Hai gã đàn ông đang nói chuyện lúc nửa đêm. Họ ở cách nhau 1.040 dặm. Mỗi người đều được điện thoại soi sáng một bên mặt. Họ là hai nửa khuôn mặt nói chuyện trong bóng tối.
"Mày chỉ cần nói tòa nhà ở đâu là tao sẽ tìm ra được. Nói tao nghe nốt đi, Jesus."
Giọng trả lời không rõ do nhiễu âm. "Mày đã trả một phần tư số mày hứa hẹn." Phù phù. "Chuyển tao nốt số tiền còn lại. Chuyển cho tao đi." Phù phù.
"Jesus này, nếu chẳng cần mày giúp nữa mà tao vẫn tìm được thứ tao muốn thì mày đừng hòng moi được gì từ tao, không bao giờ."
"Chuẩn không cần chỉnh. Câu chuẩn nhất mày từng nói trong đời." Phù phù. "Thứ mày muốn đang ngồi trên mười lăm ký Semtex kìa... Nếu tìm thấy nó mà không có tao giúp thì mày sẽ bị bắn banh xác lên tới cung tràng."
"Tay tao dài mà Jesus."
"Từ trên mặt trăng thì không với xuống được đâu, Hans-Pedro."
"Mày thừa biết tên tao là Hans-Peter mà."
"Nếu tay đủ dài thì hẳn mày đã với được cái của quý của mày rồi? Ý mày là vậy hả? Tao cóc cần thông tin cá nhân của mày. Thôi đừng có phí thì giờ. Chuyển tiền đi."
Kết nối ngắt. Cả hai gã đàn ông nằm nhìn chăm chăm vào bóng tối.
Hans-Peter Schneider đang nằm trên chiếc giường nhỏ trong con tàu dài màu đen của hắn ngoài khơi đảo Key Largo. Hắn lắng nghe tiếng một phụ nữ đang khóc nức nở trong khoang chữ V nơi mũi tàu. Hắn nhại lại tiếng nức nở. Hắn vốn giỏi nhại giọng. Giọng mẹ hắn phát ra từ mặt hắn, gọi tên người phụ nữ đang khóc. "Karla? Karla? Con yêu, sao con lại khóc? Chỉ là mơ thôi mà."
Tuyệt vọng trong bóng tối, người phụ nữ lầm tưởng trong phút chốc, rồi lại lã chã những giọt nước mắt cay đắng.
Đối với Hans-Peter thì tiếng phụ nữ khóc luôn là một thứ âm nhạc; nó xoa dịu hắn và hắn lại chìm vào giấc ngủ.
Ở Barranquilla, Colombia, Jesus Villarreal để tiếng xèo xèo đều đều từ máy trợ thở giúp mình trấn tĩnh. Ông hít chút oxy từ máy. Trong bóng tối đã quen mắt, ông nghe giọng một bệnh nhân trong khu bệnh xá, một người đàn ông đang khóc lóc xin Chúa cứu giúp, gào lên, "Jesus!"
Jesus Villarreal thì thầm trong bóng tối, "Hy vọng Chúa nghe được anh rõ như tôi vậy, anh bạn. Nhưng chắc là không đâu."
Jesus Villarreal gọi theo thông tin trong chiếc điện thoại ẩn danh và lấy được số của một phòng tập nhảy ở Barranquilla. Ông kéo mặt nạ thở qua để nói chuyện.
"Không, tôi không có hứng học nhảy," ông nói vào điện thoại. "Nhảy nhót gì giờ này. Tôi muốn gặp ông Ernesto. Đúng rồi cô biết ông ấy mà. Cứ nói tên tôi là ông ấy sẽ biết." Phù phù.