Căn Hộ Số 203

Lượt đọc: 1240 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 09

Cười tươi phúc lộc sẽ đến nhà. Dù đó không phải phương thuốc đẩy lui tai họa, nhưng từ sau hôm đó, không thấy chuột xuất hiện nữa. Đương nhiên chẳng có quy định nào là chuột phải chạy mỗi tối, nhưng mà giờ chưa phải lúc lơ là đâu. Ngày qua ngày, cô mệt mỏi như không còn chút sức lực nào, mà cũng không ngăn được sự mệt mỏi ấy.

Kiyomi nằm nghỉ ngơi trong phòng một lúc lâu. Dạo gần đây, không thấy có tiếng động lạ. Người đàn ông phòng bên cũng không làm ồn. Cuối cùng cô đã có thể tận hưởng cảm giác tự do tự tại của cuộc sống tự lập, cách xa bố mẹ.

Cuộc sống học đường cũng thuận lợi. Tiệc chào đón tân sinh viên, tuần lễ vàng đã qua, trường học yên ổn trở lại. Về câu lạc bộ quần vợt, trong cái quy củ lại có cái thoải mái. Quan hệ với mọi người nhìn chung khá mờ nhạt, nhưng nhờ kinh nghiệm hồi cấp ba, Kiyomi đã nhập hội với vài người chơi rất vui trong câu lạc bộ này. Không may là nhóm đó chủ yếu là con gái nên chẳng có mấy chuyện lãng mạn. Nhưng mỗi khi hoạt động nhóm lại có những niềm vui giản đơn.

Còn hội những người yêu thích điểu bí ẩn thì cô nghỉ hẳn rồi. Vốn để ý Niizato nên cô mới vào hội. Cô đâu có hứng thú gì với tiểu thuyết. Mới thò mặt đến vài lần đã thấy phiền với lượng sách phải đọc, nên cô lặn mất tăm luôn. Bầu không khí ở đó cũng giống với bầu không khí tỏa ra quanh Niizato.

Trong suy nghĩ của Kiyomi, đấy là khuyết điểm số một của cậu ta. Vì thế, cô không định xây dựng quan hệ với những người có bầu không khí tỏa ra quanh mình giống với Niizato. Cô chỉ muốn duy trì mối quan hệ với Niizato thôi. Mỗi lần trốn cậu ta là thấy ngại, nên có một hôm, cô thú nhận với cậu ta là mình ghét đọc sách.

Niizato có chút ngạc nhiên, rồi cười xòa tha lỗi cho cô. “Mình chưa ép cậu đọc bao giờ.”

Là vì cậu ta muốn tiếp tục làm bạn với mình phải không nhỉ? Có chút tự kiêu ẩn sau lời nói ấy, nhưng từ đó về sau, Niizato không nói chuyện về mấy quyển sách khó nhằn nữa. Giữa hai người như không có khoảng cách. Được giải thoát khỏi nghĩa vụ đọc sách , Kiyomi càng thoải mái tiếp xúc với cậu ta, Niizato cũng dần nói với cô mấy chuyện vu vơ không đầu không cuối. Sự thân mật mới chỉ đến mức cùng ăn bữa cơm, nhưng ít nhất với Kiyomi cậu ta tồn tại như một người thân thiện nhất trường.

Hết thời gian thử việc, tiền lương làm thêm cũng tăng lên một chút. Vì thế cô cũng bớt chi li, tự thưởng cho mình cái nệm ao ước bấy lâu nay. Cái nệm đan bằng mây, có tính năng làm mát khi vào hè, nó như khen ngợi gu thẩm mỹ của Kiyomi mỗi khi cô trở về căn hộ. Cả cái ống cắm bàn chải, cô cũng tìm loại trông sang trọng làm bằng thép. Hạnh phúc hằng ngày được tạo dựng từ những thứ nhỏ nhặt như thế. Kiyomi thấm thía điều đó. Là vì thế.

