Khi Matsumiya và Kaga về đến Phòng Cảnh sát Nihonbashi thì đã quá 7 giờ tối. Trong văn phòng ban chuyên án, các điều tra viên đứng quanh Ishigaki để báo cáo về tình hình điều tra.
“Chúng tôi đã lần ra lộ trình của nạn nhân. Có người nhìn thấy ông ta đi vào quán cà phê gần hiện trường vụ án,” Nagase phụ trách điều tra hiện trường trình bày báo cáo của mình.
“Quán cà phê? Ông ta ngồi trong đó à?”
“Vâng. Đó là quán cà phê theo kiểu tự phục vụ, Nagase trả lời rồi trải bản đồ ra bàn. “Quán nằm trên con phố phía Tây đường Showa, cách hiện trường vụ án khoảng 200 mét. Phục vụ trong quán vẫn nhớ mặt nạn nhân. Hình như là tại ông ta đã dùng tờ 2000 yên để thanh toán.”
“Tờ 2000 yên á? Giờ cũng hiếm thấy tờ tiền mệnh giá đó nhỉ?”
“Có lẽ vì thế mà phục vụ còn nhớ. Cậu ta kể ông Takeaki rút tờ 2000 yên ra, cười bảo 'Hiếm lắm đấy nhé'. Chưa hết, bây giờ mới đến đoạn đáng chú ý đây, thưa sếp. Phục vụ không nhớ chính xác nạn nhân gọi đồ uống gì, nhưng khẳng định một điều, ông ta gọi cùng lúc hai suất.”
“Hai suất? Ý cậu là hai cốc đồ uống?”
“Vâng, đúng thế. Hai đồ uống cùng loại. Tức là, ông ta đi cùng một người khác. Đáng tiếc phục vụ không nhìn thấy mặt người đó.”
“Tầm mấy giờ?”
“Phục vụ không nhớ chính xác, nhưng bảo là khoảng 7 đến 9 giờ tối.”
Ishigaki khoanh tay lại, “Đặt giả thuyết người đi cùng chính là Fuyuki đi! Theo lời khai của cô gái chung nhà thì sau khi nhắn tin sẽ đi phỏng vấn, Fuyuki rời khỏi nhà nhi? Xem như đã xác định được nơi Fuyuki đi phỏng vấn rồi, đúng không?”
Nagase lắc đầu tỏ ý không chắc, “Trong hôm nay tụi em đã tập trung tìm kiếm với trọng tâm là các điểm ăn uống gần hiện trường. Cũng thử tra lịch sử cuộc gọi của Fuyuki, nhưng không tìm thấy số điện thoại nào có vẻ là của quán xá cả.”
“Nghĩa là cuộc phỏng vấn hắn nhắc đến trong tin nhắn chính là cuộc gặp gỡ với nạn nhân tại quán cà phê kia?”
“Em nghĩ thế. Theo như lời cô gái sống chung kể lại thì, nội dung tin nhắn chính xác là “Đã tìm được một chỗ có thể nhận anh vào làm, bây giờ anh phải đi gặp người của bên ấy đây.”
Ishigaki quay sang nhóm Matsumiya, “Đã biết được gì về mối liên hệ giữa Fuyuki và nạn nhân rồi?”
Matsumiya liếc Kaga đang đứng bên cạnh, Kaga khẽ gật đầu như ngụ ý “Cậu trình bày đi”. Matsumiya giở sổ tay ra.
“Hai người này có quen biết nhau không, đến giờ vẫn chưa xác minh được. Thường ngày Takeaki làm việc tại trụ sở của công ty ở Shinjuku và rất hiếm khi đặt chân đến nhà máy ở Kunitachi. Bảo hiếm nhưng cũng không phải chẳng ghé qua bao giờ, thực tế ông ta vẫn định kì xuống nhà máy để thị sát. Không phủ nhận khả năng đã có sự tiếp xúc giữa hai người trong những dịp như thế.”
Ishigaki xoa cằm, “Giả sử họ gặp nhau tại quán cà phê thì khó mà cho rằng mục đích gây án chỉ đơn thuần do ý đồ cướp của. Nhưng nếu không phải cướp của thì động cơ có thể là gì?”
