Nắng cuối thu xuyên qua kẽ rèm lọt vào phòng. Yuto áp tai vào điện thoại, một góc tâm trí vơ vẩn nghĩ, nắng đẹp như thế để làm gì cơ chứ.
“Tôi nắm được tình hình rồi. Mọi thủ tục cần thiết cứ để tôi lo, em không phải bận tâm đâu.” Giáo viên chủ nhiệm Sanada nói bằng giọng trang nghiêm. “Lúc này quan trọng hơn hết thảy là phải chú ý sức khỏe. Tôi biết em không thiết gì ăn uống, nhưng vẫn phải cố mà bổ sung sinh dưỡng hẳn hoi vào. Nếu gặp khó khăn thì cứ nói, bất kể chuyện gì, tôi sẽ trợ giúp tối đa. Chắc còn nhiều việc phải lo, em hãy gắng sức chia sẻ với mẹ. Giờ gia đình chỉ trông cậy vào em thôi đấy.”
“Vâng, em hiểu rồi.”
“Vậy thì tốt, vững vàng lên.”
“Vâng!” Yuto đáp rồi cúp máy. Giáo viên chủ nhiệm ngày thường hời hợt, chẳng đáng tin cậy cho lắm, thế mà hôm nay lại nói được những lời như thế, nghe không có vẻ gì là đãi bôi qua chuyện. Yuto tiếp tục gửi tin nhắn cho một người khác. Đó là Sugino Tatsuya, bạn cùng lớp với cậu. Hồi cấp hai, ngoài học chung lớp thì họ còn sinh hoạt chung ở câu lạc bộ bơi lội, nhưng lên cấp ba cả hai chẳng còn tham gia bất kì hội nhóm nào nữa.
Sau vài giây suy nghĩ, Yuto quyết định đặt tiêu đề tin nhắn là “BỐ TAO MẤT”.
Đọc tiêu đề tin nhắn chắc mày ngạc nhiên lắm, nhưng đó là sự thật. Có khi mày xem ti vi rồi cũng nên. Bố tao bị đâm chết. Trong thời gian sắp tới tao không đến trường được, mọi việc đành trông cả vào mày. Cũng chưa biết có thể học tiếp lên đại học không. Trước mắt, nhờ mày nhắn mọi người là không cần phải gửi lời động viên an ủi làm gì đâu, tao sẽ thấy rất phiền. Thế nhé, liên lạc lại sau.
Nhấn gửi đi rồi, Yuto lại ngã vật ra giường. Đầu nặng trĩu, người mệt nhừ. Cậu không chắc đêm qua mình có ngủ được không. Nhưng chẳng thể có chuyện hai mắt nhắm mà còn thức thao láo suốt mấy tiếng đồng hồ được, nên chắc cậu đã mơ màng thiếp đi được một lúc. Lẽ ra khi thức dậy phải thấy thư thái hơn, nhưng Yuto lại không có chút cảm giác nào như thế.
Một lát sau hồi âm được gửi đến với tiêu đề “Re: BỐ TAO MẤT”.
Tao không biết phải nói gì với mày lúc này. Tao vừa xem tin tức trên mạng. Đúng là một chuyện quá sức tồi tệ nhỉ. Đã rõ điều mày muốn nhắn gửi. Tao hiểu cảm giác phiền phức khi phải nghe an ủi, động viên từ quá nhiều người. Thể nào mọi người cũng tìm đến tao để hỏi thăm về mày, tao sẽ tranh thủ nói cho họ biết ý mày.
Thật lạ, nhắn tin qua lại thế này, Yuto có cảm giác cái thực tế bố mất một lần nữa ập đến đeo bám mình. Thế là gia đình không còn trụ cột. Lối sống trước đây coi như hiển nhiên giờ không quay lại được nữa. Càng nghĩ càng thấy bất an. Dù đầu còn váng vật, Yuto vẫn cố lồm cồm ngồi dậy. Thay quần áo xong, cậu bước ra khỏi phòng, đi xuống cầu thang, nghe tiếng mẹ vọng lên từ phòng khách.
“Con chẳng biết gì cả... Tổ chức đám tang thế nào, con chưa nghĩ ra... Thì con nói rồi, chẳng biết gì cả... Hoàn toàn mù tịt về những việc như vậy.”
Yuto mở cửa phòng khách, thấy mẹ cầm ống nghe máy bàn. Qua cách nói chuyện, có thể đoán được đây là cuộc gọi của người thân.
