Tàu của Hans-Peter Schneider trôi chậm rì rì ngang qua tòa nhà lớn trên vịnh Biscayne, nước kêu ùng ục dọc thân tàu đen.
Hans-Peter quan sát Cari Mora qua ống nhòm - hai mươi lăm tuổi, mặc quần ngủ áo ba lỗ, duỗi người trên hiên trong nắng sớm.
"Lạy Chúa," hắn kêu lên. Răng nanh Hans-Peter hơi dài lộ bạc trám khi hắn cười.
Hans-Peter cao và da nhợt nhạt, đầu trọc lóc. Không có lông mi nên mí mắt chạm vào kính ống nhòm để lại vết bẩn. Hắn chùi ống kính bằng khăn tay vải lanh.
Trên tàu, tay môi giới nhà đất Felix đứng sau lưng hắn.
"Cô ả đấy. Quản gia," Felix bảo. "Cô ả biết rõ tòa nhà hơn bất cứ ai, ả biết sửa chữa. Hãy thăm dò tòa nhà từ cô ả rồi tôi sẽ đuổi ả khốn biết tuốt đi trước khi ả kịp nhìn thấy bất kỳ thứ gì không nên thấy. Cô ả sẽ tiết kiệm được cho anh chút thời gian."
"Thời gian," Hans-Peter nói. "Thời gian. Giấy phép còn bao lâu nữa?"
"Gã thuê căn nhà đang quay quảng cáo. Giấy phép của hắn còn được hai tuần nữa."
"Felix, tao muốn mày đưa tao chìa khóa tòa nhà kia." Hans-Peter nói tiếng Anh với giọng Đức. "Tao cần chìa khóa trong hôm nay."
"Anh mà vào đấy, có chuyện gì, anh dùng chìa của tôi, họ sẽ biết là tôi. Giỡn vừa thôi - anh dùng chìa tôi, họ biết là tôi." Felix cười một mình. "Nghe này, thôi, hôm nay tôi sẽ đến chỗ người thuê nhà yêu cầu hắn bỏ đi. Anh phải xem nơi ấy vào ban ngày, lúc có người. Anh phải biết là trong đấy rùng rợn thấy mồ. Qua bốn quản gia rồi tôi mới gặp được người này. Cô ta là người duy nhất không sợ."
"Felix, mày đến gặp gã thuê nhà đi. Bảo cho hắn tiền. Lên tới mười nghìn đô. Còn giờ thì hoặc là giao chìa khóa cho tao hoặc năm phút sau mày biến thành phao."
"Làm đau con khốn ấy thì ả chẳng giúp gì được cho anh đâu," Felix cảnh cáo. "Cô ả ngủ lại đấy. Phải ngủ lại vì bảo hiểm cháy nổ. Ban ngày, thỉnh thoảng ả đi làm ở những chỗ khác. Đợi ban ngày đi."
"Tao chỉ định xem xung quanh thôi. Ả đời nào biết tao vào nhà."
Hans-Peter săm soi Cari qua ống nhòm. Giờ thì cô đang nhón chân đổ đầy một khay thức ăn cho chim. Vứt cô ta đi thì thật phí. Với những vết sẹo thú vị ấy thì hắn có thể kiếm được bộn từ cô. Có lẽ là 100.000 đô - 35.433.184 đồng ouguiya của Mauritania - từ Hội Acroto Grotto Stump ở Nouakchott. Giá đấy là cho đầy đủ tay chân và không xăm trổ. Nếu rảnh rỗi chỉnh sửa theo yêu cầu của mức giá cao nhất thì còn được nhiều hơn. Một trăm năm mươi nghìn đô. Chút tiền mọn. Trong tòa nhà kia có từ hai mươi lăm đến ba mươi triệu đô.
Trên cây hoa sứ cạnh hiên, con cú mèo hót một đoạn nó học được trong rừng Mây Colombia và mang về phương Bắc đến Miami Beach.
Cari Mora nhận ra tiếng hót đặc trưng của một con Andean Solitaire sống cách đây một nghìn năm trăm dặm. Con cú mèo hót say sưa. Cari mỉm cười, dừng lại nghe thêm lần nữa khúc hót thời thơ ấu. Cô huýt sáo với chim. Nó hót đáp lại. Cô vào trong nhà.
Trên thuyền, Hans-Peter chìa tay ra đòi chìa khóa. Felix để chìa khóa vào lòng bàn tay Hans-Peter mà không chạm vào hắn.
"Các cửa lớn có báo động," Felix dặn. "Nhưng cửa phòng tắm nắng bị hư cho đến khi ta lấy được vài món hàng. Là phòng tắm nắng ở mặt phía Nam tòa nhà ấy. Anh có đồ nghề mở khóa chứ? Vì Chúa, nạy lẫy khóa trước rồi hẵng dùng chìa, sau đó nhớ để lại đồ mở khóa trên bậc thang phòng khi có chuyện gì."
"Vì mày tao sẽ làm thế, Felix."
"Đây không phải ý hay đâu," Felix nói. "Làm hại cô ả thì anh chẳng moi được gì đâu."
Ngồi trên xe quay về bến du thuyền, Felix giở tấm thảm trong thùng xe lên lấy ra chiếc điện thoại ẩn danh giấu trong đống kích nâng và đồ nghề. Y bấm số một phòng tập nhảy ở Barranquilla, Colombia.
"Không, senor," y nói vào điện thoại, giọng thì thầm dù đang ở ngoài trời. "Tôi đã trì hoãn giấy phép của hắn lâu hết mức rồi. Hắn có luật sư riêng cho mấy vụ như vậy - hắn sẽ phát hiện ra tôi mất. Hắn sẽ chỉ có tòa nhà. Chỉ thế thôi. Hắn chẳng biết gì hơn chúng ta... Vâng, tôi đã nhận tiền cọc. Cảm ơn, senor, tôi sẽ không để ngài thất vọng."
I.Thưa ông, thưa ngài. (Tiếng Tây Ban Nha)