“Về việc đó, có một điểm đáng lưu ý thế này,” Matsumiya tiếp tục trình bày. “Theo lời cô Kaori thì Fuyuki tỏ ra bất mãn vì bị cắt hợp đồng với Kim khí Kaneseki. Nhưng bộ phận nhân sự của công ty mẹ lại bảo lý do đơn giản chỉ là hết hạn hợp đồng, chứ không phải tại bất kì vấn đề nào cả.”
“Nghĩa là có sự không thống nhất trong lời khai từ hai phía. Chà, chưa biết chừng Kim khí Kaneseki đơn phương chấm dứt hợp đồng với lao động thời vụ đây. Chuyện cũng chẳng lạ ở thời buổi này.”
“Sau đó, vì không chấp nhận bị sa thải một cách vô lý nên Fuyuki quyết định đến gặp Takeaki để xin ông ta cho về nhà máy làm việc lại. Cũng có thể suy luận theo hướng này đúng không? Nhưng đây chỉ là giả định trong trường hợp giữa họ thực sự có liên hệ.”
“Đúng là suy luận theo hướng ấy thì sẽ giải thích được tại sao họ gặp nhau, đồng thời cũng khớp với nội dung tin nhắn Fuyuki gửi cho cô gái chung nhà. Nhưng còn một điểm làm tôi chú ý nữa, là con dao. Tại sao phải mang theo dao nhỉ...”
“Có khi là để đe dọa chăng?” Người đưa ra lý giải này là Kobayashi. “Biết đâu trước đó thủ phạm không định giết người, nhưng vẫn mang dao theo cho chắc ăn, phòng khi có chuyện bất trắc. Thế rồi buổi đàm phán kết thúc không thuận lợi, Fuyuki mất tỉnh táo và trong lúc bốc đồng đã đâm Takeaki một nhát. Phải thế không nhỉ?”
“Hừm,” Ishigaki ậm ừ rồi đưa mắt nhìn khắp lượt các cấp dưới. “Đã tìm ra thông tin gì liên quan đến con dao chưa?”
Sakagami đằng hắng, “Dao này là sản phẩm nhập khẩu, không phải loại hiếm lạ gì. Chúng tôi dạo một lượt khắp các cửa hàng kinh doanh mặt hàng này trong thành phố, nhưng không người bán hàng nào nhớ là trông thấy nghi phạm. Mà dao đặt trên mạng cũng được, hắn mua bằng cách đó cũng nên.”
“Kaori nói chưa nhìn thấy con dao bao giờ,” Matsumiya xen vào.
Sakagami khịt mũi, “Lời chứng của cô ta có tin được không?”
“Dù gì cũng cần xác minh rõ ràng,” Ishigaki can thiệp. “Giả sử nghi phạm hồi tỉnh, nhưng lại khai con dao là do nạn nhân mang đến thì mọi việc sẽ thành ra phiền phức. Bằng mọi cách chúng ta phải tìm được bằng chứng khách quan để chứng minh con dao là của chính Fuyuki. Sakagami, việc này giao cho cậu nhé.”
“Rõ, thưa sếp.”
Ishigaki nhìn xuống đồng hồ đeo tay, “Dù sao, cơ bản là vẫn phải đợi cái tên Fuyuki đó phục hồi. Hôm nay đến đây thôi. Đừng có ở lại qua đêm đấy. Về nhà mà nghỉ ngơi thư giãn cho tôi.”
“Vâng.” Các điều tra viên vui vẻ đáp lại.
Matsumiya đang thu xếp để về thì Kaga ở bên cạnh lại lật xem hồ sơ. Trong đó lưu ảnh chụp các vật chứng thu thập được. Xem chừng anh ta đặc biệt chú ý đến các thứ trong cặp nạn nhân.
“Có điểm gì làm anh chú ý à?”
Nghe Matsumiya hỏi, Kaga liền chỉ vào một tấm ảnh, chụp hộp đựng kính bọc vải có họa tiết mặt nạ Hyottoko, Okame 8 và các chữ cái Nhật.
“Có vấn đề gì với nó?”
Nhưng Kaga không trả lời mà rút điện thoại ra và bắt đầu bấm số gọi, “A lô! Tôi là Kaga ở Phòng Cảnh sát Nihonbashi! Dạ vâng, đúng rồi... Đúng là cũng lâu ngày thật. Tôi có một số việc muốn hỏi, bây giờ sang có tiện không? À không, cũng không phải việc gì to tát đâu. Chỉ đơn giản là muốn xác minh một số điểm thôi... Thế ạ? Tôi xin phép nhé.” Sau khi cúp máy, Kaga lôi tấm ảnh chụp hộp đựng kính ra khỏi tập hồ sơ rồi đứng phắt dậy.
