Căn Hộ Số 203

Lượt đọc: 1241 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 10

“Cầu thang chật quá!”

“Xin lỗi cậu nhé!”

Cái thang gấp mấy lần đập vào tay vịn cầu thang. Mỗi khi nghe thấy tiếng đập đó, Kiyomi ái ngại quay lại nhìn Niizato.

“Cậu xem hộ tớ đằng sau trần nhà nhé!” Cô nhờ Niizato lúc nghỉ trưa.

Số là cậu ta nói sắc mặt cô không tốt nên cô mới kể hết chuyện xảy ra tối qua, cả chuyện bầy nhặng lẫn tiếng chân chuột chạy khắp nhà.

“Đèn tắt là do chuột cắn đứt dây cũng nên.”

“Không phải đâu. Lúc tớ thay bóng thì đèn vẫn sáng bình thường mà. Nhưng mà xác côn trùng rơi ở ngay chỗ đó nên tớ không sao ngủ được. Cả thảm lẫn giường đều dính. Cứ nói là quét dọn, nhưng đến sáng hôm sau cũng không bật được máy hút bụi lên. Vì thế đành phải lấy băng dính để dính xác mấy con nhặng. Lúc tối giũ ga, rồi mang thảm ra ban công phơi, ngoảnh đi ngoảnh lại thế nào mà trời sáng rồi.”

“Tớ tưởng phải có cả xác chuột chết nữa chứ.”

“Ừ…” Kiyomi gật đầu, mở to đôi mắt như cầu cứu.

Niizato thoáng chút do dự rồi cũng miễn cưỡng gật đầu đồng ý với lời thỉnh cầu của cô. Cậu ta mượn thang ở chỗ bạn, rồi đến căn hộ.

“Những lúc thế này mới thấy có thể trông cậy được vào đàn ông con trai.” Đánh giá của cô về cậu ta từ trước tới giờ cứ dao động lên xuống mãi nhưng với sự tận tình hôm nay, đánh giá đó hiển nhiên tăng vọt rồi. Sự tiến triển không ngờ tới khi mời được cậu ta đến phòng khiến Kiyomi hồi hộp.

Lúc mở cửa, cô chỉ lo phòng có mùi gì lạ thôi. May thay, không có mùi gì hết, nhờ cô chăm chỉ dọn dẹp mà cái phòng sạch tinh tươm.

“Ui, phòng cậu sạch thật đấy!” Vừa bước vào sảnh, Niizato đã thốt ra mấy lời cảm phục. Nghe được những lời muốn nghe hơn bất cứ lời nào từ người đến thăm phòng mình, Kiyomi vui mừng khôn xiết, đôi má cô ửng hồng lên.

Trong lòng cảm thấy vui vui, cô mời cậu ta vào. Vác thang trên vai, Niizato nhanh chóng nhìn lên trần nhà. “Cái này đó hả?”

Đến giờ vẫn còn vết ố đen ở chỗ tối qua nhặng bu lại. Từ lúc cô soi đèn pin lên đó lúc nửa đêm, nỗi sợ cũng vơi đi phần nào rồi. Nhưng mà chỗ tường đó có sự chênh lệch lớn so với những chỗ khác là điều không thể nhầm lẫn được.

“Là mốc thôi. Trông giống gỉ sét nhỉ.” Niizato đưa một tay lên. “À, chỗ này giấy dán tường bị bong ra này. Có phải lúc sửa chữa, thợ làm ẩu không? Có vật lẫn vào lớp keo dán mà không lau sạch đi, cứ thế dán thẳng vào trần.”

Không biết có phải cố tình hay không mà cậu ta đang lập luận khác hẳn Kiyomi vậy?

“Có thể chất dịch của cái gì đó thấm vào khiến cho giấy dán tường bung ra chăng?”

“Ừ.”

“Nếu không phải thế thì việc mấy con nhặng bu lại một chỗ là rất lạ nhé!”

