Căn Hộ Số 203

Lượt đọc: 1242 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 11

Đi chữa muộn quá nên hai tay sưng phồng cả lên rồi, nhưng sáng sớm cô vẫn phải đến trường. Cô biết không chỉ tay đâu, mặt cô cũng sưng lên, chỗ đầu gối còn có vết bầm lớn. Dù vậy, cô chẳng bận tâm, đằng nào cũng lộ ra hình ảnh mất mặt thế này thì ở chỗ có nhiều người còn yên tâm hơn là ở một mình trong căn phòng đó. Rốt cuộc, cả đêm ấy, Kiyomi ngồi ở ban công mà không mặc áo khoác.

Tại sao không quay gót rời khỏi nơi đây? Bản thân cô cũng không hiểu nổi lý do. Có lẽ cô không thể chịu được việc ở trong căn phòng đó dù là một chút thời gian chỉ để thay đồ hay lấy ví. Cơ thể cô rệu rã thế này là do thiếu ngủ, và do nhịn đi tiêu đến sáng.

Mặc tạm bộ quần áo vơ được, tóc chả buồn sấy khô, cô ngồi xuống cái ghế trong phòng ăn ở trường. Cô biết phải cho cái gì vào bụng. Nhưng lại chẳng muốn ăn tí nào. Kiyomi nhấp ngụm cà phê dở ẹc đựng trong cốc giấy mua ở máy bán hàng tự động. Khi cà phê nóng đi qua cổ họng, cô thấy cơn lạnh tê tái chạy dọc cơ thể. Trái tim cô cũng lạnh buốt. Mình bị cảm rồi hay sao ấy.

Từ lúc bị rách toạc da, vi khuẩn đã chui vào đó chăng? Nếu thế thì phải đi bệnh viện thôi. Trước khi đi, mình muốn ngủ một giấc thật ngon. Nếu ngủ được, không chừng cơ thể sẽ hồi phục lại.

Nhắc mới nhớ, cô đã làm mấy chuyện ngốc nghếch. Dưới ánh sáng ban ngày, ngẫm nghĩ lại nỗi sợ hãi tối hôm qua, có khi tất cả là ảo ảnh do chính cô tưởng tượng ra cũng nên. Tiếng động là mơ, còn tiếng gió thổi lúc mạnh lúc yếu là do cô nhầm với tiếng gì đó. Sự kỳ lạ trong bức ảnh cũng vậy. Ngay từ đầu, cô đã chẳng nhìn kĩ họa tiết trên bức ảnh mà đã dán lên, nên có thay đổi gì cũng đâu thể biết được.

Đúng là cô thấy có nhiều điều bất bình thường trong khoảnh khắc đó, nhưng nghĩ kĩ lại thì hầu như tai bay vạ gió tối qua đều do bản thân cô gây ra. Đúng vậy. Cho dù mấy cái đó có kỳ lạ đi chăng nữa, mình cũng không phải sợ hãi đến thế. Vì chỉ là tiếng động thôi mà.

Tiếng động đó, khác với xác côn trùng hay xác chuột, thực tế chẳng gây thiệt hại gì cho cô cả. Rồi chuyện sau trần nhà không có dấu chân nào, đáng lẽ cô phải vui mới đúng. Mùi hôi đúng là do đường ống. Cái chai nhựa đổ chắc là do cái gì đó đập vào. Thế còn cái thảm chùi chân ướt sũng nước ở sảnh thì sao nhỉ?

Kiyomi đặt cái cốc xuống. Cô rùng mình khiếp sợ. Cô nuốt nước miếng, rồi từ từ nằm gục xuống bàn. Cứ nhắm mắt lại là thấy nôn nao. Nếu không bình tâm lại, sự nôn nao này sẽ biến thành cơn buồn ngủ mất.

A… không được. Cô chau mày. Nếu ngủ ở đây thì cảm thật chứ đùa.