Matsumiya hấp tấp đứng dậy theo, “Anh định đi đâu?”
“Xác minh một số việc. Chưa chắc đã liên quan đến vụ này. Cậu đi theo có khi tốn công vô ích.”
“Em đi với anh. Tấn công đến một mức nào đấy, có thể khiến kết quả điều tra thay đổi.”
“Tôi từng nghe câu này rồi. Cậu tâm đắc với nó ghê nhỉ!”
"Ờ..." Thì em phải nhớ thay cho con của bác còn gì nữa, Matsumiya vừa nghĩ vừa nhìn Kaga.
Ra tới đường, Kaga vẫy taxi. “Đi một chặng ngắn thôi, ở Amazake Yokocho.” Lên xe, anh nói khó với tài xế như vậy.
“Amazake Yokocho? Đến đây làm gì?” Matsumiya hỏi.
“Đi rồi biết.” Dứt lời, Kaga đưa mắt nhìn ra cửa sổ.
Bỗng muốn trả đũa ông anh họ, Matsumiya bèn nói, “À sẵn tiện hỏi luôn, giỗ năm nay anh tính thế nào? Chắc anh không quên béng đi đâu nhỉ?”
Kaga quay sang nhìn với vẻ chán ngán, “Quyết định sẽ làm giỗ rồi. Mẹ con cậu cứ cằn nhằn suốt, lôi thôi quá! Hôm qua tôi đã đi gặp Kanamori Tokiko để nhờ cô ấy giúp một tay. Đang nói chuyện thì nghe báo án...”
“À, thế thì em yên tâm. Ai cũng lo anh không muốn tổ chức lễ lạt này nọ.”
“Tôi thấy lễ nghi chẳng để làm gì, chẳng quan trọng.”
“Anh nói thế là sai, là chỉ nghĩ cho bản thân anh. Bác còn mỗi mình anh Kyo là máu mủ ruột rà, nếu anh không đứng ra lo toan thì người thân như nhà em chẳng có dịp nào để tưởng nhớ tới bác hay sao?”
“Biết rồi, biết rồi. Đã bảo sẽ làm mà, cậu đừng lải nhải chọc ngoáy tôi nữa.” Kaga ngán ngẩm xua tay.
Taxi rẽ vào phố Ningyocho. Khi đến gần Amazake Yokocho, Kaga bảo tài xế dừng xe, “Chỗ này là đường một chiều, anh cho xuống đây, chúng tôi tự thả bộ đến nơi.”
Kaga rảo bước qua những cửa hàng khiêm tốn nằm san sát trên phố Amazake Yokocho, Matsumiya chạy theo bên cạnh. Quán xá hầu như đã đóng cửa.
“Đây là phố Amazake Yokocho sao? Lần đầu tiên em đặt chân đến đây đấy.”
Thật là một con phố cổ đầy không khí thời Edo, chẳng dễ mà bắt gặp ở đâu khác những giỏ đan ghi “Đàn shamisen”, “Bán sỉ trà”... như ở đây. Ban ngày khu này phải nhộn nhịp lắm, Matsumiya thầm tưởng tượng.
“Bánh gạo của họ là tuyệt phẩm đấy.” Kaga ra vẻ sành sỏi, trỏ vào một cửa tiệm có biển đề “Ngọt Cay”, cửa cuốn của họ cũng đã hạ xuống.
“Ghen tị với anh thật. Anh thường đến tiêu khiển ở đây à?”
“À, ừ. Giải tỏa căng thẳng hiệu quả phết.”
Kaga thuyên chuyển về Phòng Cảnh sát Nihonbashi chưa bao lâu thì ở khu phố Kodenmacho xảy ra án mạng. Matsumiya không biết chi tiết, chỉ nghe phong thanh Kaga lập được thành tích rất lớn, chắc hẳn đã nắm rõ đường đi nước bước ở khu này từ lâu.
Họ dừng lại ở một cửa tiệm còn sáng đèn, mành vải ở cửa đã xếp lại, biển hiệu đề chữ “Nhà Đèn Ma”. Trông có vẻ là một tiệm chuyên đồ thủ công.