“Ừ, đúng đấy.” Niizato chần chừ.

Cậu ta ghét phải nhòm lên mái nhà nhìn xác động vật chăng? Kiyomi hiểu cảm giác của cậu ta chứ. Nhưng mà có thế cô mới nhờ đến cậu ta.

“Tớ không nhờ cậu dọn hộ mấy cái xác đó đâu. Tớ sẽ nhờ chủ nhà. Cậu chỉ cần xem hộ tớ thôi. Nhờ cậu cả đấy. Hãy xem giúp tớ.” Kiyomi khẩn khoản chắp hai tay trước cậu ta.

Thấy bộ dạng của cô như vậy, Niizato mỉm cười gật đầu. “Tớ biết rồi. Chỉ cần xem thôi đúng không?”

“Có chỗ nào quan sát được phía sau trần không?”

“Có thể tháo đường ống bồn tắm, hoặc tháo tấm gỗ ở nóc tủ đựng chăn.” Nói vậy rồi Kiyomi mới cuống cuồng lên. “Từ từ đã, để tớ dọn dẹp một chút. Tớ lấy đồ uống cho cậu nhé, cậu cứ xem ti vi đi!” Cô vội vàng xua tay, đặt chai và hai cái cốc lên bàn. “Không bẩn đến thế đâu, tớ xong ngay thôi.”

Cậu ta chưa kịp nói gì cô đã vội thanh minh, rồi lao ngay đến chỗ cái tủ. Phòng tắm thì sạch hơn, nhưng cô thấy ngại khi để cậu ta vào đó. Cô kéo cái tủ chăn rồi mở cửa ra. Mới chuyển đến đây nên đồ đạc ít nhưng vẫn còn lộn xộn lắm. Cô nhét vội mấy bộ quần áo trong tủ vào túi giấy, rồi vẫy tay gọi Niizato. “Leo lên đằng này thì không cần thang đâu.”

Chui vào trong tủ, Niizato trông theo ánh sáng của chiếc đèn Kiyomi cầm trên tay. Cậu ta cẩn thận tháo tấm gỗ ra.

Từ chỗ Kiyomi, chỉ nhìn thấy đôi chân cậu ta đứng trên vách ngăn. Khi nhòm vào tủ, từ phần ngực Niizato hắt lên trên như biến mất sau cái mái nhà mở nghiêng ấy. Tưởng tượng ra bóng tối trải rộng trước mắt cậu ta, cô run sợ, vội vàng nhìn xuống. Đôi tất đỏ vàng sặc sỡ lộ ra từ ống quần jean.

Tất cậu ta bẩn quá! Kiyomi nhăn mặt, liếc nhìn. “Niizato, thế nào rồi?”

“Tớ đang chưa biết xem chỗ nào đây. Nếu đứng từ chỗ này thì phải trông thấy gì đó ở phía bên phải chứ.”

Kiyomi gọi với lên, chỉ dẫn cho cậu ta.

Niizato di chuyển đầu ngón chân ra phía này theo lời cô bảo. Tất cậu ta bẩn thật. Ngón chân chậm chạp cứ thò ra rồi thụt vào.

“Cậu có thấy gì không, Niizato?”

“Niizato?”

Không thấy đáp lại. Ngón chân cậu ta cũng ngừng di chuyển rồi.

“Này…”

Vẫn là im lặng. Cô cuống cuồng gọi to lên.

“Niizato?”

Đúng lúc đó…

“Á… á…” Niizato hét thất thanh, chân cậu ta run rẩy, một chân dạng ra.

“Niizato, Niizato?” Kiyomi hét to, túm chặt chân cậu ta.

Niizato rung rung cái đầu gối, cười ngớ ngẩn thò đầu ra từ trần nhà. “Ha ha ha, đùa đấy. Cậu giật mình hả?”

