiện nghỉ ngơi trong đó, làm đảo lộn cuộc sống của mình. Nếu đối phương là người thật thì bây giờ cô lại càng mạnh mẽ hơn, chẳng phải nể nang gì nữa. Biết được nguyên nhân thì chẳng có gì phải sợ. Là người, chuột hay xác chuột chết đi chăng nữa thì vẫn hơn tà ý không nhìn thấy được.
Có mấy cách xử lý. Đi báo cảnh sát. Đây là phòng mình mà.
Cô thận trọng vặn chìa khóa, đẩy cánh cửa mở rộng ra. Cơn gió lùa vào phòng. Bên trong vẫn tối om. Không có người. Ti vi cũng không bật. Chỉ là cánh cửa sổ đối diện đang mở toang, cái rèm màu xanh lá cây bay phần phật. Từ chỗ cửa, ánh đèn đường leo lét rọi vào trong phòng.
Kiyomi chớp mắt liên hồi, cô bật điện lên như mọi khi, rồi lại gần cái cửa sổ đang mở. Cánh cửa mở toang cũng không có gì lạ. Có thể lúc rời phòng vào ban trưa, cô quên không đóng vào.
Khi đến gần, cô nghe thấy tiếng cười của mấy người ở phía sau chung cư. Vài người đàn ông say sưa đang reo hò ầm ĩ như vừa bước ra từ quán rượu.
“Mấy người kia…”
Do cửa sổ mở toang nên nghe tiếng mấy người đó như ở rất gần. Ánh sáng cũng là do đèn đường chiếu vào thôi.
Cởi đôi dép, Kiyomi ra ban công, nhìn ra bên ngoài. Mấy gã say đó đi xa rồi.
“Chắc do mình tưởng tượng.” Cô lẩm bẩm, dựa người vào lan can.
Lúc nãy cô vẫn nghĩ có người ở trong phòng. Nếu cảm giác của cô lúc đó chỉ là ảo giác thì từ trước tới nay tất cả những điều cô cảm nhận được đều là do tưởng tượng ra chăng? Vì sợ, nên với mỗi sự việc lại cố nghĩ ra một nguyên nhân khác nhau, những việc nhỏ nhặt cũng giải thích phóng đại lên chăng?
“Nếu thế thì mình cứ như đứa ngốc í.”
Không phải như nữa, mà là ngốc thật. Mà nếu tất cả đều là do cô nghĩ sai thì tốt biết mấy. Việc bản thân mình là đứa hèn nhát, ngốc nghếch tốt hơn nhiều so với việc run sợ trước những hình ảnh không nhìn thấy được. Cứ coi là vậy đi.
Dù như vậy thì mình có vẻ hơi thảm hại, nhưng nếu được giải thoát khỏi nỗi sợ hãi thì sự thảm hại này cũng tốt chứ sao. Cứ như vậy, nếu mọi việc lắng xuống thì sau vài năm nữa có thể đem chuyện này ra làm trò cười được đó chứ.
Lơ đãng ngắm phong cảnh bên ngoài, cô vô thức đặt tay lên vai phải. Trên vai có cảm giác rất lạ. Thấy nhột nhột, Kiyomi lắc vai, nhìn cái đèn đường dài chìa ra từ cột đèn với gương mặt tức giận. Ánh sáng chiếu vào mắt, nhưng giác quan của Kiyomi không nắm bắt được ánh sáng đó. Cô đang tập trung toàn bộ suy nghĩ vào cảm giác khác lạ trên vai. Có cái gì nằng nặng.
“Cái gì vậy?” Thực tế cô đã xác nhận là không có gì. Nhưng da và cơ cứ như đang kể lể rằng có vật gì lạ.
“Giống như tay người.” Cô nghĩ.
Mình không được nghĩ như vậy. Cô vội vàng phủ định, vẫn chưa hết cảm giác nằng nặng.
Chắc do mình tưởng tượng. Chẳng phải lúc nãy cô vừa ngạc nhiên với sự hèn nhát của mình đấy hay sao? Không được để cảm giác đó chi phối nữa. Tuy nhiên…
Có ai đó đang đặt tay lên vai mình từ phía sau… Không được nghĩ như vậy… Là tay đàn ông, hơi ướt… Không được nghĩ như vậy mà… Mình cảm thấy nhiệt độ cơ thể…
“Là ảo giác.” Kiyomi hét lên, lao như bay vào trong phòng. Cô đóng sầm cửa sổ, chật vật cởi phăng cái áo khoác ra. Trên quần áo chẳng dính cái gì cả. Cô nghiến răng, cởi hết quần áo ra, thô bạo mở cửa phòng tắm. Không thể chịu đựng nỗi sợ hãi này thêm được nữa.