“Chỗ này đây.” Kaga mở cửa bước vào.
“Ái chà chà, lâu lắm không gặp.” Một phụ nữ ngồi trong quầy đon đả bước ra đón khách. Tuổi độ ngũ tuần, khuôn mặt tròn trịa phúc hậu, đuôi mắt hơi cụp xuống.
“Lần trước đã được bà giúp đỡ nhiều. Xin lỗi bà, hôm nay lại đến làm phiền vào giờ này.”
“Ôi dào, không sao. Tôi có bận gì đâu. Lại xảy ra vụ nào nữa à?”
“À vâng.” Kaga lấp lửng đáp.
Bà chủ tiệm liền nghiêng đầu tuôn một tràng, “Chán thật. Sao cõi đời thành ra xấu xa thế này nhi?” Bà vừa nói vừa quay sang Matsumiya, người đến đây lần đầu, như để tìm kiếm sự đồng tình. Matsumiya đành gật đầu vâng dạ cho qua chuyện.
“Thật ra hôm nay chúng tôi đến đây là muốn nhờ bà xem giúp cho một thứ,” Kaga chìa ảnh chụp hộp đựng kính ra cho bà chủ tiệm xem.
Vừa thấy tấm ảnh bà đã gật gù, “Hai cậu chờ tôi một chút nhé,” rồi xoay người đi thẳng vào trong. Cửa tiệm có bề ngang khá khiêm tốn nhưng lại được chiều sâu. Những chiếc túi xách, ví cầm tay, thú bông làm bằng len đứng chen chúc nhau. Còn có cả đồ chơi ngày xưa như con quay gỗ và trang trí màu sắc rất bắt mắt.
Bà chủ quay lại, chìa ra một hộp đựng kính bằng vải giống hệt hình trong tấm ảnh, “Đây, chính là cái này.”
“Hóa ra là sản phẩm của tiệm mình thật à? Tôi nhớ tương tự ở đây mà.”
mang máng từng nhìn thấy hoa văn “Cậu nhớ đúng rồi. Những đường khâu này là đặc trưng của tiệm chúng tôi.”
Theo giải thích của bà chủ tiệm thì hoa văn trên hộp đựng kính có tên gọi Jidaikomon 9 . Hơn nữa, trong tiệm có nhiều vật trang trí be bé khác cũng sử dụng cùng loại họa tiết như thế.
Kaga lại rút thêm một tấm ảnh nữa đưa cho bà xem. Lần này là ảnh Aoyagi Takeaki.
“À à, người này...” Bà chủ gật gù. “Tôi còn nhớ ông ta. Chắc chắn tôi từng gặp rồi.”
“Khoảng khi nào?”
“Chà, để tôi nhớ lại xem...” Vẫn cầm tấm ảnh trên tay, " bà chủ ngước mắt lên trần như đang lục lại trí nhớ. “Cách đây một tháng. Trước đó nữa là mùa hè. Tôi còn nhớ trời nóng chảy mỡ.”
“Mùa hè? Nói thế nghĩa là người đàn ông này đã đến đây không chỉ một lần?”
“Đúng. Tôi ấy mà, khách nào đến lần thứ hai là tôi không bao giờ quên mặt.” Bà chủ tự tin nói và trả lại tấm ảnh cho Kaga.
“Bà có trò chuyện gì với ông ta không?”
“À, chỉ một chút thôi. Ông ta rất chịu khó nghe tôi ca ngợi những điểm đặc sắc của sản phẩm ở đây. Lần đầu cậu đến cũng từng nghe tôi giới thiệu rồi đấy. Kiểu kiểu như vậy.”
“Ông ta nghe với thái độ thế nào?”
“À, ở, bình thường, vui vẻ kiên nhẫn, nhưng biết đâu trong lòng lại chê tôi lắm mồm...” Bà chủ vừa nói vừa phá lên cười.
Rời khỏi tiệm Nhà Đèn Ma, Kaga chưa về ngay mà còn tiếp tục lang thang ở Amazake Yokocho, xem chừng còn mục tiêu khác. Matsumiya nín lặng đi theo, một lần nữa sinh lòng thán phục anh họ. Hẳn là từ lúc được điều động đến khu vực này, Kaga đã không ngừng rảo bộ để xem xét mọi ngóc ngách. Nếu không làm sao vừa nhìn thấy hoa văn trên hộp đựng kính đã nhớ ngay ra cái cửa tiệm bé xíu kia? Có lẽ anh đã tính sẵn từ trước nên sáng nay mới hỏi người nhà Takeaki rằng ông ta có hay lui tới khu vực cầu Nihonbashi không.