“Con cúp máy đã nhé. Có tin gì mới con sẽ liên lạc lại sau... Vâng... Vâng... Tạm biệt.” Fumiko đặt điện thoại xuống, thở dài thườn thượt.
“Ai vậy mẹ?” Yuto hỏi.
Fumiko quay mặt lại, “Bà ngoại mày, ở Sendai.”
“À à,” Yuto gật gật đầu. Nhà mẹ đẻ Fumiko ở Sendai, bà ngoại vẫn khỏe mạnh, cậu ruột của Yuto cũng sống ở đấy. “Bà gọi cho mẹ ạ?”
“Ừ. Cậu mày xem tin biết chuyện, nghĩ là phải gọi điện xuống hỏi thăm xem sao. Mẹ với cậu đang trao đổi thì bà ngoại chen ngang, hỏi hết chuyện này đến chuyện khác, thật lôi thôi. Mẹ đã bảo không biết gì cả rồi mà...” Fumiko đang kể cho con trai nghe thì chuông điện thoại lại réo vang. Bà cau mày nhấc ống nghe, nhưng khi nhìn thấy hiển thị số gọi đến, nét mặt bà giãn ra một chút. “Vâng, nhà Aoyagi xin nghe... À vâng, nê... Vâng vâng, chúng tôi thì lúc nào cũng được... Thế à? Vâng, chúng tôi rất mong được giúp đỡ... Vâng, chúng tôi đợi chú nhé.” Cúp máy xong, Fumiko quay sang bảo con trai, “Chú Kotake. Gọi hỏi xem giờ đến nhà mình có tiện không. Hình như đến thay mặt công ty của bố.”
Người tên Kotake này là cấp dưới trực tiếp của ông Takeaki. Từ khi còn bé anh em Yuto đã biết ông ta. Vậy là việc bố ngộ nạn đã truyền đến tai mọi người ở công ty.
“Mẹ gọi điện đi Matsumoto chưa?” Yuto hỏi. Thành phố Matsumoto tỉnh Nagano là quê hương Takeaki, hầu như không còn ai ruột thịt, ông bà nội đã qua đời, chỉ lác đác vài người họ hàng nhưng hiếm khi liên lạc.
“Rồi... Mẹ đã gọi điện báo cho cô Kiyoko. Cô ấy chưa xem tin tức nên mẹ phải giải thích khá vất vả. Đang kể giữa chừng thì cô òa khóc.”
Kiyoko là em gái ông Takeaki. Cô lấy chồng và đi làm dâu ở thành phố khác cũng thuộc tỉnh Nagano. Phải ba năm rồi Yuto chưa gặp cô, chỉ còn ấn tượng cô là người mạnh mẽ và rất hay cười. Cho nên cậu không sao tưởng tượng nổi vẻ mặt cô khi khóc.
Haruka lững thững bước vào, không thấy nước mắt nhưng mí mắt hơi sưng.
“Hai đứa gọi điện cho trường chưa?” Fumiko hỏi.
“Rồi ạ.” Yuto trả lời.
Haruka gật đầu nói thêm, “Cô giáo con đã biết tin, chỉ không ngờ nạn nhân lại chính là bố nhà mình, nên sửng sốt quá.”
Yuto cầm điều khiển bật ti vi. Màn hình xuất hiện biểu đồ thời tiết, phát thanh viên đang đưa tin dự báo. Yuto chuyển sang kênh khác. Có rất nhiều kênh tin tức, nhưng chưa kênh nào đưa tin về sự việc xảy ra đêm qua thì phải, Yuto lại chuyển về kênh dự báo thời tiết lúc đầu.
“Anh cứ bật sẵn ti vi đi, thể nào trong số đó cũng có đài đưa tin thôi. Chắc chắn luôn.” Haruka lên tiếng.
Tâm trạng hiện giờ của Yuto khá phức tạp. Một mặt cậu không muốn xem tin tức về án mạng của bố mình, mặt khác vẫn muốn biết truyền thông đại chúng đưa tin ra sao. Cảm giác này giống y như kiểu biết sẽ rất nhói nhưng vẫn không ngăn được ý muốn đưa tay chọc vào chỗ răng sâu để cảm nhận cơn đau.
