Cô sẽ nghỉ làm thêm một tuần nữa, nhưng lần này không phải là cô tự xin nghỉ. Khi cô đến cửa hàng xin lỗi về việc nghỉ không phép, chủ cửa hàng đã đích thân đề nghị điều này.
“Hôm qua, cháu lỡ bị thương…”
Nghe Kiyomi lí nhí trình bày lý do vắng mặt, ông chủ tỏ vẻ cảm thông. Gương mặt sưng vù vì thiếu ngủ và vết thương ở tay là minh chứng hùng hồn nhất cho nỗi bất hạnh của cô hơn bất cứ lời giải thích nào.
“Cháu đang sống một mình đúng không? Chưa bàn đến việc cháu có trốn việc không, nhưng chú cũng lo nhỡ đâu cháu gặp tai nạn gì. Thôi chú hiểu rồi. Cháu đừng cố quá. Tay bị thế kia cũng khó mang vác đồ vật lắm. Còn bị sưng lên nữa kìa, cháu nên đến gặp bác sĩ để khám đi nhé!”
Nghe được mấy lời quan tâm từ người đàn ông trạc tuổi bố mình, Kiyomi chỉ chực trào nước mắt. Thấy cô cố nén và im lặng, ông chủ lại càng dịu dàng hơn, rồi cho cô nghỉ làm hẳn một tuần.
Cháu muốn đi làm cơ. Kiyomi đã muốn nói như vậy.
Dù sức khỏe của cô không tốt, nhưng làm việc ở cửa hàng sáng trưng đó tốt hơn nhiều so với việc ở trong căn hộ số 203 tại con phố tối tăm. Nhưng mà cô không nói ra được. Cô không thể từ chối ý tốt của ông chủ thật tâm lo lắng cho cô. Nhưng thực tế nếu cô đứng trước quầy tính tiền với gương mặt đầy thương tích thì cũng ít nhiều ảnh hưởng đến hình ảnh của cửa hàng.
Vẻ mặt đầy bất an, cô khẽ gật đầu. “Dạ, cháu xin phép đi mua thuốc.” Nở nụ cười gượng gạo, cô bước vào trong cửa hàng. Ánh sáng chói lòa làm cô đau mắt.
Đang nhăn nhó vì ánh sáng đó, bất chợt Yukiko chạy ra từ phía trong. “Cậu sao thế? Sao lại đến giờ này? Tay cậu bị sao vậy? Cậu ngã à? Có ổn không? Trông có vẻ đau đấy. Cậu xức thuốc chưa?”
Giọng nói vốn dĩ đã to, Yukiko nhanh nhảu hỏi Kiyomi. Kiyomi lí nhí đáp lại, nhặt thuốc sát trùng, bông băng cho vào giỏ.
“Cần cả thuốc kháng sinh nữa,” Yukiko lại nhiều chuyện rồi.
Kiyomi nhìn kệ thuốc, rồi nhìn sang cô ấy. “Hôm nay cậu làm đến mười giờ à?”
“Như mọi ngày thôi.”
“Thế à? Nếu thế thì…”
“Sao cơ?”
“Ít người thế này cậu có vất vả không?” Kiyomi nghiêng đầu chờ câu trả lời.
“Không sao đâu. Qua mười giờ cửa hàng cũng vắng mà.”
“Ừ nhỉ.”
Cách nói của Yukiko lúc nào cũng thẳng thừng và đáng tin cậy. Kiyomi cười nhăn nhó, với tay lấy lọ thuốc kháng sinh.
Thật ra cô muốn nói với Yukiko là cho mình tá túc. Nhưng rồi Kiyomi lại nghĩ vẫn chưa phải lúc thích hợp để nói ra mấy lời ấy. Yukiko sống một mình nên có thể sẽ cho cô ở nhờ. Nhưng mà để được vậy thì buộc phải thuật lại câu chuyện từ đầu đến giờ. Với tính cách hiếu kỳ, cô ấy sẽ hỏi cặn kẽ từng li từng tí, và liên tục đưa ra những tưởng tượng vô lý cho mà xem.