Sau khi băng qua đường, trước mặt họ xuất hiện một lối đi dài hẹp dẫn vào công viên, gọi chỗ này là dải phân cách khổng lồ ở chính giữa đường cao tốc nghe phù hợp hơn là công viên. Lối đi nhỏ xíu chia thành hai làn, ở ngay đầu lối đi có tượng Benkei 10 bằng đá đứng sừng sững.
Kaga tiến vào lối đi quanh co giữa hai bên điệp trùng cây cối đang mùa rụng lá. Được một lúc, anh bất chợt dừng bước, buông mình xuống băng ghế. Matsumiya đứng yên, nhìn khắp xung quanh, “Chỗ này là...”
“Hamacho Ryokudo.” Kaga trả lời. “Nơi Fuyuki ẩn nấp.”
“Hắn ta đến tận đây sao?”
“Có xa hiện trường lắm đâu. Chừng hai cây số là cùng. Chỉ cần băng qua cầu Edo, đi thẳng tuột thì sang phố Ningyocho. Có lẽ trong lúc tìm cách né tránh sự chú ý của người đi đường, cậu ta đã đạt đến chỗ này.” Kaga vừa giải thích vừa chỉ tay về một phía. “Đầu kia công viên là đường Shin-Ohashi, chính là con đường Fuyuki lao ra và bị xe tải tông phải.”
Matsumiya gật đầu, đã nắm được tương quan giữa các địa điểm.
“Takeaki đến khu phố này làm gì nhỉ?” Kaga trầm ngâm. “Không thể chỉ vì Nhà Đèn Ma, chắc có công chuyện, tiện đường ghé tiệm thôi. Công chuyện đó là gì...”
“Việc ông ta không chia sẻ tâm sự với người thân cũng là điểm làm em chú ý. Chẳng rõ có liên quan gì đến vụ án không?”
“Không biết. Còn máy ảnh kĩ thuật số mà chẳng thấy chụp tấm nào nữa,” Kaga lắc đầu bật dậy.
Ra khỏi Hamacho Ryokudo, hai người đi bộ ngược hướng dẫn đến Amazake Yokocho ban nãy. Vài chiếc taxi trống khách tà tà chạy theo, nhưng Kaga không buồn ngoái nhìn. Họ băng qua phố Ningyocho rồi tiếp tục đi thẳng, được một đoạn thì thấy bên tay phải là tiệm cơm gà trứng nổi tiếng “Tamahide 11 ”. Đến đây Matsumiya đã hiểu ra ý đồ của Kaga, là định cuốc bộ sang hiện trường.
Vượt qua giao lộ Kobunacho, cao tốc thủ đô đã hiện ra trước mặt. Cầu Nihonbashi nằm bên dưới cao tốc này.
Cuối cùng cả hai cũng đến được cầu Edo. Nếu băng qua đường Showa rồi đi thẳng miết thì sẽ đến đầu phía Bắc cầu Nihonbashi, nhưng hai người lại chọn cách đi qua cầu Edo, vì đầu phía Nam có đường hầm nơi xảy ra tội ác. Nói cách khác, cả hai đi ngược lại con đường được cho là lộ trình tẩu thoát của nghi phạm.
Việc cấm lưu thông trong đường hầm đã được dỡ bỏ. Sau khi ra khỏi đường hầm, Kaga dừng chân, quay lưng lại cầu Edo và đưa tay chỉ về hướng Nam, “Quán cà phê Takeaki vào chắc ở đằng kia nhỉ?”
“Đúng rồi. Hình như ở con hẻm đầu tiên sau khi rẽ vào đường Showa.”
Kaga vẫn đứng tại chỗ, nghiêng đầu ra chiều nghĩ ngợi.
“Có vấn đề gì sao?” Matsumiya hỏi.
“Takeaki định đi đâu nhỉ? Nếu về nhà thì có ga Nihonbashi ngay bên cạnh quán rồi, vì lẽ gì phải mất công đi xuyên qua đường hầm này.”
Matsumiya dõi mắt ra phía xa đường Showa, rồi nhìn trở lại cầu Edo. Quả đúng như Kaga vừa phân tích.