Tiếng chuông vang lên ngoài thềm. Có lẽ là Kotake. Fumiko chạy lại chỗ liên lạc nội bộ. “Alô... Hả? À không, sao tự dưng lại hỏi chuyện đó... Xin lỗi. Tôi không thể trả lời được. Xin lỗi anh.” Bà bỏ ống nghe xuống với vẻ bấn loạn.
“Ai vậy mẹ?” Yuto hỏi.
“Bên đài truyền hình. Họ bảo muốn tìm hiểu cảm xúc của mẹ lúc này...”
“Sao lại cư xử thể được nhi. Chương trình chuyện phiếm đúng không mẹ?”
“Hình như không phải.”
Haruka bật dậy, chạy như bay ra khỏi phòng. Từ phòng khách vẫn có thể nghe thấy tiếng bước chân cô bé lao trên cầu thang.
Yuto thở dài, “Sao thế này hả trời...”
“Không biết những người đó nghĩ gì trong đầu nữa? Đã bảo là nhầm chỗ rồi mà cứ...”
Haruka từ gác hai phóng xuống, “Có ô tô đậu trước cửa nhà mình, xung quanh là mấy người như ở đài truyền hình cứ lượn lờ qua lại.
Yuto đi lại phía cửa kính trông ra vườn. Con đường trước nhà không thể nhìn vào tận đây được, nhưng do cảm giác không thoải mái nên cậu vẫn kéo kín rèm lại.
“Đáng ghét thật. Thế này thì làm sao mà đi ra ngoài được.” Fumiko chán nản nói.
Đúng lúc đó, từ ti vi phát ra tiếng nhạc nền cực kì khó chịu và phù phiếm. Xuất hiện trên màn hình là khung cảnh cầu Nihonbashi. Chạy ở chân màn hình là dòng chữ: Góc khuất của phồn hoa đô hội! Án mạng ở trung tâm Tokyo!
***
Hơn 10 giờ sáng, Kotake cùng hai cấp dưới đến thăm ba mẹ con Fumiko. Sau khi trịnh trọng tỏ lời chia buồn, họ không dông dài mất thời gian mà thảo luận ngay với Fumiko về những việc cần làm sắp tới. Mang tiếng thảo luận nhưng toàn họ đưa ra ý kiến, Fumiko chỉ biết ngồi nghe. Yuto ra ngồi cùng theo yêu cầu của mẹ, nhưng cậu hoàn toàn mù tịt trước mọi chuyện liên quan đến công ty của bố mình.
Họ đề cập tới cả việc tổ chức tang lễ, nhưng hiện tại thi thể Takeaki chưa được trả về nên không sao chốt hạ được. Cuối cùng mọi người quyết định sẽ chuẩn bị dần dần, còn ngày giờ cụ thể thì đợi xác nhận với phía cảnh sát sau. Kotake hết sức ngỡ ngàng về diễn biến án mạng, nói chung các đồng nghiệp của Takeaki đều không hiểu nổi ông làm gì ở chỗ cây cầu.
“Ban nãy Phòng Cảnh sát Nihonbashi có gọi điện, bảo trưa nay sẽ phải người đến công ty. May ra khi đó chúng ta sẽ biết cụ thể hơn.” Kotake nói bằng giọng nặng nề.
Trong lúc họ ghé nhà, còn có cơ man nào là điện thoại của họ hàng và người quen. Fumiko bảo con bắt máy giúp nên Yuto thay mặt mẹ trả lời tất cả. Cậu biết họ gọi đến không phải do tọc mạch mà thực sự lo lắng cho gia đình mình, nhưng vẫn thấy khó chịu trước kiểu quan tâm phiền nhiễu này, giá như họ suy nghĩ tế nhị hơn thì tốt. “Nhà cháu vẫn chưa nắm rõ tình hình ạ...” Cứ phải lặp đi lặp lại cùng một nội dung, Yuto không khỏi kiệt sức, chưa kể còn phải thưa gửi cảm ơn dài dòng.
Chuông cửa cũng réo liên tục. Phần lớn là phóng viên của chương trình chuyện phiếm truyền hình. Đã bảo không có gì để nói rồi, thế mà vẫn có người cố hỏi, “Có điều gì muốn nói với thủ phạm không?” Người trong nhà đành phải phớt lờ rồi tắt máy.
“Dù gì đây cũng là vụ giết người ở ngay trung tâm Tokyo, nên mới thu hút nhiều sự chú ý của truyền thông. Khi ra chúng tôi sẽ nhắc họ.” Kotake nói thế trước lúc rời khỏi nhà Aoyagi.