Dù mong chờ một mối quan hệ như vậy, nhưng thời điểm hiện tại cô vẫn chưa sẵn sàng mở lòng với Yukiko. Cô ấy không phải người xấu. Nhưng lúc ở bên cạnh, Kiyomi luôn mặc cảm tự ti trước vẻ lộng lẫy của cô ấy. Yukiko là diễn viên, lúc nào cũng tỏa sáng lấp lánh. Không đẹp tới mức khiến người ta phải tròn mắt trầm trồ, nhưng ở cô ấy tỏa ra khí chất rực rỡ dù không đeo trang sức đắt tiền.
Chắc là chỗ cô ấy ở cũng sáng sủa, thoải mái dễ chịu lắm. Ít nhiều thì cuộc sống yên ổn của Yukiko gần như là lý tưởng với Kiyomi. Cô ghen tị và thèm muốn cuộc sống ấy.
Chậm rãi ăn xong bát mì trong cửa hàng ở góc phố, Kiyomi hùng hổ quay lại căn hộ số 203 . Tấm thảm ném sẵn trong máy giặt rồi. Cô bước chân trần vào phòng, khịt khịt mũi, lần từng bước chân kiểm tra sự chênh lệch độ ẩm trên sàn, rồi thận trọng bật điện lên. Quay lưng lại chỗ vết ố đen. Bật ti vi, nhảy lên giường, rồi mở toang cửa sổ. Cái bóng cô như nhân thành hai trên tấm kính phản chiếu ánh sáng trong phòng. Cô quay mặt đi, quan sát tình hình trong phòng. Trong tầm mắt cô, mọi thứ không có gì bất thường.
Ngày mai, mình sẽ gọi cho bên môi giới bất động sản. Chăm chú nhìn căn phòng như đi thị sát, Kiyomi thầm gật đầu. Mình sẽ hỏi hàng xóm về cái chung cư này trước khi xây dựng xem sao. Nếu có gì bất thường thì mình sẽ rời khỏi đây. Nếu chỉ là nỗi sợ hãi đơn thuần thì không đủ để thuyết phục bố mẹ. Nhưng nếu ở đây từng có vụ tự tử hay án mạng thì nỗi sợ đó sẽ có đầy đủ lý do thuyết phục. “Chắc chắn sẽ tìm ra điều gì đó.”
Nếu nội tình sáng tỏ, mình sẽ rời căn hộ này luôn, dùng sốtiền trong tài khoản thuê tạm một căn hộ ở chung cư ngắn hạn để ở. Tìm nhà mới sẽ lại mất tiền đặt cọc và tiền hoa hồng, nhưng nếu giải thích được sự tình với bố mẹ thì cũng không khó xin trợ cấp đâu. Để được vậy thì mình chỉ mong có vụ gì rất trầm trọng đã từng xảy ra ở đây.
Cô thả lỏng vai, lấy thuốc từ trong túi ra. Một khi lòng đã quyết thì tâm cũng thanh thản. Kiyomi nhăn nhó, bóc cái băng dán y tế thấm máu ra, xức thuốc sát trùng vào miệng vết thương. Băng bó xong xuôi, cô sẽ vào bồn tắm, bôi thuốc thêm lần nữa rồi đi ngủ.
“Hôm nay sẽ là lần cuối cùng mình phải run rẩy sợ hãi mà không biết sự thể tại sao.”
Nếu sợ thì cứ bật đèn đi ngủ cũng được. Kiyomi gật gù, vô tình quay lại phía sau. Cô cảm nhận làn gió khẽ thổi lên mấy cọng tóc phía sau gáy. Vì cửa sổ đang mở nên thấy gió là đương nhiên rồi. Nhưng làn gió cô cảm nhận ở sau gáy không phải từ bên ngoài thổi đến.
Cô đặt tay lên cổ. Gió phả vào thì da sẽ lạnh chứ. Nhưng cơn gió chạm vào gáy cô lại ấm như hơi người. Cô nhẹ nhàng đóng cửa sổ. Có thể chỉ do tưởng tượng thôi, nhưng cô không muốn gió thổi vào cổ nữa. Tiện tay cô cũng kéo luôn cái rèm. Kiyomi phấn khích, mạnh mẽ đứng dậy.