“Có khi nào ông ta bị Fuyuki dẫn dụ vào đó không? Nếu Fuyuki định đâm Takeaki thì đúng là phải vào hầm mới tiện ra tay."
“Nói gì để mà dụ ông ta vào được chứ? Chẳng lẽ lại khơi khơi rủ 'Ông tản bộ với em một đoạn nhé' à?”
“Cái đó thì... em không biết.”
Kaga tiếp tục bước đi, xem chừng hướng đến cầu Nihonbashi. Đây là đoạn đường Takeaki di chuyển trong tình trạng đau đớn giày xéo vì nhát đâm ở ngực.
“Em không ngờ phải cuốc bộ xa thế này,” Matsumiya cất tiếng.
“Không thích thì không phải đi theo tôi làm gì đâu.”
“Em không có ý đó.”
Bất chợt Kaga dừng bước, bắn ánh mắt sắc lẻm vào Matsumiya, “Để tôi nói luôn cho cậu hay. Tôi đã định là nếu Fuyuki không tỉnh lại, tôi sẽ còn tiếp tục đi bộ tới lui chỗ này hàng trăm lần nữa kia. Nếu bất mãn với cách làm của tôi thì có thể nói với Ishigaki và Kobayashi để được đổi sang phối hợp với người khác.”
“Em bảo bất mãn bao giờ? Anh đúng là ngang phè.”
Dứt lời, Matsumiya sải những bước thật dài về hướng cầu Nihonbashi, bỗng điện thoại rung lên ở túi trong áo khoác. Matsumiya lấy ra xem, hóa ra là Kobayashi gọi.
“Cậu đang ở nhà à?” Kobayashi hỏi ngay.
“Không, em vẫn đang loanh quanh hiện trường.”
“Thế thì vừa hay. Giờ cậu đến bệnh viện giúp tôi. Chỗ Fuyuki điều trị ấy.”
“Hắn tỉnh lại rồi?”
“Đáng tiếc là không. Tôi nghe báo là cô gái vẫn túc trực bên hắn vừa ngất xỉu.”
“Kaori ấy à?”
“Hình như chỉ thiếu máu bình thường, không phải vấn đề gì nghiêm trọng lắm, nhưng phía bệnh viện có chuyện gì đó muốn báo với cảnh sát thì phải. Giờ tôi chuẩn bị qua đó, cậu cũng đến nghe cùng tôi đi.”
“Rõ, thưa tổ trưởng. Em đến ngay đây.” Cúp máy xong, Matsumiya kể lại cho Kaga nghe.
“Tôi có phải đi cùng không?”
“Thôi khỏi, anh Kyo về nhà nghỉ ngơi đi. Dù gì thì ngày mai anh cũng còn phải đi bộ gấp trăm lần hôm nay nữa mà, đúng chưa?” Dứt lời, Matsumiya giơ tay vẫy chiếc taxi chạy ngang qua.
Đến bệnh viện đã thấy Kobayashi có mặt và đang nói chuyện với viên cảnh sát mặc sắc phục. Vì nghi phạm nhập viện nên cảnh sát phải thay phiên nhau đến đây canh gác.
Matsumiya và Kobayashi đi vào phòng khám thì thấy có người đàn ông mặc áo blouse trắng ngồi sẵn ở đấy. Đây không phải là bác sĩ sáng nay giải thích cho họ nghe về tình trạng của Fuyuki.
“Cô Kaori thế nào rồi ạ?” Matsumiya hỏi trước.
“Vì bệnh viện còn phòng trống nên chúng tôi cho cô ấy vào đấy nghỉ ngơi một lát. Cô ấy ngất xỉu ở phòng chờ làm chúng tôi hơi hoảng,” bác sĩ kể.
“Cô ta ngất xỉu ở phòng chờ?”
“Cô ấy chưa chợp mắt chút nào từ hôm qua đến giờ. Hình như hồi trưa có về nhà một lúc, nhưng tầm chiều đã quay lại. Tôi hiểu cô ấy không muốn rời xa người yêu dù chỉ một bước, nhưng cứ tiếp tục như thế sẽ kiệt sức mất. Cô ấy nên về nhà nghỉ ngơi càng sớm càng tốt.” Bác sĩ hạ giọng. “Thật ra lúc này cơ thể cô ấy cũng không ở trạng thái bình thường. Cô ấy đang mang thai.”