Hình như ông ta có nhắc thật, vì không thấy chuông cửa réo nữa. Chắc bọn họ đã từ bỏ việc tìm hiểu cảm tưởng của người nhà nạn nhân.
Đến gần trưa, ba mẹ con đã có thể ngồi vào bàn để dùng bữa. Thực đơn hôm nay gồm toàn những món nguội: salad trộn trứng và thịt lợn xông khói, ăn kèm bánh mì nướng và xúp đóng hộp. Đều không thấy ngon miệng nhưng ai nấy vẫn máy móc tống hết xuống dạ dày, hầu như chẳng nói với nhau câu nào.
Ăn xong, Yuto kiểm tra điện thoại thì thấy có vài tin nhắn mới. Của bạn cũ và bạn học hồi cấp hai. Tất cả đều ngụ ý khích lệ, động viên tinh thần. Nhưng Yuto không có lòng dạ nào để hồi âm. Mặc dù rất muốn nghĩ theo hướng họ nhắn tin đơn giản là vì lo lắng cho mình, nhưng cậu vẫn không thể xua đi cảm giác rằng thật ra họ muốn thỏa mãn sự tò mò đang được kích thích cao độ mà thôi.
“Anh ơi.” Cô em gọi cậu lại, hất cằm ra hiệu về phía ti vi.
Trên màn hình là một tấm bản đồ đơn giản, hai anh em kinh ngạc khi đọc thấy dòng chữ “cầu Nihonbashi”. Phát thanh viên vừa thuyết minh vừa cầm gậy di từ điểm này đến điểm khác trên bản đồ.
“... Chẳng là, ở phía Nam cầu Edo có một đoạn đường hầm ngắn, chừng chục mét. Trên đoạn đường này có những vết máu được cho là của nạn nhân Aoyagi Takeaki. Nói một cách ngắn gọn, hiện trường giết người rất có khả năng là ở đây. Nghi phạm, hiện đang bất tỉnh, đã rời khỏi đường hầm này và chạy về hướng Đông với ý đồ tẩu thoát sau khi cướp ví và cặp của nạn nhân. Mặt khác, ông Aoyagi Takeaki dù bị thương nặng vì vết đâm, vẫn cố di chuyển theo hướng ngược lại để ra khỏi đường hầm, đi về phía cầu Nihonbashi. Hiện giờ có hai hướng suy luận được đặt ra để lý giải cho hành động của nạn nhân. Thứ nhất, ông ta muốn chạy trốn khỏi hung thủ. Thứ hai, là nhằm mục đích kêu cứu.”
Phát thanh viên nói rất nhanh và trôi chảy. Yuto chăm chú lắng nghe. Đúng là tối qua cảnh sát có nói Takeaki bị đâm ở địa điểm khác, rồi mới cố đi bộ lên cầu Nihonbashi. Cứ cho là thế đi, nhưng chẳng lẽ một người bị đâm loạng choạng đi trên đường lại không thu hút được sự chú ý của bất kì ai hay sao?
Như thể đọc được thắc mắc của Yuto, phát thanh viên bắt đầu giải thích.
“Đúng là có một công ty chứng khoán tọa lạc trên quãng đường từ cầu Edo đến cầu Nihonbashi, nhưng khi hỏi chuyện một số người dân sống ở gần đó, chúng tôi được biết thường là vào 9 giờ tối, ứng với thời điểm xảy ra vụ việc, công ty chứng khoán đã đóng cửa, hầu như không còn ai ra vào. Lượng người qua lại khu này cũng cực kì ít, nên việc nạn nhân đi được đến cầu Nihonbashi mà không hề lướt qua ai là hoàn toàn có thể hiểu được.”
Yuto vừa nghe vừa lan man nghĩ về tình cảnh bố mình gặp phải. Bước đi với vết thương chí mạng nơi ngực, chắc chắn là rất đau. Người cứng đầu hiếu thắng như ông Takeaki tất nhiên không muốn để ai thấy khuôn mặt nhăn nhúm của mình, nhưng bây giờ đâu phải lúc để bướng bỉnh như ngày thường. Với đầu óc mụ mẫm, bố đã nghĩ gì khi lê chân bước đi?