Cậu ta nhe răng ra cười. Nụ cười giống của đứa trẻ con thành công trong mấy trò nghịch ngợm. Nếu bao dung một chút, có thể coi điểm hấp dẫn của cậu ta chính là sự hồn nhiên ấy. Nhưng lúc này Kiyomi tức điên lên. Ngạc nhiên và xấu hổ, nước mắt lăn dài trên má, cô cất giọng nghẹn ngào. “Này, cậu làm gì thế hả? Sao quá đáng thế! Cậu làm tớ sợ phát khiếp. Sao cậu lại đùa như thế? Có gì hay đâu chứ?”

Toàn thân cô run lên vì tức giận. Nhìn phản ứng thái quá của cô, Niizato chỉ biết làm vẻ mặt ngạc nhiên, nói: “Không có gì thật mà. Cậu nhìn thử xem.” Cậu ta nài nỉ.

“… Thật không?” Níu lại quả tim sắp nhảy khỏi lồng ngực, Kiyomi nhìn vào trong tủ. Đôi mắt còn ngấn nước. Niizato trìu mến nắm tay kéo cô lên.

Trong cái tủ chật hẹp, cơ thể hai người như dính sát vào nhau. Cảm nhận được hơi ấm cơ thể cậu ta khiến trái tim Kiyomi đập rộn ràng. Cố giấu điều đó, không muốn để Niizato phát hiện, cô vội thò đầu lên trần nhà. Trước mặt là lớp bụi dày đặc, tối đen.

Lòng đầy bất an, Kiyomi cầm đèn pin trên tay, run rẩy chiếu vào mấy chỗ cần xem, thì thấy sợi dây điện nối với đèn bám đầy bụi đen, nằm ngổn ngang. Gần đó, và cả những chỗ khác, không thấy bóng dáng của sinh vật hay xác chết nào.

“Đúng thật. Chẳng có gì cả.” Cô thở khẽ, soi đèn vào trần lần nữa để xác nhận.

Mặt trên của trần nhà bị phủ kín bởi một lớp bụi. Nhận ra điều đó, Kiyomi càng sợ cứng người, cô mở to mắt. Không có dấu chân chuột…

Nếu vậy thì tiếng bước chân cô nghe thấy là cái gì? Không có xác chết cũng được thôi. Vậy nguyên nhân của mùi hôi đó là gì? Côn trùng ư?

Nhận thấy bóng tối trong góc đang đậm màu lên. Nuốt nước bọt ừng ực, cô chui ra khỏi trần, không nói năng gì và lắp lại tấm gỗ.

“Sao vậy?” Niizato cất giọng hỏi đầy nghi hoặc. Kiyomi vẫn quay lựng, rót thêm một cốc trà rồi uống cạn một hơi. Ngón tay cầm cốc tái nhợt như không còn giọt máu nào. Sắc mặt xanh xao.

Ở phía đối diện, Niizato cười rung cả vai. “Này, cậu sợ đến thế sao?”

Kiyomi cười trừ. “Cậu nói hay nhỉ?”

Chỉ có hai người trong không gian chật hẹp đáng lẽ phải khiến họ xích lại gần nhau hơn. Nhưng lúc này Kiyomi không thấy rung động gì hết, cũng không buồn trốn tránh. Cô lại ngước nhìn vết ố trên trần. “Nếu không phải xác chuột chết thì vết ố đen ấy là gì?”

“Mưa dột chăng?”

“Mùa mưa năm nay vẫn chưa tới. Mà sao nhiều nhặng bu lại chỗ đó thế nhỉ?”

“Hôm nay thì không có lấy một con.” Niizato nhăn trán. Rõ ràng lúc kiểm tra không thấy gì bất thường, mà sao vẫn thấy không tin được. Cậu ta cười nhăn nhó: “Có khi nào nước ngấm ra? Hoặc lúc thay giấy dán tường, thợ cuốn nguyên cả nhặng vào đấy?”