Lý trí rốt cuộc đành đầu hàng trước mong muốn của cơ thể. Cô áp má vào khuỷu tay. Mình chỉ ngủ một tí tẹo thôi…

Rồi cô nhắm mắt lại.

“Cậu có sao không? Trông cậu không được khỏe.” Vai cô bị lay khẽ, khi ngẩng cái đầu đang mơ màng lên thì thấy Niizato với vẻ mặt lo lắng.

Nhìn đồng hồ, thì ra đã hết nửa tiết một rồi. Cô đã ngủ hơn ba mươi phút. Bà cô quản lý nhà ăn này dễ tính thật đấy.

Kiyomi dụi mắt, cười khúc khích. “Tối qua tớ chẳng ngủ được chút nào cả.”

“Sắc mặt cậu kém lắm, tay cậu bị thương à?”

“… Niizato, cậu quên sách ở nhà tớ.” Kiyomi luồn tay vào tóc.

Hỏi một đằng mà Kiyomi trả lời một nẻo, Niizato càng lo lắng hơn. Cậu ta ngồi xuống phía bên kia.

Kiyomi nhỏ nhẹ kể: “Quyển Lời nguyền đó…”

“Sao? Cậu đọc truyện đó nên không ngủ được hả?” Niizato nhanh nhảu hỏi, sự lo lắng ban nãy của cậu ta giờ chuyển thành nụ cười trấn an.

Kiyomi nghiêng đầu: “Lúc đầu, khi kể về quyển truyện đó, Niizato có nói rồi nhỉ? Rằng cậu tin vào hiện tượng tâm linh.” Lời nói vô tình buột ra từ miệng cô.

Khuôn miệng Niizato méo xệch.

Kiyomi ngước nhìn cậu ta, rồi thì thầm: “Ở đó có cái gì rất lạ.”

“Vết ố đen đó không biến thành gương mặt người đúng không?” Cậu ta nhún vai, trêu chọc nỗi sợ của Kiyomi.

Kiyomi bực mình, kéo cái ghế ra và ngồi thẳng lên. “Không phải như vậy. Cậu nghiêm túc một chút đi. Tớ muốn cậu nghe rồi đánh giá giúp tớ. Phải làm thế nào khi tất cả đều có nguyên nhân của nó?”

Xua tay ngăn cậu ta nói chen vào, cô kể một mạch tất cả những chuyện từ trước tới nay. Không thể nào có chuyện Niizato tin hết những gì cô nói. Đầu óc cậu ta đang để ở đâu í. Dù vậy, Kiyomi đã nói chuyện được đúng lúc này, lúc Niizato đang ở trước mặt cô. Đối phương chịu lắng nghe câu chuyện của cô là ai cũng được. Dù cô cố giải thích logic thế nào thì cảm giác sợ hãi vẫn không rời đi mà vẫn ở nguyên đó.

Lý trí và cảm xúc là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Ôm trong lòng một nỗi niềm riêng thật khổ sở. Nếu chia sẻ được nỗi sợ của mình với ai đó, chưa chắc vơi đi một nửa, nhưng mình sẽ nhẹ nhõm hơn phần nào. Cô kể lại tất cả. Sự bất thường, và cả suy luận logic của mình.

Như bị át vía, cậu ta yên lặng lắng nghe từ đầu tới cuối, không nói chen vào câu nào. Thi thoảng ánh mắt cậu ta nhìn theo đầu ngón tay của Kiyomi. Những miếng băng dính y tế loại to lẫn nhỏ, có đến năm miếng dán ở một bên tay. Bằng chứng cho nỗi sợ hãi của cô buổi tối hôm đó lại có ích, khiến Niizato ngậm miệng lại.

Khoanh tay trước ngực, cậu ta nặng nề gật đầu. “Tớ nghĩ hầu hết suy luận của cậu đều chính xác. Mùi hôi là do đường ống nước. Tiếng động vọng lại từ một nơi khác do cấu trúc xây dựng, hoặc như cậu nói, do hướng gió thổi mà có sự thay đổi. Còn vết ố đen là vết mốc do keo dính bong ra.”