Cô bắt đầu tức giận từ lúc lầm tưởng có ai đó ở trong phòng mình. Nơi này, căn phòng này là của mình. Cảm xúc đó đến từ nỗi sợ hãi không nhìn thấy được. Không tìm thấy nguyên nhân khác lạ nào trong quá khứ. Hầu hết hiện tượng cô thấy là ảo giác. Trong phòng không có ai gọi là kẻ đi gây sự cả.
Cô không đồng tình với câu văn trong quyển sách của Niizato là bởi vì cô còn vương vấn căn phòng này. Cô đã dành thời gian, tiền bạc, cố hết sức trang hoàng căn nhà của mình . Cô vẫn tiếp tục sống ở căn phòng này dù trái tim căng cứng lại trước nỗi sợ, không phải là vì công ty môi giới nhà đất không thể đưa ra cho cô một nguyên nhân rõ ràng, mà bởi vì cô không thể buông xuôi niềm hy vọng rằng một lúc nào đó nỗi sợ hãi này sẽ biến mất. Vậy mà, cô bị đuổi khỏi phòng thế này đây. Lại còn khóc lóc chạy ra ngoài, và run rẩy đến mức đáng thương.
Mình không thể chịu đựng thêm được nữa. Tất cả chỉ là do mình tưởng tượng ra thôi, nhất định là do mình tưởng tượng ra nên không được chịu thua sự yếu lòng của bản thân. “Căn hộ số 203” là vật sở hữu của mình.
Không khí trong phòng tắm mờ đục lại vì bật nước nóng lâu quá. Cô mở toang cửa phòng tắm, phun cái vòi sen vào người. Nhắm mắt lại, tiếng nước át hết những âm thanh khác, khiến cô cảm thấy như mọi âm thanh bị chặn không cho lọt vào tai mình.
Chẳng phải ai đó đang nhìn sao? Chẳng phải ai đó đang đến gần sao?
Cố hết sức xua đi nỗi sợ hãi, Kiyomi ở lì trong phòng tắm để tắm rửa sạch sẽ hơn hẳn mọi ngày. Cái đáng sợ trong phòng tắm là bản thân mình không phòng bị được gì hết. Khả năng nghe bị gián đoạn bởi tiếng nước, cơ thể trong trạng thái khỏa thân, mặt và tóc dính đầy dầu gội, nên phải nhắm tịt mắt lại. Đúng vậy. Chỉ có vậy thôi. Nên từ trước tới nay trong phòng tắm chẳng xảy ra cái gì hết. Điều kỳ lạ từng xảy ra chỉ có cánh cửa nhà vệ sinh thôi.
“Mình không được nghĩ đến mấy điều ngốc nghếch đó.” Kiyomi hét lên đầy tức giận. Cô kì qua kì lại cái gót chân như bị lên đồng. Xem chừng ý nguyện của cô đã được thông qua, nên lúc ngâm mình trong bồn tắm lẫn lúc bước ra khỏi bồn đều không có gì xảy ra cả. Chỉ có ngón tay vẫn còn đau thôi.
Cô thở mạnh. Nụ cười dần hé trên môi. Kiyomi say trong men chiến thắng. “Quả đúng thế thật. Đâu có gì đáng sợ chứ.”
Cô quấn khăn tắm quanh người, đứng trước bồn rửa mặt, soi mặt mình trong gương. Gương mặt hốc hác vẫn vậy, nhưng đôi môi rõ ràng là đang cười. Bôi nước hoa hồng, cô mát xa nhẹ nhàng bọng mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
Từ tối nay, chắc chắn mình sẽ ngủ ngon. Nếu được vậy, làn da sần sùi lẫn gương mặt già nua sẽ đẹp trở lại. Lần tới khi gặp Niizato, nếu cậu ta nói: “Cậu nhìn lầm đúng không?” Mình sẽ cười ngượng đáp lại rằng: “Tất cả đều là ảo giác của tớ thôi.”
Chiến thắng nhỏ nhoi này liên kết toàn bộ cơ thể. Cô say sưa với cảm giác được giải thoát khỏi nỗi sợ hãi trói buộc bản thân mình. Kiyomi bật công tắc máy say. Hất mạnh mái tóc ướt. Nhìn trong gương, bỗng cô thấy có gì đó chạy vụt qua rất nhanh sau lưng mình.
Chưa kịp hoàn hồn, cái gương đã rung lên bần bật. Ngay chỗ mặt Kiyomi soi trong gương có hằn lên hình bàn tay. Cái khăn tắm rơi khỏi cơ thể. Tiếng kẽo kẹt vang lên, cái máy sấy bỗng phụt ra lửa.