“Cậu thôi đi. Nghe ghê quá!” Kiyomi hét lên.

Biết lời nói của mình phát huy hiệu quả, Niizato càng vui mừng. Miệng thì thầm câu xin lỗi, đột nhiên cậu ta trèo lên bàn, với tay chạm vào chỗ vết ố đen. “Không có gì bất thường. Chẳng có gì cả.” Ngón tay cào cào vào vết ố, cậu ta cúi xuống nhìn Kiyomi cười.

Cậu ta rỗi hơi giống mấy đứa chuyên đi bắt nạt người khác hay là cậu ta tử tế thật?

Cô hớn hở nói lời cảm ơn. Bỗng vết bẩn trên tất cậu ta khiến Kiyomi phải chú ý đến. Chân bẩn thế này thì đừng leo lên bàn nhà tôi chứ. Cái chân giấu bên trong tất có bẩn không nhỉ? Cái chân cơ bắp nổi gân xanh, cáu bẩn ở móng. Hình ảnh đôi chân đàn ông xuất hiện trong giấc mơ của cô đột nhiên sống dậy. Thế còn sàn nhà ấm lên? Cái chai đổ lăn ra thì sao? Nguyên nhân nằm ở đâu nhỉ? Mặt cô căng cứng lại. Thà có chuột còn hơn. Chuột thì còn giải thích được. Mang một nỗi sợ vô hình, cô ngồi nhìn mông lung.

Ngồi bình thản phía đối diện, Niizato trông thấy thế thì không nhịn được cười. “Mặt cậu sao thế?”

“Thế nếu không phải chuột thì là gì?”

“Ha ha. Cậu nghĩ là ma chắc?”

Nghe tiếng cười khô khốc, Kiyomi lắc đầu theo phản xạ, cố gạt khỏi đầu mấy suy nghĩ vẩn vơ đó, rồi nhìn quanh căn phòng. Ánh mắt cô dừng lại ở chỗ cái túi giấy đặt cạnh ti vi. “À, đúng rồi. Tớ trả cậu sách nhé!” Cô lê gối ra đó, với lấy cái túi mượn của Niizato.

“Cậu đọc xong rồi à?”

“Tớ không đọc truyện kinh dị. Niizato cũng biết tớ sợ thế nào mà.”

“Truyện hay thế này mà… Tiếc thế!” Niizato lấy quyển Lời nguyền trong túi ra, cao hứng giới thiệu hệt như mấy cô gái tự hào khoe thú cưng. “Ngày xưa, quyển truyện này có tiêu đề là Truyền kỳ về ngôi nhà trên núi. Nổi tiếng lắm đấy, được dựng thành phim hai lần rồi. Lời nguyền là tên tiếng Nhật khi chuyển thể thành phim năm 1963, đạo diễn là Robert Wise đó. Đây là điển hình của phim về nhà ma đấy.”

“Nhà ma á?” Kiyomi hỏi vặn lại.

“Đúng vậy, là kiểu lâu đài bí ẩn ấy.” Cậu ta ào ào lật quyển sách. Hình như chỗ cậu ta thích là đoạn này. Cậu ta thì thầm một câu gần giống với lời mở đầu chan chứa cảm xúc. “Biệt thự trên đồi đáng sợ lắm. Căn biệt thự này bị ma ám. Phải rời khỏi đó ngay bây giờ.” Giọng nói nhỏ nhẹ vang vọng trong hư vô.

Giật giật dái tai, đúng lúc đó Kiyomi thấy toàn thân lơ lửng trong không trung, không thể bám được vào đâu. Aaa… Phải đi khỏi nơi này ngay thôi. Cái đèn vừa thay bóng liên tục tự bật rồi tự tắt. Rón rén nhìn lên trần, bốn con nhặng đang bò ngang dọc trên chụp đèn.