Kiyomi kể lại từng chi tiết, và sau đó hỏi ý kiến của cậu ta.

“Cái thảm chùi chân ở sảnh ướt nhẹp có thể do cậu vội vàng chạy ra ngoài nên làm đổ cốc nước chăng?”

“Nhưng mà tớ có đặt cốc ở sảnh đâu.”

“Nếu thế thì…” Niizato cong môi. “Tưởng tượng này hơi ghê một chút, người đàn ông phòng bên từng nói cậu làm ồn í, có khi anh ta trả đũa cậu nên vẩy nước vào cũng nên. Cậu không khóa cửa đúng không?” Cậu ta gật gù như thể rất tâm đắc với phát hiện của mình.

Nghe vậy, Kiyomi nhăn nhó như bị chuột rút. “Nhắc mới nhớ, tớ có thấy bóng đàn ông.”

“Ở đâu cơ?”

“Đương nhiên là trong phòng tớ. Buổi tối đó, lúc mở mắt ra, tớ thấy đôi chân trần của đàn ông bên cạnh giường.” Nghĩ đến đấy, toàn thân Kiyomi run lẩy bẩy.

Cũng có thể đó chỉ là mơ thôi. Nhưng mà trong những điều cô cảm nhận được, có quá nhiều điều phải liệt kê và phân loại xem là mơ hay ảo giác. Mùi lạ, vết ố đen, cái chai nhựa, chân đàn ông, thảm ướt sũng nước…

Nhận ra điều ấy, cô chợt rùng mình, cảm giác giống như bị nhúng vào bồn nước lạnh. “Căn phòng đó đúng là có cái gì rất lạ.”

Hầu hết chỉ là những việc nhỏ nhặt thôi, nhưng tất cả liên tiếp xảy ra trong một căn phòng thì đúng là bất thường. Kiyomi lại rơi vào mớ hỗn loạn.

“Hay tại cậu thiếu thốn nhu cầu quá?” Lời thì thầm của cậu ta lọt vào tai cô.

Kyomi giật mình quay sang nhìn.

Biết mình lỡ lời, Niizato giả lả cười cho qua chuyện.

Kiyomi tức điên lên, như thể máu dồn hết lên não. “Đừng nói mấy chuyện trên trời dưới biển nữa. Làm gì có chuyện con trùng bu đến hay thảm ướt sũng là do tớ bị thiếu nhu cầu chứ! Tớ sợ thật, nghiêm túc đấy.”

“Ôi ôi, xin lỗi cậu.” Trước cơn giận dữ chỉ chực trào nước mắt của Kivomi, Niizato cuống cuồng xua tay thanh minh. “Tớ đùa thôi. Cậu đừng để bụng.”

“Niizato!”

“Cậu đừng giận nhé! Nếu bận tâm đến vậy, hãy thử tìm hiểu quá khứ của mảnh đất đó, rồi thông tin về người chủ cũ từng sống ở đó xem sao. Những ngôi nhà kinh dị kiểu đó hẳn có liên quan đến xuất xứ của mảnh đất, rồi ở phòng đó có người tự sát không. Đó chẳng phải cách mọi người thường làm sao?”

“…”

“Mà còn cách rải muối nữa. Cậu thử xem. Nhưng tớ không chắc là có hiệu quả đâu nhé.”

Sau khi đưa ra một loạt các đề xuất, Niizato toan đứng lên, nhưng rồi lại ngồi xuống. Hào hứng thế này có làm giảm bớt nỗi sợ của Kiyomi không? Hay cậu ấy sẽ không nói chuyện này với mình nữa?