Cứ cho là mọi chuyện thực sự đã diễn ra như vậy, nhưng tại sao lại là cầu Nihonbashi? Tại sao bố lại muốn đến đó? Kotake và mấy người ở công ty cũng rất thắc mắc về địa điểm này, cho nên lý do hẳn không liên quan gì đến công việc.
Fumiko đã đến chỗ các con tự khi nào và giờ đang dán mắt vào màn hình, tay siết chặt chiếc khăn. Haruka thổn thức.
Trên ti vi, các trí thức và khách mời với vai trò bình luận bắt đầu tọa đàm. Cõi đời ngày một tồi tệ, lòng người ngày một cằn cỗi, mạng người ngày một mong manh... Bọn họ thi nhau tuôn ra những câu nhẹ bẫng.
Yuto chộp lấy điều khiển ti vi, bấm nút chuyển kênh. Màn hình đột nhiên cận cảnh vào một khuôn mặt cậu từng nhìn thấy ở đâu đó, một phụ nữ đứng tuổi. Yuto còn đang cố nhớ xem là ai thì nghe Fumiko lẩm bẩm, “Cô Yamamoto... Ở kìa, chẳng phải cô hàng xóm cách nhà mình ba căn đó sao?”
À à, Yuto đã nhớ ra, cậu từng trông thấy người này vài lần trên đường.
“... Vâng, anh ấy có vẻ là người đàng hoàng, nghiêm túc. Hình như là kiểu đàn ông mà vợ con có thể nương tựa được, gia đình họ trông cũng hạnh phúc, vậy mà... Tôi rất lấy làm tiếc...” Bà Yamamoto phát biểu cảm tưởng khi micro chĩa về phía mình.
Yuto tắt tivi, ném điều khiển ra một góc thật xa. Cũng biết người phụ nữ đó chẳng có ác ý gì, nhưng nghe bà ta tự tiện bình phẩm về gia đình mình, Yuto vẫn thấy bực bội. Haruka xì mũi vào khăn giấy, nước mắt chảy ròng ròng trên mặt.
“Phiền thế, lèo nhèo mãi từ nãy đến giờ.”
Khi Yuto sốt ruột phàn nàn, cô em gái liền giường đôi mắt đỏ hoe lên lườm.
“Em còn biết phải làm gì nữa. Em buồn thật mà. Tại em khác anh.”
“Gì nữa? Khác chỗ nào? Ý mày vì mày là con gái nên phải khác á?”
“Không phải con gái. Em có phải đồ ngốc đâu. Khi bảo em khác anh, ý em là em luôn coi trọng bố, em muốn báo hiếu bố.”
“Lảm nhảm cái gì thế hả? Không phải mày mới là đứa hay nói xấu sau lưng bố sao.”
“Chỉ những lúc bị bố mắng thôi. Đâu phải lúc nào cũng thế. Còn anh thì đến phút cuối vẫn khăng khăng ghét bỏ bố mình, đúng chưa? Hằng sáng anh đều cố tình ra khỏi nhà thật sớm để tránh đụng mặt bố, không phải sao? Sáng qua cũng thế chứ đâu.”
Yuto cứng họng trước tràng phản pháo của em gái, vì những lời đó đã chạm trúng tim đen cậu.
“Tao cũng coi trọng bố.” Giọng cậu trầm xuống.
“Nhưng không phải vì yêu thương, đúng chưa? Anh chỉ đang lo thu nhập nhà này cụt mất thôi chứ gì.”
“Đủ rồi, mày thì hơn à?”
“Em nói em khác anh đấy thôi. Lúc nào em cũng yêu quý bố.” Haruka hếch mũi lên. “Nên em mới khóc.”
“Thế sao mày còn bảo bố không biết đến ai?”
“Em nói hồi nào?”
“Mày có nói!”
“Yuto, thôi đi. Cả con nữa, Haruka.” Fumiko uể oải nói, tay ấn ấn thái dương. “Hai đứa đừng cãi nhau nữa. Mẹ xin hai đứa, cố mà hòa thuận với nhau hộ mẹ.”
Sự im lặng ngột ngạt bao trùm căn phòng. Yuto cầm điện thoại nhỏm dậy, “Con ra ngoài một lát.”
“Mày định đi đâu?”
“Con chưa biết. Tạm thời chỉ thấy không thể ở nhà thêm được nữa.”
“Mày nói gì thế hả? Giờ mà mày lảng vảng bên ngoài ai biết được hàng xóm láng giềng sẽ xầm xì những gì?”