Niizato không nhận ra điều đó, cậu ta đang mải mê đắm chìm trong thế giới yêu thích của mình. “Nhân vật chính nhận ra căn biệt thự bất ổn nhưng không thể rời đi được.”

“Tại sao?” Kiyomi lẩm bẩm, cuối cùng đã cạy được lớp keo dán chặt miệng cô ra. “Vì bị đeo bám… mà không, bị cuốn hút chăng?”

“Nói thêm nữa sẽ lộ cái kết truyện mất. Nếu cậu muốn biết thì thử đọc đi.”

“Tớ không cần. Cậu mang về đi!” Như bị ép buộc, cô xua tay từ chối, miệng cô cong lại như bĩu môi. Biểu cảm như bị tổn thương của cô khiến cậu ta thấy tội lỗi. Nhưng cô chẳng thừa hơi để ý đến cảm xúc của cậu ta. Cô im lặng như thể đang mệt mỏi lắm, bâng quơ nhìn lên trần nhà. Không thấy bóng dáng con nhặng nào.

“Nếu vẫn còn thấy lo lắng quá thì cậu dán cái ảnh quảng cáo lên đó cũng được.” Cậu ta nói bằng giọng điệu thăm dò.

Đáp lại lời cậu ta, cô nói: “Ừ.”

Dù ý tưởng cậu ta đưa ra không đúng ý mình, Kiyomi vẫn gật gù như không còn chút sinh khí nào. Cô mệt phờ người, giác quan như bị rút cạn sức lực, khác hẳn sự mệt mỏi hay khó chịu thông thường. Chợt cô nhớ lại cảm giác tương tự hồi xưa cô từng trải qua. Đó là hồi tiểu học, cô tuột tay rơi xuống đất lúc đang đu xà. Đầu đập xuống đất, cô choáng váng và ngồi thụp xuống, một cảm giác lạ thường chạy dọc cơ thể tới mức cô bật khóc vì sốc. Là bởi vì chân cô quặp nghiêng hẳn sang một bên. Cô không biết mình bị gãy chân, chỉ thấy cử động một chút thôi cũng khổ sở lắm rồi. Ở góc nào đó trong tâm hồn, cô biết chỉ vậy là quá đủ. Lúc đó Kiyomi đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ vận động nữa. Cứ như thế, không vận động một chút nào sẽ không thấy đau nữa. Cái chân cong quặp theo hình thù kỳ dị, không biết lúc nào sẽ trở lại như bình thường? Cô khóc nức nở, sau đó được xe cứu thương đưa tới bệnh viện.

Tâm trạng của mình lúc này giống với khi ấy. Phần tỉnh táo còn sót lại trong cô phân tích như vậy. Linh cảm mách bảo cô có điều chẳng lành. Hay đó là điềm báo rằng mình sẽ bị nghiền nát bởi tương lai không thể trốn tránh. Cô sốc.

Khi định thần lại, chỉ có mình cô đang nhìn chăm chú vết ố đen trên trần nhà. Bên ngoài, hoàng hôn đã buông xuống rồi.

Niizato về từ lúc nào nhỉ? Khi ký ức nhẹ nhàng quay trở lại thì bóng hình cậu ta cũng sống dậy trong cô. Hình như có nói chuyện một chút sau lúc đó. Nhưng mà hiện giờ sự tồn tại của Niizato trong lòng cô còn không bằng con nhặng.

Cô nhớ hình như cậu ta khuyên cô dán cái ảnh quảng cáo lên đó. Chẳng lẽ dùng giấy bọc quà trông cho sang chảnh hay mấy miếng vải nhỏ không được hay sao?

Kiyomi nhìn quanh phòng, thấy cái túi giấy vẫn ở sảnh. “Cái tên này…” Cậu ta quên cầm về, hay cố tình để đấy vậy? Cô bực bội. Cô chép miệng, lấy quyển sách ra, rồi nhét cái kéo vào túi.

