Ba ngày rồi mới được gội đầu nên cảm giác dễ chịu làm sao.
Kiyomi đặt khuỷu tay lên thành bồn tắm, lâu lắm rồi mới được giải thoát bản thân khỏi căng thẳng. Nhờ đi tìm nhà, cô biết được trạm ga thứ tư có khu nghỉ dưỡng. Đã dặn lòng là lúc nào đó sẽ đến rồi, nhưng cô chưa từng nghĩ sẽ ghé đến đây như thế này.
Dĩ nhiên Kiyomi không nghĩ sẽ vui vẻ từ đầu tới cuối. Mấy khu nghỉ dưỡng dạo gần đây hiếm có nơi nào gọi là vui chơi giải trí đúng nghĩa. Mà một thân một mình đến mấy chỗ thế này vừa ngượng vừa buồn. Nhưng mà ở đây có phòng nghỉ tạm. Khó cái là nam nữ dùng chung, nhưng mà ngủ tại đây cũng không phải ý tồi. Mình cứ như bà lão í. Không thể chịu đựng sự thiếu ngủ thêm một giây nào nữa. Cô cần đi ngủ.
Cô đứng dậy khỏi bồn tắm, nhìn đầu ngón tay nhăn nheo vì nhúng nước lâu. Cái băng y tế bong ra rồi, vết thương vẫn còn ấm. Cuối cùng cô cũng không đi bệnh viện. Quá muộn để điều trị vết thương rồi. Vết bầm trên đầu gối hôm đó tím xanh tới mức khó chịu. Dưới làn nước ấm, vết bầm đó lại càng đau hơn.
Gần đây, Kiyomi thấy khốn khổ khi nhìn gương mặt mình trong chiếc gương lớn hơn là cảm giác đau do vết thương mang lại. Không chỉ phờ phạc hốc hác, mà trông như già thêm chục tuổi. Mặt mũi thế này, sao mà kết thân với Niizato được.
Trong gương là khuôn mặt mà người ta hay nói là giống với cô gái đầu óc không bình thường hơn là khuôn mặt của người bệnh. Cô thở dài, ra khỏi bồn tắm.
Bây giờ vẫn chưa tới chiều tối mà bên trong đông lạ thường. Khách hàng phần lớn là mấy bà già nhà quê, còn vì sao vào giờ này ngày thường mà có cả những cặp vợ chồng đến chơi thì Kiyomi không hiểu nổi. Cô mua chai nước ép, rồi đặt lưng xuống cái ghế ở phòng nghỉ tạm. Ánh sáng lờ mờ nhanh chóng gọi cơn buồn ngủ ập đến. Kiyomi đặt hai tay trên bụng, nước mắt đột nhiên trào ra ướt khóe mi.
Hôm trước, cô nghỉ một buổi học, đi một vòng đến chỗ môi giới nhà đất và hàng xóm để hỏi thăm lai lịch của mảnh đất cô ở. Cô có được thông tin ngay, nhưng mà thông tin ấy khác xa dự đoán lúc đầu. Nơi xây tòa chung cư trước đây là đồng lúa. Sau đó, nó trở thành bãi đỗ xe, một thời gian sau thì chung cư được xây lên. Tóm lại, mảnh đất đó không có quá khứ bất hạnh nào cả. Cô cũng hỏi người sống ở tầng một về người chủ cũ của căn hộ mình ở.
“Cũng không có gì to tát cả. Chỉ là người thuê cũ bùng tiền nhà rồi chuồn mất thôi.” Hình như người đó trốn vào buổi đêm, cũng là sinh viên trạc tuổi Kiyomi. “Trông có vẻ chơi bời lắm. Có khi còn dính líu đến bọn cho vay nặng lãi nữa.” Cặp vợ chồng trình bày quan điểm.
Họ mới đến đây được một năm nên không biết gì về người sống ở đây trước đó. Dù có hỏi mấy người sống gần chung cư, cũng không có người nào biết. “Sinh viên thì cứ đến ở nơi này một thời gian ngắn rồi lại rời đi, nhiều lắm.”
Không thu thập được thông tín gì lạ về căn hộ cả. Vùng xung quanh, và cả chung cư này, trước đây chưa từng có vụ ầm ĩ nào đến mức phải gọi cảnh sát can thiệp. Con phố nhỏ yên bình khủng khiếp. Vì thế nên Kiyomi thấy tuyệt vọng. Nếu thế này thì sao cô rời khỏi căn phòng này được. Hôm nay vẫn phải ngủ trong đó.
“Hay nói dối bố mẹ là trước đây từng có vụ tự tử trong căn phòng?” Nghĩ vậy, Kiyomi lại lắc đầu.
Không được rồi. Nếu mà nói vậy, bố mẹ sẽ kêu ca với bên môi giới nhà đất cho xem. Thế thì lộ ngay mình nói dối. Mấy tiểu xảo này không áp dụng được. Không thể dùng tiểu xảo mà rời khỏi căn hộ đó được. Cô chìm vào giấc ngủ như thể bản thân chìm dần vào cơn tuyệt vọng.