Dù sao, Kiyomi cũng không định ngăn cậu ta lại. Cô mím chặt môi, nhìn theo bóng dáng phía sau lưng của Niizato. Ý tưởng thu thập thông tin cũng không tồi, nhưng cách nói của cậu ta khiến cô khó chịu. Cái gì mà ngôi nhà kinh dị kiểu đó? Cậu ta đánh đồng những việc xảy ra trong căn phòng của mình với sự hư cấu trong tiểu thuyết sao? Thứ hiện tượng tâm linh mà cậu ta bảo là cậu ta tin, nghĩ thế nào cũng chỉ là lời nói phó mặc bởi lẽ cậu ta xem thường tiểu thuyết kinh dị mà. Mình không tin… Mà cũng không định tin đâu.

Cô thấy buồn hơn là tức giận. Sao mình lại thế nhỉ? Cô kể với Niizato là bởi vì cô muốn gần gũi cậu ta hơn. Dù nói là kể với ai cũng được, nhưng sao có thể trút bầu tâm sự với người không hề quen biết.

Nhưng Niizato lại đánh giá mọi việc xảy ra với cô theo tiêu chuẩn của riêng cậu ta, rồi vội vàng quy chụp để loại bỏ hết cái không cần thiết. Mà không, ai cũng vậy thôi, con người đánh giá sự việc bằng tiêu chuẩn của riêng mình. Nên Niizato không phải là người theo chủ nghĩa vị kỷ đặc biệt nào cả.

Nhưng mà cho đến khi mình học cấp ba, chưa từng có những việc như thế này xảy ra. Xung quanh mình lúc nào cũng có nhiều bạn, mọi người thân thiết tới mức ồn ào, tâm sự với nhau những muộn phiền, chia sẻ cả những điều thầm kín. Bạn cùng lớp, bạn cùng câu lạc bộ, rồi bạn từ thuở bé ở gần nhà nhau. Dù là nam hay nữ, rủ nhau đi chơi hay tâm sự với nhau, đều không nhọc công gì.

Thế mà trong cuộc sống mới này, Kiyomi thấy như không thể hòa hợp với môi trường náo nhiệt. Đối với thành viên câu lạc bộ quần vợt hay bạn cùng lớp, cô chỉ giữ quan hệ xã giao thôi. Cô chưa từng gặp gỡ, giao lưu với họ ở ngoài câu lạc bộ hay trường đại học.

Chắc đây là điểm khác nhau giữa xã hội nông thôn và thành thị chăng? Mà không, không phải vậy. Trường đại học là nơi học sinh từ khắp mọi miền tụ họp lại. Thế nên mọi người đều giống nhau trong việc tạo dựng nên bánh xe quan hệ với người khác. Thời kỳ đa sầu đa cảm đến được nửa hiệp rồi, phải chăng cô đang tự tạo khoảng cách với những người bạn một thời mình từng gắn bó? Những người bạn khác của cô có thấy mãn nguyện với mối quan hệ hời hợt kiểu này không nhỉ? Mình thử gọi điện cho Masayo xem sao…

Người bạn thân nhất của cô hồi cấp ba đã chuyển đến Osaka học đại học. Vì cô ấy cũng sống tự lập ở thành phố giống cô nên có lẽ hiểu được nỗi cô đơn của cô chăng? Kiyomi nghĩ ngợi, rồi lại phủ định. Dù hai đứa hứa chắc như đinh đóng cột là khi cuộc sống tạm ổn sẽ gọi cho nhau, nhưng ba tháng rồi vẫn bặt vô âm tín. Kiyomi mơ hồ đoán rằng cả hai đều bị cuốn vào dòng chảy bận rộn nên quên mất thôi. Cô ấy hẳn cũng mệt mỏi khi phải làm quen với môi trường mới. Nhỡ đâu ở đó, cô ấy có nhiều bạn quá mà quên mất mình?

Nghĩ vậy, cô lại thấy sợ gọi cho bạn. Nếu cả cô ấy cũng quên cô thì cô lại càng cô đơn hơn. Thôi mình cứ chờ bên kia gọi trước.

Kiyomi đâu hay biết rằng cô hèn nhát đến như vậy với tất cả mọi việc.

« Lùi
Tiến »