Matsumiya trố mắt, “Thế à?”
“Lúc ngất xỉu nhiều khả năng đầu đã đập xuống mặt sàn nên chúng tôi khuyên chụp X-quang cho chắc, nhưng cô ấy dứt khoát từ chối. Chúng tôi ngạc nhiên hỏi lý do thì được trả lời như thế. Nghe bảo sang tháng thứ ba rồi.”
Matsumiya quay sang nhìn Kobayashi. Họ chẳng biết nên ứng phó thế nào với tình huống này.
“Đây là chuyện riêng tư, đáng lẽ chúng tôi không được phép công khai cho bên thứ ba, nhưng tôi cho rằng trong tình huống này mà giữ kín thì lại không hay lắm. Sau khi thảo luận với viện trưởng, chúng tôi quyết định thông báo với cảnh sát, tất nhiên đã trao đổi trước với cô ấy rồi.” Bác sĩ nói với vẻ thận trọng.
“Chúng tôi có thể nói chuyện với cô ta không?” Kobayashi hỏi.
“Tôi nghĩ là được. Giờ cô ấy đã có thể đứng dậy đi lại bình thường. Tốt nhất các anh hãy thuyết phục để cô ấy về nhà nghỉ ngơi giúp tôi nhé.”
Sau một hồi đăm chiêu suy nghĩ, Kobayashi nói với Matsumiya, “Trước hết cứ đi gặp cô ta cái đã.”
“Fuyuki thì sao? Có thay đổi gì chưa?” Matsumiya hỏi bác sĩ.
“Theo bác sĩ trực thì cậu ta đã tạm qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn chưa thể tiên lượng điều gì.”
“Có khả năng tỉnh lại chứ?”
“Cũng khó nói.” Bác sĩ trả lời không mấy mặn mà.
Họ theo bác sĩ đến phòng bệnh. Bác sĩ một mình vào trước, vài phút sau trở ra, “Cô ấy hầu như đã hồi phục. Không còn gì đáng ngại nữa.”
Matsumiya và Kobayashi bèn tiến vào phòng, trông thấy Kaori ngồi trên giường, đầu hơi cúi xuống, chắc vẫn là tư thế khi được băng bó vừa rồi, nhưng sắc mặt khá hơn hẳn bạn sáng.
“Chúng tôi đã nghe bác sĩ kể về tình trạng của cô,” Matsumiya lên tiếng. “Khổ thân cô quá! Nhưng em bé không ảnh hưởng gì thì cũng may rồi.”
Kaori khẽ gật đầu nhưng vẫn mím chặt môi.
“Sáng nay, khi chúng tôi hỏi có thay đổi gì trong cuộc sống thường ngày không thì cô bảo không. Sao cô lại muốn giấu chúng tôi việc đang mang thai?”
Cô gái vẫn không buồn trả lời, chỉ đặt hai tay lên đầu gối, xoa xoa.
“Hắn ta... Yashima Fuyuki chắc là biết chuyện này rồi chứ?” Kobayashi hỏi nhỏ.
Như thể bất ngờ, Kaori đờ người một lúc rồi gật đầu.
“Hai người vẫn chưa kết hôn nhỉ. Có định làm thủ tục đăng kí hộ khẩu không?”
Kaori hé miệng, khẽ liếm môi rồi trả lời, “Có. Anh ấy bảo sẽ đi đăng kí trước khi em bé ra đời.”
“Thực tế chắc là khó khăn nhỉ. Tôi nghe nói hai người rất chật vật vì Fuyuki không tìm được việc làm.”
“Chuyện đó... đúng là chẳng vui vẻ chút nào. Nhưng nếu sức khỏe hồi phục như xưa thì anh ấy có thể đi làm lại bình thường, Fuyuki nói thế đấy.”
“Nghĩa là khoảng hai tháng nay Fuyuki không được khỏe. Hắn trục trặc ở đâu vậy?”
“À, là ở cổ...”
“Cổ?”
“Thật ra anh ấy than đau cổ từ trước đó nữa, nhưng đến cách đây hai tháng, xem chừng tình trạng tồi tệ đi, cuối cùng cánh tay trái của anh ấy cũng tê buốt, không còn cử động bình thường được nữa.”
“Thế thì đáng lo thật. Có biết nguyên nhân là gì không?”