Cái túi mua ở cửa hàng tiện lợi, trên túi in ảnh những con phố xinh xắn ở Tirol. Bức ảnh du lịch trông thật giản dị, mộc mạc. Đang cần gấp nên dùng tạm vậy. Cô cắt bức ảnh in ở cái túi ra, kiễng chân đứng lên bàn. Cố không nhìn vết ố, cô nhẹ nhàng dán bức ảnh bằng băng dính. Mà dán băng dính thế này chắc bong ngay thôi. Nhưng thôi, dùng tạm vậy. Nếu tìm mua được loại giấy dán tường yêu thích, mình sẽ trang hoàng thật đẹp.

Kiyomi tụt xuống sàn, nhìn trần nhà từ nhiều góc độ khác nhau. Cứ để thế này thì trông quê quá. Nhưng mà đúng thật. Dùng vải trang trí như chụp đèn, nếu khéo thì còn làm được giống như phong cách của Trung Đông cơ.

Cô lại thổi phồng giấc mơ của mình rồi. Cô không muốn chú tâm tới nỗi sợ đè nén trong lòng. Tưởng tượng ra đủ loại giấy dán tường lý tưởng, cô vô thức bóp mạnh cánh tay. Từ lúc kiểm tra trần nhà, người cô cứ lạnh toát. Ngay cả dũng khí tìm ra nguyên nhân của việc đó cô cũng không có.

Thở dài ngao ngán, cô thay đồ, tắt đèn phòng rồi chui vào giường. Lạnh, đầu và cơ thể nặng trĩu. Những lúc thế này thì không nên cố làm gì mà đi ngủ là hơn cả. Kiyomi vùi mặt vào gối, rồi lẩm bẩm: “Ơ, hôm nay có phải đi làm thêm không nhỉ?”

Đôi mắt đang mở to đột ngột khép lại. Dù có phải đi làm thêm hay không thì giờ này cũng muộn rồi. Cuống lên cũng chả ích gì. Mà mình chưa tắm thì phải? Mà không, mình nhớ có tắm trước đấy rồi. Tối nay mình ăn gì rồi nhỉ? Vẫn cái cảm giác đó, cảm giác giống như lúc bị gãy chân. Một phần ký ức biến mất như bị tẩy trắng.

“Cái gì khiến mình sốc thế nhỉ?” Càng cố nghĩ lại càng chóng mặt. Cô úp mặt lên gối.

Suy nghĩ mông lung mãi, có cảm giác đây là điều cô phải nhớ ra bằng được. Nhưng giờ cô mệt lắm rồi. Lý do mệt cũng có nhiều, mà cô cũng không muốn nghĩ nữa. Cô chỉ biết, giờ có nghĩ thì cũng không giải quyết được gì. Mắt nhắm nguyên, cô nhíu mày, thở ra làn hơi lạnh. Cô bị cuốn vào cơn buồn ngủ, mặt khác, sự khó ở lại cản trở việc nghỉ ngơi. Nếu cố ngủ thì lại càng sốt ruột và bực dọc.

Trong khoảnh khắc, ý thức mơ hồ hòa lẫn những suy nghĩ rõ ràng, cô nghĩ tới Niizato trong khi bản thân còn chưa kịp nhận ra.

Nụ cười của cậu ta hiện lên trong đầu cô. Những lời cậu ta nói lại càng rõ mồn một. “Ha ha. Cậu nghĩ là ma chắc?”

Làm gì có ma. Đúng là mấy lời ngốc nghếch. Không đâu vào đâu lại đi lập luận kiểu đấy, chắc do cậu ta tin cái hiện tượng tâm linh đó. Mình không sợ điều đó. Đúng thật, mình nhớ ra rồi. Nỗi bất an của mình là vấn đề có thật. Cái chai đổ chỏng chơ trên sàn nhà ấm. Nếu tổng hợp lại, có thể kết luận là có kẻ đột nhập. Vì thế mình phải thay khóa thôi. Còn may vết ố đen mình chỉ cần che đi là được.

