Căn Hộ Số 203

Lượt đọc: 1247 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 15

Nhận lại quyển sách, Niizato chăm chú nhìn Kiyomi. Kiyomi vuốt tóc, cố gượng cười. Lúc căng khóe miệng mới thấy môi mình khô quá. Chắc mặt cô trông kinh khủng lắm. Dạo gần đây cô sợ nhìn gương mặt mình trong gương đến mức phải rửa mặt, đánh răng ở trong bếp, nên bản thân cô còn không biết gương mặt mình giờ trông ra sao.

“Lần sau tớ mang quyển sách khác cho cậu.” Cô liếm môi, nhoẻn miệng cười.

“Ừ, lúc nào đưa tớ cũng được.” Niizato nói với giọng điệu dịu dàng trên mức cần thiết.

Hình như cậu ta cạo lông mày. Vệt lông mày được cạo trông gọn gàng, mảnh mai và chẳng đẹp tẹo nào. Kiyomi vô thức cọ cái tay đang cầm quyển sách vào quần như phủi cái gì đó.

Khi mang quyển sách đến tận đây, trong đầu cô mấy lần vang lên giọng đọc của Niizato. “Biệt thự trên đồi đáng sợ lắm. Căn biệt thự này bị ma ám. Phải rời khỏi đó ngay bây giờ.”

Lời nói như truyền tải đến đôi tay cô đang cầm cuốn sách, cứ vang đi vang lại như chồng chéo lên nhau. Giọng nam giới làm hỏng hết ngữ điệu. Thật dễ dàng gắn kết nội dung đó với căn phòng cô đang ở. Cụm từ cứ lặp đi lặp lại trong vô thức, như bị bản năng gọi ra vì biết trước nguy hiểm rình rập.

Vậy thì, bây giờ mình rời khỏi đấy thôi. Nhưng mà Kiyomi không gật đầu.

Giọng Niizato có vẻ lo lắng cho cô nhưng cảm giác giống như đang đe dọa vậy. “Thế rồi sao, căn phòng ấy?” Nhét quyển sách vào túi, Niizato bắt đầu đi về hướng giảng đường. “Cậu đã điều tra về quá khứ mảnh đất chưa? Có lời đồn đại kỳ lạ nào không?”

“Tớ hỏi mấy người rồi, nhưng chẳng có gì đặc biệt cả.” Cô cúi đầu trả lời.

Bước thêm được nửa bước, Niizato co vai lại tỏ vẻ chán chường.

Trông thấy thế Kiyomi lén thở dài não nề. Có những nơi ở ẩn chứa tà ý với người sống ở đó dù không có liên quan gì. Giống như mấy vụ giết người không quen biết trên đường. Quan hệ giữa người bị hại và người gây hại không có chút logic nào kiểu công thức toán học. Nếu theo dõi một vài vụ thì biết, điều đó dễ dàng lý giải được. Động cơ của mấy gã dùng dao đâm người đi ngang qua chỉ dừng ở mức Chọn ai cũng vậy thôi , hay Nhìn mặt nó đã thấy bực rồi .

Căn nhà cũng vậy. Thế mà tại sao chỉ nỗi sợ hãi này là không rõ lý do là gì? Tất cả chỉ là chắc do mình tưởng tượng .

“Nhưng mà căn phòng vẫn như vậy.” Đột nhiên thấy uất ức, cô thốt ra mấy lời mạnh bạo. “Có tiếng bước chân, rồi cảm giác có người ở đâu đó, bất kể ngày lẫn đêm. Tớ sợ đến mức không dám đi tắm. Nếu tắt đèn là không dám ngủ luôn.” Quyết tâm nói ra lại khiến cô thoải mái.

Niizato mỉm cười rạng rỡ khi cô thuật lại sự việc. “Có gì đáng sợ đâu.”

“Sợ mà.” Kiyomi cụp lông mày xuống như hình chữ bát. “Niizato tin vào hiện tượng tâm linh đúng không? Nếu vậy cậu phải biết những trải nghiệm của tớ không phải bình thường chứ? Tiếng bước chân lại gần mình vào ban ngày không thể giải thích là ngẫu nhiên hay nhầm lẫn được.”

Nói với giọng điệu như công kích cậu ta khiến tâm trạng cô có dễ chịu hơn một chút. Nhưng nỗi sợ hãi vẫn cứ ở nguyên đó, không chịu rời đi. Kiyomi vội vàng che miệng ngăn lời cuối suýt nữa thì bật ra.

Ánh mắt Niizato trầm ngâm. Cậu ta rời mắt khỏi Kiyomi, nhanh chóng rảo bước đến giảng đường.

“Này.”

“Ừ, sao?”

“Căn phòng đó có đáng sợ thật không? Ngoài tiếng bước chân, cậu có nghe tiếng ai thì thầm bên tai không?”

“Tiếng người á?”

“Chết đi , hoặc là Tao sẽ giết mày chẳng hạn.”

“Cậu đừng nói mấy câu đáng sợ vậy chứ!” Toàn thân Kiyomi run lên.

“Thế có hay không nào?” Niizato hỏi lại.

“Không có mà.” Mà vẫn còn. “Tớ từng bị gió thổi vào chỗ cổ áo.” Kiyomi nhăn mặt nhớ lại.

Niizato đáp lại: “Ừ.” Sau đó khoanh hai tay, nghiêng đầu mấy lần rồi nói: “Vậy thì, cậu nghe này.” Cậu ta nói ra mấy lời giản đơn nghe như đã bỏ qua mấy chỗ quan trọng trong câu chuyện.

“Ừ, gì cơ?”

“Cậu theo dõi tình hình thêm một chút nữa được không? Vẫn chưa có gì gây nguy hiểm cho tính mạng, nếu tình hình xấu đi thì lại nói với tớ nhé!” Cậu ta mỉm cười dịu dàng, khẽ xoa đầu Kiyomi. Cô còn chưa hết ngạc nhiên thì cậu ta đã chạy đi với lũ bạn rồi.

Kiyomi sờ tay lên đầu. Cảm giác bàn tay to vừa xoa đầu mình vẫn còn nguyên vẹn. Cô nóng bừng má, bối rối nhìn xuống. Đúng là cậu ta dịu dàng thật. Chỉ mỗi thế mà lật ngược được những đánh giá trước đây về cậu ta thì đơn giản quá. Nhưng thái độ hôm nay của cậu ta hoàn toàn khác trước, thân thiện, cảm thông với cô. “Chỉ mong cậu ta thôi mấy chuyện yêu ma quỷ quái đáng sợ như thế này đi.”

Những tưởng nỗi buồn dai dẳng không biết chia sẻ cùng ai trước đây sẽ kéo dài mãi, nên giờ cô thấy vui lạ thường. Cô muốn dựa vào ai đó. Muốn tâm sự với ai đó. Muốn ai đó lắng nghe và giúp mình. Mong ước đó gửi gắm ở chỗ Niizato có được hay không? Với mối quan hệ của cô và cậu ta hiện tại, nếu làm vậy có mặt dày quá không? Nhưng cậu ta bảo là nói với cậu ta mà.

Cô nhìn đầu ngón tay mình. Đúng là bị nhiễm trùng rồi. Ngón tay dán băng y tế sưng phồng lên như con sâu xanh. Móng tay bong hết sơn trông cũng bẩn nữa.

Trông cứ bẩn bẩn thế nào í. Nhìn là thấy u ám rồi.

Cô vô thức gật đầu. “Mình sẽ quan sát tình hình thêm một chút… một chút nữa thôi.” Cô lẩm bẩm trong miệng như động viên bản thân.

« Lùi
Tiến »