“Tôi không rõ. Anh ấy chẳng chịu đi bệnh viện. Nhưng gần đây tình hình khá lên nhiều, cho nên anh ấy mới bảo sẽ đi kiếm việc đàng hoàng, vậy mà...” Kaori ngưng ngang, môi mím chặt, xem chừng kích động quá, không nói được nữa.
“Sinh em bé là kéo theo rất nhiều chi phí. Tất nhiên hắn không thể nào lười chảy thây ra được.” Kobayashi buồng giọng ráo hoảnh. “Thế hắn định làm gì?”
Kaori hít một hơi thật mạnh rồi nhìn chằm chằm vào Kobayashi, “Rồi sẽ có cách cả thôi. Chỉ cần chúng tôi hợp sức đồng lòng thì sẽ làm được mọi việc. Từ trước đến giờ chúng tôi đều thế. Lúc lên Tokyo, chúng tôi đã thề với nhau dù gặp khó khăn đến đâu cũng cùng nhau cố gắng.”
Cho nên, không đời nào có chuyện anh Fuyuki lại đi giết người vì tiền... Đôi mắt thách thức của Kaori dường như muốn khẳng định điều đó.
Có lẽ cho rằng không cần phải làm cô gái kích động hơn nữa, Kobayashi chỉ im lặng gật đầu.
“Giờ cô phải về nhà nghỉ ngơi đi.” Matsumiya khuyên nhủ. “Cố quá hại thân, ảnh hưởng tới cả em bé trong bụng. Đi nào, tôi đưa cô về.”
“Thôi, không dám.”
“Cô đừng ngại. Để người làm chứng phải ở lại muộn thế này, chúng tôi có nhiệm vụ đưa về tận nhà.” Kobayashi lên tiếng. “Hơn nữa, giờ cô có ở lì lại đây, tình trạng hắn ta cũng không khá lên được, đúng chưa nào?”
Câu nói nghe hơi khắc nghiệt, nhưng đúng là sự thật. Dường như đã thông suốt, Kaori ngoan ngoãn gật đầu.
Matsumiya chia tay Kobayashi ở cổng bệnh viện, và lãnh trách nhiệm đưa Kaori về. Hai người cùng lên taxi.
Mất một lúc lâu không ai nói với ai câu nào, cuối cùng Kaori mở lời, “Cái người đã mất đó, tôi nghe nói ông ta đi bộ đến tận cầu Nihonbashi, ngực vẫn cắm con dao.”
“Đúng.”
“Nihonbashi là cái cầu kia nhi? Xuất phát điểm của mọi con đường Nhật Bản...”
“Ý cô là cột mốc số 0 12 ? Đúng rồi đấy. Có chuyện gì à?”
Kaori thở dồn một lúc rồi nhìn xéo xuống bên cạnh, “Lần đầu lên Tokyo, chúng tôi đã đi nhờ xe đấy.”
“Đi nhờ xe? Vào thời buổi này á?”
Có lẽ phản ứng kinh ngạc của Matsumiya trong quá buồn cười, khuôn mặt Kaori dịu đi.
“Anh thấy ngộ nghĩnh lắm, đúng không? Đã là thế kỉ 21 rồi mà vẫn có chuyện đi nhờ xe. Chỉ tại hai đứa không xu dính túi, cũng chẳng nghĩ ra cách nào hay hơn. May là có những người rất tốt bụng, sẵn sàng cho chúng tôi đi nhờ. Khi được hỏi muốn xuống chỗ nào ở Tokyo, chúng tôi đã trả lời rất dõng dạc, 'Con đường dưới chân đây có thể dẫn đến chỗ nào của Tokyo thì cho chúng tôi đến chỗ đó.' Cuối cùng, tài xế xe tải đã đỗ lại ở đầu cầu Nihonbashi cho chúng tôi xuống. Hai đứa lên cầu, không kìm được hò reo phấn khích. Tôi cực kì vui sướng với ý nghĩ cuộc sống mới sẽ bắt đầu từ đây.” Kaori lấy khăn tay trong túi ra, chăm chăm bên dưới mắt. “Xin lỗi anh nhé.”
Matsumiya không biết nên nói gì cho phải, đành im lặng nhìn thẳng ra trước. Bóng dáng lừng lững của cầu Senju Shinbashi đang ập tới gần.