“Anh mà ra ngoài là sẽ bị túm lên cái chương trình chuyện phiếm ấy đấy. Chắc chắn luôn.” Haruka ngẩng mặt nhìn cậu. “Bộ anh muốn được ghi hình hay sao?”
Yuto chộp lấy cái gối ôm gần đấy rồi quăng thật mạnh xuống sofa. Đúng lúc đó điện thoại bàn lại reo vang.
“Lần này là ai?” Fumiko nhấc ống nghe. “Vâng, nhà Aoyagi đây... À, chuyện đó, được thôi. Tôi hiểu rồi. Khoảng ba mươi phút nữa hả? Thế, ừm, chúng tôi đợi nhé.” Gác máy với vẻ hoang mang, Fumiko quay sang nhìn Yuto và Haruka, “Cảnh sát. Họ nói có chuyện cần hỏi.”
***
Có hai điều tra viên đến nhà Aoyagi. Một người trẻ tuổi tên là Matsumiya, thuộc Phòng 1 Sở Cảnh sát Tokyo. Người kia già dặn hơn một chút, tên là Kaga, thuộc Phòng Cảnh sát Nihonbashi. Yuto hơi nôn nao khi nhìn thấy Kaga. Hôm qua họ đã giáp mặt tại phòng họp của Phòng Cảnh sát Nihonbashi. Anh ta chính là người đặt câu hỏi liên quan đến hộp đựng kính của Takeaki.
“Cả nhà đã bình tĩnh hơn chưa ạ?” Matsumiya hỏi thăm sau khi ngồi xuống sofa.
Rót trà mời khách xong, Fumiko nghiêng đầu trả lời, “Đến tận lúc này tôi vẫn chưa tin nổi đây là sự thật. Xem tin trên ti vi vẫn tưởng như chuyện của ai khác. Nhưng rất nhiều người thân đã gọi đến hỏi thăm, bấy giờ tôi mới nhận ra à, đúng thật mình đã rơi vào một hoàn cảnh hết sức bi đát.”
“Thật vậy! Tôi rất hiểu cảm giác của bà.” Matsumiya cau mày gật đầu.
“Xin lỗi!” Yuto xen vào. “Người đàn ông kia bây giờ thế nào rồi? Người đâm bố tôi ấy. Xem tin thấy bảo hắn vẫn hôn mê, có phải thế không?”
Kaga nhìn thẳng vào Yuto, “Đó có phải người đâm bố cậu không, hiện tại vẫn chưa kết luận được.”
“Cứ cho là thế, nhưng...”
“Tình hình chưa có gì tiến triển!” Matsumiya đỡ lời. “Vẫn thế, hôn mê.”
“Vậy à?”
“Thật ra, chúng tôi tới đây là muốn nhờ mọi người xem giúp cho một thứ.” Matsumiya vừa nói vừa đưa tay vào trong áo vest, lấy ra một tấm ảnh, có vẻ là rửa lại từ ảnh dán trên bằng lái xe. Trong ảnh là khuôn mặt một thanh niên. “Đây là nghi phạm, hiện đang hôn mê. Tên đầy đủ là Yashima Fuyuki. Viết thế này...” Matsumiya lật mặt sau tấm ảnh cho họ xem cái tên viết bằng chữ Hán, đoạn xoay trở lại như cũ. “Thế nào? Nhà mình trông thấy người này bao giờ chưa? Hoặc giả cái tên có khơi gợi điều gì không?”
Fumiko đón lấy tấm ảnh, Yuto và Haruka ở hai bên cũng ghé mắt dòm vào. Ảnh chụp chính diện, cho thấy một nhân dạng gầy gò, má nhô cao trông như võ sĩ đấm bốc, tóc ngắn nhuộm nâu, ánh nhìn sắc lẻm. Đôi mắt trông như thể thách thức điều gì.
“Sao? Người này đến chơi nhà bao giờ chưa? Hoặc mọi người trông thấy ai mặt mũi hao hao lai vãng quanh đây không? Đại khái thế?” Matsumiya dồn dập hỏi.
Fumiko nhìn sang các con như trưng cầu ý kiến, nhưng cả hai đều lắc đầu.
“Chúng tôi không biết người này đâu.” Fumiko đặt tấm ảnh trở lại bàn.