Những suy nghĩ gián đoạn đầy mâu thuẫn. Cảm thấy những lập luận của mình không có điểm gì để chê trách, cô chìm dần vào giấc ngủ.

Tờ giấy trắng nhẹ nhàng hiện ra trong mớ ý thức hỗn độn. Bề mặt tờ giấy có một phần bị gạch xóa đen kịt bằng bút bi.

Hiện tượng tâm linh.

Hiện tượng tâm linh dù có nhìn thấy hay không thì chắc chắn là nó có tồn tại. Nó hiện diện trong góc tối. Dù dùng cái gì che lại thì vết ố đen trên trần vẫn không biến mất. Kiyomi mở to mắt.

Cô nghe thấy tiếng kẽo kẹt. Là tiếng bản lề bị gỉ. Sau đó là tiếng mở cửa sổ. Phòng nào vậy? Có phải phòng bên không? Vẫn vùi mặt vào gối, cô nín thở. Lại nghe thấy tiếng kẽo kẹt. Sau đó là tiếng cửa sổ mở. Hoặc cửa sổ đóng.

Kiyomi nuốt nỗi sợ vào trong. Cửa sổ ở chung cư này là dạng cửa kéo. Không thể có tiếng động như vậy. Tiếng động phải khác chứ.

Tiếng động vang đến gần hơn. Mạch cô đột ngột đập nhanh. Mạch đập ồn tới mức cô không nghe thấy tiếng động gì nữa. Cô sợ hãi ngẩng mặt lên lắng tai nghe.

Kẽo cà… kẽo kẹt…

Lại nghe thấy tiếng đó. Tiếp theo, những tiếng động liên hồi dồn dập như tiếng móng tay cào vào vật gì khô khốc vang lên từ cùng một hướng. Kiyomi rón rén xoay đầu lại.

Nơi phát ra tiếng động không phải ở ngoài kia. Cô nhận ra. Tiếng động đang phát ra từ trong phòng. Phủ chăn lên miệng để ngăn những tiếng thở gấp, cô đảo đôi mắt đang mở to. Không phải phòng tắm, cũng không phải sảnh.

Lại có tiếng kẽo kẹt.

Ở góc trần nhà. Là trần nhà. Cửa sổ đóng vào rồi lại mở toang ra dưới cái bóng đèn đã tắt. Một vài người nào đó đang cào móng tay vào kính cửa sổ. Đó là cửa sổ kính trang trí họa tiết hoa văn vùng Tirol.

Kiyomi ra khỏi giường, đứng dậy, giật cái công tắc điện. Cô giật mạnh quá hay sao mà đèn chỉ lóe xanh một chút, không chiếu sáng căn phòng.

Cô nghiến răng, nhảy lên trên bàn. Bị chụp đèn che lấp nên một góc cửa sổ có dán ảnh lại càng tối. Bức ảnh hoa trang trí trên cửa sổ là hình in trên túi giấy. Cô không nhớ rõ họa tiết của bức ảnh đó lắm, nhưng hình như họa tiết ở bức ảnh trên cửa sổ hiện giờ có gì khang khác với những gì cô nhớ. Cái cửa sổ giữa nhà đang mở toang ra. Sao lại có bóng người mờ ảo đứng ở đó?