Buổi tối trở về từ chỗ làm thêm, cô thoáng bất an khi thấy hình như bị mất điện. Giật công tắc rồi mà cái đèn không có chút phản ứng gì. Cái đèn chưa thay bóng lần nào, được sử dụng triền miên từ hồi cô chuyển tới đây. Tuổi thọ của bóng đèn ngắn thật, cô hình dung.

“Ơ, đùa à? Cả hai bóng đèn đều không sáng.” Cái đèn có bóng lớn và nhỏ chồng lên nhau, cả hai đều không phản ứng gì. Cái đèn tròn cũng không sáng. Lẽ nào do dây điện?

Kiyomi bật điện chỗ bếp và bồn rửa. Đằng này vẫn sáng hẳn hoi. Trong ánh sáng lờ mờ, cô nhìn thấy cái dây điện treo chụp đèn nhựa màu trắng, và trần nhà có mấy sợi dây điện.

Cô thở hồng hộc.

Chỗ trần nhà cách dây điện khoảng chục phân, mấy cục gì đó đang bò lúc nhúc. Không phải vết ố đen vô tri. Khi nhìn kĩ, vết ố đen đó thay đổi hình dạng, méo lệch, lan rộng ra rồi thu nhỏ lại thành những chấm đen như bột đường.

Theo phản xạ, cô lùi lại phía sau, bám chặt cái bồn rửa bát chỗ bếp. Có tiếng rên rỉ lướt bên tai. Lại là âm thanh đó, cô nhìn ánh đèn bếp, vô thức há hốc mồm. Rồi lại vội vàng che miệng lại. Cái đèn tuýp dài bị vết ố đen loang lổ che khuất. Bên tai cô lại vang lên tiếng con gì kêu. Những vết ố đen che kín trần… Bầy nhặng quây lại thành từng đống đang bu lại chỗ ánh sáng nhân tạo, cố che kín ánh sáng ấy.

Cô nhìn cái bồn rửa bát. Ánh sáng đằng đó đang bị các điểm đen nuốt chửng. Độ sáng quanh đó nhạt dần. Kiyomi chạy thục mạng, nháo nhào rời khỏi phòng.

Đèn tuýp mới. Thuốc diệt côn trùng. Cửa hàng tiện lợi chắc vẫn mở. Ở đó sẽ có hết mấy thứ này. Nhưng mà tại sao nhỉ? Tại sao lại nhiều côn trùng đến thế? Vừa chạy vừa thắc mắc, cô đã có suy tính rồi. Muốn thay bóng buổi tối cần đèn pin. Nhưng thấy ánh sáng thì lũ nhặng lại bay đến mất. Trước khi bật đèn phải xịt thuốc diệt côn trùng đã. Nếu thế thì sàn nhà sẽ rơi đầy xác nhặng. Còn mở cửa sổ và xịt thuốc thì hơn nửa số nhặng sẽ bay qua đấy trốn mất. Nhưng mà tại sao nhỉ?

Chạy như ma đuổi đến cửa hàng tiện lợi trước ga, cô thở hắt ra. Người đàn ông đứng đọc tạp chí ném cho cô cái nhìn đầy nghi hoặc. Tự an ủi là vì mình đang thở hồng hộc nên mới vậy, cô lấy một tay cào tóc. Má cô ướt đẫm mồ hôi. Mấy sợi tóc dính trên đó không sao hất ra được. Cô biết tay mình đang run. Kiyomi nghiến răng, hai tay xoa mạnh hai bên má. Cô tìm những thứ mình cần.

Không thấy đèn pin, thuốc diệt côn trùng, cô cũng không biết bóng đèn ở nhà công suất bao nhiêu. Kiyomi đành lấy tất cả các loại. Biết là lãng phí nhưng không còn thời gian do dự nữa. Thanh toán xong, cô lảo đảo quay lại con đường trở về chung cư.