Matsumiya lật mặt sau ảnh, chi vào dòng chữ Yashima Fuyuki , “Tức là cái tên này, hay nói cách khác, những chữ này không gợi ra một chút ấn tượng nào cho mọi người à? Trong số bưu phẩm chuyển đến nhà, có tên người gửi nào là Yashima Fuyuki? Đã ai gọi đến nhà mình mà xưng tên như thế? Hay ông Takeaki có từng nhắc qua lúc còn sống? Không có tình huống nào tương tự sao? Không cần phải chính xác y hệt, na ná thôi cũng được.”
Yuto nhìn chằm chằm vào cái tên, cố lục lọi kí ức. Nhưng lục thế nào cũng không thể nhớ ra bất cứ điều gì. Một cái tên hoàn toàn xa lạ.
“Nhớ mang máng, không rõ ràng cũng được. Ngoài ra, kể cả có sai lệch với kết quả điều tra cuối cùng thì vẫn không sao đâu. Mọi người có ấn tượng gì không? Yashima Fuyuki, 26 tuổi, người Fukushima. Chỗ ở hiện tại là Umeda, quận Adachi. Cho đến cách đây sáu tháng vẫn làm việc tại nhà máy Kunitachi của Công ty Kim khí Kaneseki. Thế nào? Những dữ kiện này có gợi ra điều gì trong trí nhớ mọi người không? ”
“Kim khí Kaneseki... Thật thế à?” Fumiko hỏi.
“Không nhầm đâu. Ban nãy chúng tôi đã đến trụ sở công ty để xác nhận. Mặc dù không phải nhân viên chính thức, nhưng thông tin làm việc vẫn còn lưu lại.”
Fumiko và Yuto đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng lắc đầu.
“Hôm qua tôi có nói rồi đấy, ở nhà chồng tôi hầu như không đề cập đến công việc.”
“Thế ạ?” Matsumiya cất lại tấm ảnh vào túi áo.
“Có phải người này từng là cấp dưới của bố tôi không?” Yuto hỏi.
“Đây là lao động thời vụ do bên cung ứng gửi sang, nên gọi là “cấp dưới không được chính xác cho lắm 7 , nhưng có vẻ đúng là người này từng làm việc ở bộ phận do ông Takeaki quản lý. Tuy nhiên, chưa rõ hai người có biết mặt nhau không. Vì muốn xác minh điểm này nên mới phải đến làm phiền cả nhà.”
“Nếu thực sự họ có quen biết, thì giết người không đơn thuần là vì cướp của? Mà là do thù hằn bố tôi chẳng hạn...”
“Chúng tôi vẫn chưa thể kết luận bất cứ điều gì.”
“Người thân bạn bè hắn ta nói thế nào?”
“Người thân... ư?”
“Vâng. Chắc hẳn phải có gia đình chứ. Bọn họ nói gì?”
Yuto đưa mắt nhìn lần lượt từ Matsumiya sang Kaga. Cả hai lặng thinh. Một lúc sau, Kaga cất tiếng nhưng chỉ nói “Tôi xin phép” rồi vươn tay cầm tách trà nóng, thong thả uống, uống xong chậm rãi đặt tách trở lại bàn.
Yuto tỏ ra thất vọng, chẳng thèm suy nghĩ mà nóng nảy thốt lên, “Trả lời tôi đi chứ.”
“Yuto!” Ở bên cạnh, Fumiko vội ngăn con lại.
“Thành thật xin lỗi, nhưng...” Matsumiya lên tiếng, “Chúng tôi không thể tiết lộ cụ thể về công tác điều tra.”
“Nhưng chúng tôi là người thân của nạn nhân kia mà. Tôi nghĩ chúng tôi có quyền được biết người thân của thủ phạm đã nói những gì chứ.”
“Ban nãy tôi nói rồi, thanh niên này có phải thủ phạm hay không, bây giờ chưa xác định được. Tạm thời hắn mới chỉ là đối tượng tình nghi thôi, không hơn.”
“Thôi được rồi, là gì cũng được, dù sao tôi...”
“Tôi rất hiểu tâm trạng của cậu hiện giờ,” Kaga cắt ngang lời Yuto. “Bản thân chúng tôi luôn cố sức để đáp ứng mong muốn của các vị. Tuy nhiên, trong việc điều tra phá án, dứt khoát phải đảm bảo khâu kiểm soát thông tin. Thông tin rò rỉ có thể gây chậm trễ tiến độ hoặc vùi lấp chân tướng, cả hai khả năng đều không mang lại lợi ích gì cho các vị. Tạm thời hãy cố kiên nhẫn chịu đựng. Mong mọi người hợp tác.”
