Mở to đôi mắt tròn, Yukiko chớp mắt liên tục. “Chuột á?”
“Ừ. Những lời Nakagawa nói phân nửa là đúng.” Kiyomi cởi bỏ quần áo ở phòng thay đồ, để lộ ra gương mặt thiếu ngủ. Từ lúc đó cô bị kích động nên không chợp mắt nổi. Cái gương treo trên tường soi rõ quầng mắt thâm đen. “Không tin được là lúc đó lũ chuột chạy khắp trần như thế.” Lấy tay đập vào gò má, Kiyomi chu môi lên.
“À, mấy con chuột ở đó í hả?” Yukiko lấy thun cột tóc, nhẹ nhàng nói. “Tokyo mà thế nhỉ?”
Kiyomi nhìn Yukiko trong gương. “Vì Tokyo là vậy đó.”
Yukiko cười. “Ở Shibuya hay Shinjuku chắc còn nhiều chuột hơn ở quê. Đồ ăn lúc nào cũng sẵn. Chuột cỡ mèo con cũng có í. Lúc sáng sớm mà đi bộ trên con phố vắng, thế nào cũng thấy nó chạy ra từ góc đường. Béo núc ních í. Oa, kiểu như mình sắp bị nó chén luôn ấy.”
“Tớ chịu thua rồi. Cậu nghĩ tớ nên làm gì? Tớ có cảm giác nó chui được vào phòng mình.”
“Thật á?” Mắt Yukiko vẫn mở to.
Có thể là cô nghĩ quá, nhưng trong ánh nhìn kia ẩn chứa chút chế nhạo, Kiyomi mất hết bình tĩnh. Không thể có chuột trong cái phòng này. Nhìn tiền thuê nhà mà xem, cũng kha khá chứ có ít đâu.
Chuẩn bị sẵn sàng lời phản biện, Yukiko cười cố che đi ánh nhìn, và đung đưa ngón tay. “Vậy thì chỉ còn cách dùng thuốc thôi. Loại nào nhỉ, loại kia kìa. Iwamiginzan…”
“Không được đâu. Nếu nó chết trong phòng thì càng gay. Tớ chỉ muốn nó không đến gần chỗ tớ nữa.”
“Vậy thì phải tìm ra nó chui vào phòng bằng đường nào. Lối vào phòng hay lỗ chui lên trần.”
“Nhưng mà mái ở tầng hai thì kiểm tra thế nào?”
“Cái đó chỉ còn cách hỏi chủ nhà thôi.”
Yukiko soi mình trong gương, vuốt nhẹ chỗ tóc sau gáy. Dù vẫn còn thiếu sót, song cô có thể tự xưng là diễn viên chứ. Khi đứng cạnh nhau, trông cô nổi bật hơn Kiyomi vài phần. Đặc biệt nước da trắng mịn khỏi cần so sánh.
“Hôm nay mình mệt hơn mọi ngày.” Cả căn hộ có chuột lẫn gương mặt mình đều te tua giống nhau. Kiyomi thấy thảm hại quá, vội lùi xa cái gương.
Chẳng hiểu cho tâm trạng của cô, Yukiko vẫn đứng quay lưng mà cất tiếng sang sảng. “Cậu đừng đi một mình, mà rủ người ở phòng kế bên, rồi cả hai cùng đi gặp và nói với chủ nhà chả phải tốt hơn sao? Có người sẽ không giải quyết nếu đó là khiếu nại về việc riêng.”
“Cậu am hiểu thật đấy.”
“Vì tớ sống một mình lâu rồi.” Yukiko mỉm cười, rồi rời khỏi phòng thay đồ.
Nhìn đồng hồ, Kiyomi cũng chạy theo sau luôn. Yukiko đang đi ở phía trước, lưng cô ấy lúc nào cũng rất thẳng. Kiyomi nhìn theo tấm lưng ấy, nghĩ lại cảm xúc lúc trước, cô cảm thấy có thể tin tưởng cô gái hơn tuổi này. Lời khuyên của người có kinh nghiệm hơn mình trong việc sống tự lập khiến cô an tâm.
Nhưng mà mấy lời khuyên của Yukiko khó thực hiện, mà cũng tốn công sức nữa. Cô gái làm văn phòng hiếm khi ở nhà, có khi còn không biết là nhà có chuột. Còn nếu nhờ người đàn ông có ánh mắt lờ đờ ở phòng bên thì lại thấy nặng nề quá.
Mình cứ theo dõi tình hình thêm một thời gian nữa. Nếu vẫn vậy thì sẽ một mình đi nói với chủ nhà. Đi khiếu nại với người chưa từng gặp mặt cũng kỳ kỳ sao ấy. Sống một mình phiền phức thật. Toàn quyền sử dụng căn phòng, nghĩa là muốn dùng thế nào tùy thích, nhưng ngược lại khi có vấn đề gì xảy ra ở đó thì mình phải tự đứng ra dàn xếp hết. Thế mà lúc trước cô chỉ hình dung ra những điều vui vẻ thôi.
Mà chuyện đó cũng bình thường thôi mà. Kiyomi phản biện lại suy nghĩ của bản thân. Mùi lạ ngập phòng hay chuột chạy lông nhông khắp nơi thì không thể nào là chung cư bình thường được. Tức là, mình vớ phải cái chung cư khác thường sao? Cứ nghĩ là thấy buồn.
Kiyomi cố xua đi nỗi buồn đang bủa vây lấy mình, lúc này phải phấn chấn lên và cười tươi hết cỡ dưới ánh sáng chói lóa của cửa hiệu.