Căn Hộ Số 203

Lượt đọc: 1245 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 14

Có tiếng kẽo kẹt. Kiyomi ngắm nhìn bầu trời từ ô cửa sổ. Trên bầu trời cao trong xanh kia, một gợn mây khoan khoái vắt ngang. Vầng dương kia đang trôi dần về phía nam, chiếu sáng cái ban công trống trơn không có đồ đạc gì.

Dựa lưng vào thành giường, Kiyomi đung đưa theo điệu nhạc. Bộ gõ hợp rơ với tai nghe đang nhét trong đôi tai ướt đẫm mồ hôi. Đó là đĩa CD mới mà cô ao ước bấy lâu. Cô cố vùi mình trong giai điệu, mắt nhắm hờ, đầu lắc lư. Không có gió mà cái rèm bay phần phật. Kiyomi phớt lờ không nhìn.

Không nhìn.

Không nghe.

Không thèm quan tâm.

Nếu buộc phải sống trong căn phòng này thì đó là cách tối ưu nhất. Cố tình để các giác quan hoạt động chậm, cố hết sức đóng cửa trái tim lại. Suốt năm ngày sau khi điều tra ngôi nhà, cô thực hiện đúng phương châm đó. Những tiếng động khe khẽ vẫn vậy. Mùi hôi cũng chẳng biến mất. Cô đành ngoảnh mặt đi với tất cả.

Cái rèm lại bay phần phật. Cái dây tai nghe mảnh mai bị rèm đập vào, tuột khỏi tai cô. Kiyomi vội vàng nhặt lên. Định ấn cái vật thể đen ấy vào tai thì máy nghe nhạc đột nhiên ngừng chạy như bị rút dây cắm. Máy này không dùng điện mà chạy bằng pin.

Ngón tay cô chậm chạp ấn cái công tắc nhỏ xíu mấy lần. Máy nghe nhạc vẫn không chạy. Có tiếng kẽo kẹt phát ra từ phía hành lang.

Không nhìn.

Không nghe.

Không thèm quan tâm.

Cố giấu gương mặt đang cứng đờ vì sợ, Kiyomi cầm lấy máy nghe nhạc.

Bên ngoài, ánh mặt trời tỏa sáng rực rỡ. Hôm nay trời đẹp quá! Tiếng động đang tiến gần về phía này. Không chịu đựng thêm được nữa, Kiyomi hét lên, nhìn về phía hành lang.

Đèn trong chung cư bật hết lên giữa ban ngày. Dù so với ánh sáng mặt trời chói lóa kia, nó chỉ là thứ ánh sáng mờ nhạt, nhưng có thể soi rõ mọi thứ trước mắt cô. Phản chiếu trong võng mạc của cô là cái cửa thép rẻ tiền, cái thảm lông dài, cái bàn tháp kiểu cổ điển cô yêu thích. Trên sàn gỗ trắng là thùng rác nhỏ trong suốt. Chỉ có vậy thôi. Tiếng động lại tiến về phía cô.

Có cái gì đó rất nặng đang từ từ cắt ngang căn phòng. Do thay đổi nhiệt độ, cứ giẫm chân lên tấm gỗ dán trên sàn là phát ra tiếng kẽo kẹt.

Kẽo kẹt. Kẽo kẹt.

Một bước.

Một bước nữa.

Mắt cô chẳng nhìn thấy gì cả. Mấy đứa trẻ con ở đâu đó đang tung tăng vui đùa trên con đường phía trước.

“… Chan, nguy hiểm đó con.” Giọng nói chậm rãi như kéo dài lê thê của bà mẹ trẻ.

Một buổi trưa yên ả. Bầu không khí đó đang ngập tràn khắp căn phòng. Vậy mà trên sàn lại có tiếng kẽo kẹt, tiếng động tiến lại gần cô thêm một chút.

Không nhìn.

Không nghe.

Không thèm quan tâm.

Tự nhủ với bản thân như vậy, nhưng đầu óc cô lại căng lên như dây đàn. Tiếng kẽo kẹt lại vang lên như khẳng định niềm tin vô căn cứ trong lòng Kiyomi. Có ai đó mình không nhìn thấy đang tiến lại gần đây. Sự bình tĩnh cô gắng tạo ra lại thành vô tác dụng trước nỗi sợ hãi trước mắt.

Tiếng động ngừng lại. Trong khoảnh khắc, sợi lông trên thảm trông như cụp xuống. Đôi chân rất to.

Kiyomi hét lên, ném mạnh cái máy nghe nhạc, bước chân chạy tỏa ra khắp hành lang. Chân cô đá văng quyển sách. Mấy cuốn mượn của Niizato vẫn chất đống ở đó. Một trong số mấy quyển sách lộ ra cái bìa đáng sợ. Lời nguyền.

Cô tóm lấy quyển sách, lao như bay ra khỏi phòng.

« Lùi
Tiến »