Kiyomi lao như bay tới bóc tờ ảnh quảng cáo ra. Cái băng dính dán tạm lúc trước lại bất ngờ phát huy tác dụng. Góc ảnh còn dính nguyên trên trần, tờ ảnh thì rách toạc theo đường chéo. Cô vứt tờ ảnh đang nắm chặt trong tay xuống sàn. Tờ ảnh được bóc ra rồi. Vết ố màu đỏ nhạt trên trần dần lan rộng ra trước mắt cô. Những chấm nhỏ nhìn như hàm răng khấp khểnh đang cười. Cái bàn cô đứng lên trên bị lệch hẳn đi. Mất thăng bằng, cô ngã ngửa ra phía sau, đầu đập vào tường. Kiyomi không thấy đau tẹo nào. Cầm nguyên tờ giấy đã xé trên tay, cô thở mạnh đến thè cả lưỡi ra. Tay chân cô run lập cập. Cô hít mạnh qua kẽ răng, cúi xuống nhìn tờ giấy trong tay, hét thất thanh, ném ngay tờ giấy đi, ôm đầu ngồi thụp xuống. Cô luồn tay vào tóc, thu người lại. Khóc nấc lên mà nước mắt không chảy ra.

Cố nén nỗi sợ, cô nín thở, chăm chú lắng nghe. Không nghe thấy tiếng bản lề kẽo kẹt nữa. Thay vào đó là tiếng giấy. Có lẽ tờ giấy cô vò chặt tự bung ra. Kiyomi nhảy cẫng lên, kích động bóp tờ giấy bằng hai tay rồi vò nát nó thì tờ giấy tự nhảy khỏi tay cô. Không thể vứt vào thùng rác trong nhà được. Cô sẽ mang tờ giấy đến nơi tập trung rác dưới cầu thang để vứt.

Xỏ vội chân vào đôi dép, cô ba chân bôn cẳng chạy xuống cầu thang. Cô chạy quáng quàng đến tuột cả dép. Kiyomi bước hụt chân, không tóm được tay vịn nên ngã lăn xuống cầu thang. Bàn tay nắm tờ giấy đập mạnh xuống đất, cô thấy cảm giác đau lan khắp cơ thể như pháo hoa. Kiyomi vẫn nắm chặt tờ giấy, bò lên vài bước, nhìn thấy cái thùng rác màu xanh, cô ném tờ giấy vào đó.

Bức ảnh phong cảnh bị vo tròn lăn ra khỏi thùng. Kiyomi không nhìn cảnh đó nữa. Cô kiệt sức, run rẩy dựa vào bậc thang cuối cùng. Trên đầu cô, cánh cửa ở tầng hai đang mở.

Cất giọng như hết hơi, ngẩng đầu lên, cô thấy người đàn ông phòng bên đang sưng sỉa nhìn cô. “Làm cái gì mà ầm ĩ thế hả?”

Sau tiếng lầm bầm, cô nghe thấy cả tiếng chép miệng. Anh ta thô lỗ đóng cửa lại.

Nhìn điều đó với ánh mắt vô cảm, cô rón rén nhìn xuống hai tay mình. Cả tay phải và tay trái đều tróc da chảy máu rồi. Định thần lại, cô cảm thấy lưng và đầu bị va đập lúc ngã xuống từ cái bàn, cả cái đầu gối đập vào bàn nữa, giờ đau ơi là đau.

“Tệ quá…” Cô lẩm bẩm. Rồi khóc một lúc.

Ba phút sau, cô bình tĩnh lại. Khi sự đau đớn về thể xác chiến thắng nỗi sợ hãi, cô quay về phòng. Thật lòng cô không muốn về. Nhưng cô mặc đồ ngủ nên chẳng đi đâu được cả. Mà buổi tối trời càng lạnh hơn.

Phía bên kia cánh cửa vẫn tối đen, và yên ắng khủng khiếp. Vết ố trên trần vẫn còn nguyên. Căn phòng trước mắt cô yên bình tới mức lạnh lẽo. Che hai tay đang chảy máu, cô nhẹ nhàng đóng cửa. Chẳng có gì cả. Cô bật đèn ở sảnh. Cũng không có gì.

Cô thở khẽ, cởi dép, bước vào phòng. Đôi chân trần vừa giẫm lên thảm ở sảnh, đã thấy nó ướt đẫm nước lạnh.

« Lùi
Tiến »