Trời càng tối, cô lại càng sợ. Từ xưa, cô vốn ghét côn trùng. Nhưng giờ sao có mấy con nhặng lại khiến cô sợ hãi đến vậy? Cô cũng không hiểu rõ bản thân mình. Nhưng có dự cảm nào đó. Rằng trong phòng cô không chỉ có nhặng. Côn trùng tập trung tại căn phòng đó, phòng số 203, hẳn phải có nguyên nhân gì đó.

Cố không gây ra tiếng động, cô leo hết cầu thang, một tay cô cầm đèn pin, một tay cầm bình xịt côn trùng. Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nếu được, cô muốn chạy trốn khỏi nơi đây. Mà không được, căn phòng sau cánh cửa đó là nhà cô, mang giấc mơ sống tự lập của cô.

Kiyomi đẩy cửa mở, tay lăm lăm bình xịt giống như thanh tra hình sự cầm súng trong mấy phim bạo lực. Ấn mãi vòi phun đến đau cả tay, xỏ vội đôi dép, cô lao vào phòng. Nhảy lên giường, mở toang cửa sổ ra, cô ho sặc sụa bởi thuốc xịt. Quay đầu nhìn chỗ vừa đi qua, cô thấy phía trước căn phòng tối om là cánh cửa mở toang chiếu thẳng cửa sổ. Dưới ánh sáng nhạt nhòa, chiếc giày vứt chỏng chơ để lộ ra cả cái gót phăng phiu trên thảm chùi chân.

Vết bẩn ở giày là vết bùn hay sao ấy? Bất giác cô thấy lo, và nhìn xuống cái đèn pin cầm trong tay. Chuẩn bị sẵn sàng rồi, mà cô quên bật đèn. Kiyomi bật công tắc đèn pin, chiếu sáng phòng.

Đầu tiên là trần nhà. Vì cái chụp đèn che mất nên từ đây không nhìn thấy lũ côn trùng. Nhưng xác nhận được rằng có mấy cái bóng nhỏ cắt ngang đường sáng của đèn pin. Ánh đèn pin chầm chậm chiếu xuống sàn. Phía dưới bóng đèn đang tắt ngóm là cái thảm. Không thấy bóng dáng con nhặng nào, nhưng có thể tưởng tượng ra xác nhặng bám trên sợi lông thảm. Mấy điểm đen dần tăng lên bay vụt qua ánh sáng màu trắng của đèn pin. Lũ nhặng đang phản ứng lại với ánh đèn.

Kiyomi lại xì xì bình xịt côn trùng, xỏ chân vào đôi dép. Và đi nhón chân đến chỗ bóng đèn. Sợ mấy con nhặng bay vào miệng hay lọt vào mắt, cô mở mắt he hé, mím chặt môi, chiếu đèn lên trần nhà.

“Mình đã nghĩ là thế mà.” Kiyomi buột miệng thở dài. Trên trần đúng là có vết ố đen.

Như bị say thuốc và ánh sáng, lũ nhặng tản ra khắp chốn. Dù vậy, phía dưới mấy điểm đen đang ngoan cố bò lúc nhúc đó, vết đen đang dần lan rộng ra. Chỉ có thể là chỗ loang lổ nhạt màu đó thấm ra từ sau trần, vết ố đen ngập trong ánh đèn, Kiyomi có một hình dung gần như chắc chắn.

Đó là… máu. Trong phòng lại tràn ngập mùi lạ. Cùng lúc đó, một tiếng động khủng khiếp vang lên, cánh cửa đang mở toang bỗng đóng sầm lại.

Nắm chặt cái đèn như bị dính hẳn vào tay, người Kiyomi cứng đờ. Trong phút chốc, căn phòng tối thui. Lũ nhặng bay lướt qua tai Kiyomi. Cô nghe thấy tiếng kêu như chó hú dưới trời đêm.

« Lùi
Tiến »