Đúng lúc ấy, ti vi đang chiếu chương trình ca nhạc. Cô ngân nga bài hát, đung đưa theo điệu nhạc. Khe trần có tiếng kêu “Xiii…”
Kiyomi chẳng bận tâm, sửa soạn để đi tắm. Cô tạo ra tiếng động trên bồn rửa mặt để đuổi thứ phát ra tiếng động trên trần. Khi soi gương, cột tóc lên, cô lại nghe thấy tường phát ra tiếng kêu. Cô hớt hải quay lại.
“Cái gì hiện lên trong kính vậy?”
Sự tưởng tượng lướt qua đầu cô đột nhiên biến thành nỗi sợ hãi đầy bạo lực. Cái bóng như nhân lên thành hai khi hiện lên trên kính. Nếu những hình ảnh tưởng tượng của cô thật sự xuất hiện trong tấm kính thì sao nhỉ? Mà hơn thế, thêm một cái bóng hiện trong tấm kính có thật là do kính bị cong không? Tưởng tượng đó nghiêng về chiều hướng xấu.
Kiyomi cong môi, ngồi thụp xuống chỗ bồn rửa. Như trêu ngươi nỗi sợ của cô, cánh cửa nhà vệ sinh vang lên những tiếng chát chúa.
Kiyomi nhảy cẫng lên. Không phải âm thanh sắc lạnh mà khô khốc như tiếng căn nhà cũ vang lên những tiếng cót két cọt kẹt. Tiếng động như thể có cái gì rất nặng đập vào.
Há hốc mồm chuẩn bị hét lên, Kiyomi nhìn cái cửa đầy nghi hoặc. Đúng lúc cô nhìn, cái cửa lại vang lên tiếng động đó. Không chỉ có tiếng động. Cánh cửa đang rung lên. Có cái gì đang đập vào thế nhỉ?
Như minh chứng thêm thực tế đó, rung chấn và âm thanh lại vang lên rõ ràng hơn. Âm thanh gần giống tiếng bước chân. Hay là chuột đã chui vào phòng gây náo loạn nhà vệ sinh nhỉ?
Kiyomi suy nghĩ, rồi lại lắc đầu trước những lập luận của mình, cô lùi lại. Cô đã định lùi lại. Nhưng không còn chút sức lực nào nữa, cô ngã sõng soài ngay cạnh bồn rửa mặt. Ký ức về những điều đã từng thấy lại sống dậy. Có cái gì đập vào nên cửa mới rung lên. Không phải rung từ bên trong, mà là rung từ ngoài hướng vào trong. Có cái gì đó mà Kiyomi không nhìn thấy được đang đá vào cánh cửa. Miệng cô thốt ra những âm thanh không phải tiếng cười, cũng chẳng phải tiếng khóc.
Cái này mà vào tay Niizato, thế nào cũng dẫn đến mấy suy luận hời hợt cho xem. Những sự việc xảy ra lúc này, ngoài cô ra không có ai chứng kiến cả, nên nếu kể ra sẽ bị coi là dối trá thôi. Không chỉ mỗi thế, còn bị nói là đầu óc có vấn đề nữa.
Lê mông trên sàn, cô biết tay chân mình đang run lập cập. Dù nỗi sợ ngấm vào toàn bộ cơ thể, nhưng để gọi tên cảm xúc của Kiyomi lúc này, thì lại là buồn nhiều hơn. Chắc không ai tin việc này đâu. Mình chỉ có một mình. Tokyo có biết bao nhiêu người, vậy mà hiện giờ cô chỉ có một mình.
Cô nhớ lại cảm giác khi sững người lại trước đám đông lúc đến Tokyo tham quan. Cho dù có đứng giữa con phố Shibuya đông đúc mà hét lên nỗi sợ này thì cũng chẳng ai thèm bận tâm, mọi người sẽ quay lưng đi thẳng thôi. Kiyomi lại cất tiếng. Lần này hoàn toàn là tiếng khóc.
Cánh cửa nhà vệ sinh vẫn đóng, im lặng cứ như không biết gì.