Nói xong Kaga cúi đầu thật thấp, Matsumiya làm theo. Nhìn hai người lớn hơn mình tỏ thái độ trịnh trọng, Yuto chẳng biết phải nói gì, chỉ biết im lặng khoanh tay trước ngực.
“Ơ kìa, đừng cúi đầu thế!” Fumiko vội can thiệp. “Vậy khi nào biết sự thật, các anh báo cho gia đình tôi với nhé. Chúng tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra, cớ sao chồng tôi bị giết, chúng tôi mong là...”
“Tất nhiên rồi. Đến đúng thời điểm thì chúng tôi sẽ báo với mọi người!” Matsumiya lập tức cam đoan.
“Thật nhé! Anh hứa với chúng tôi nhé.”
“Gia đình yên tâm ạ.” Matsumiya quả quyết gật đầu.
“Tôi còn một câu hỏi,” Kaga nhìn sang Yuto. “Chắc hỏi thẳng con trai bà là tốt nhất.”
“Hỏi chuyện gì?”
Kaga mở sổ tay, “Cậu học cấp hai ở trường Shubunkan phải không?”
Yuto lộ vẻ ngạc nhiên, sao tự dưng lại cái tên đó lại nhảy ra vào lúc này, “Đúng thế, có chuyện gì hả?”
“Theo lịch sử cuộc gọi trên điện thoại của bố cậu, ba hôm trước ông ta gọi đến trường. Cậu có biết là để làm gì không?”
“Bố tôi? Gọi đến trường cấp hai?” Yuto đưa mắt nhìn sang Fumiko. “Mẹ có biết không?”
“Không hề.” Fumiko lắc đầu. “Ông ấy gọi cho trường á?"
“Tức là bà cũng không biết gì về cú điện hả?”
“Vâng. Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói.”
“Thế à? Thế thì phải hỏi thẳng trường rồi.”
“Anh này, nếu có manh mối gì liên quan anh cho chúng tôi biết với nhé.”
“Vâng.” Kaga gập sổ tay lại, chừng như sực nhớ lại lên tiếng. “À quên, tôi còn một thắc mắc. Chồng bà có thường xuyên đến khu vực cầu Nihonbashi không?”
“Chà, cây cầu...” Fumiko ngập ngừng nói. “Chúng tôi đều không đoán ra, làm sao ông ấy lại đến chỗ đó kia chứ?”
“Quanh cầu Nihonbashi có khá nhiều khu phố. Ningyocho này, Kodenmacho, Kobunacho này, bà đã bao giờ nghe thấy ông nhà đề cập đến những địa điểm ấy chưa?”
Fumiko quay sang nhìn Yuto và Haruka với vẻ dò hỏi. Nhưng cả hai đều lắc đầu.
Ra thế, Kaga gật đầu, mặt thoáng nét cười.
***
Hai điều tra viên ra về, Yuto vẫn thấy ngột ngạt, cậu đã mong nghe được tin tức gì rõ ràng, giờ thì băn khoăn thắc mắc càng chồng chất.
Còn lại ba người, không khí trở lại nặng nề như trước. Bất chợt Haruka lầm bầm, “Chẳng ra gì. Quả thật chúng ta chẳng ra gì nhi.”
“Gì cơ?” Yuto chất vấn. “Cái gì không ra gì?”
“Thì đấy.” Haruka chỉ ra, “Mọi chuyện về bố, chẳng ai biết gì cả, không phải sao? Toàn bộ các câu hỏi cảnh sát đặt ra, chúng ta đều không thể trả lời rành mạch, hết 'không biết' lại 'chưa nghe', 'chưa nhìn thấy bao giờ'. Kiểu gì cũng bị đánh giá cho mà xem, cảnh sát chắc sẽ nghĩ chúng ta rất là tệ đấy.”
“Thì tại...” Yuto ngưng ngang, không nói được nốt câu “cũng đâu còn cách nào khác”, bởi chính cậu cũng cảm nhận được nỗi bất lực như của em mình.
Fumiko nín lặng đi xuống bếp.
Haruka lại khóc thút thít. Lần này Yuto không phàn nàn nữa.