Cari Mora

Lượt đọc: 347 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG BA

Ban ngày, Cari Mora có nhiều việc làm. Công việc yêu thích của cô là ở Trạm Bảo tồn Chim biển Cảng Bồ nông, nơi các bác sĩ thú y và nhiều tình nguyện viên khác điều trị hồi sức cho chim và các loài thú nhỏ. Cô bảo trì phòng điều trị và khử trùng dụng cụ vào cuối ngày làm việc. Thỉnh thoảng cô cùng chị họ phục vụ ăn uống trên các chuyến du ngoạn bằng tàu do trạm tổ chức.

Cari luôn đi sớm để có cơ hội chăm sóc đám thú. Trạm cấp cho cô vài bộ đồ phẫu thuật và cô rất thích mặc bởi chúng làm cô cảm thấy mình như dân ngành y.

Các bác sĩ dần dà đã biết trông cậy vào Cari, cô chữa trị khéo léo cẩn thận cho lũ chim, và hôm nay, có bác sĩ Blanco theo sát, cô khâu túi họng dưới mỏ con bồ nông trắng bị thương vì móc câu. Khâu túi họng là công việc tinh vi phải được thực hiện từng lớp, mỗi lớp đều được khâu riêng khi chim đã được gây mê bằng khí ga.

Đây là công việc thầm lặng, miệt mài. Rất khác so với trải nghiệm hồi nhỏ là khâu vết thương cho binh lính ngoài mặt trận bằng một mũi khâu đệm cấp tốc hay buộc ga rô hoặc áo poncho để bịt một lỗ thủng trên ngực, hay ấn tay lên vết thương trong lúc răng xé mở băng gạc.

Đến cuối ngày, bồ nông thiu thiu ngủ trong lồng hồi sức, còn bác sĩ Blanco và những người khác thì đã về nhà.

Cari lấy một con chuột hữu cơ trong tủ đông ra để rã đông trong lúc sắp xếp phòng điều trị đâu vào đấy rồi thay nước mới trong các chuồng và các bãi rào bên ngoài.

Lúc dọn dẹp phòng và khử trùng dụng cụ xong, cô mở cho mình lon cola vị me rồi đem con chuột rã đông ra chỗ các chuồng và các bãi rào quây dây thép.

Con cú sừng to đậu trên sào ở một góc cao tít cuối chuồng của nó. Cô nhét con chuột qua hàng rào lưới thép, đặt lên một cái kệ hẹp. Cô nhắm mắt, cô lắng nghe tiếng con cú tiến lại gần trước khi đôi cánh lớn của nó quét gió qua đầu cô. Con chim lớn không bao giờ tỏ ra phấn khích mà chỉ giơ một bàn chân hình chữ X quắp lấy miếng mồi rồi lẳng lặng đập cánh bay trở lên sào, ở đó nó há mỏ và cổ họng to đến mức không tưởng tượng nổi rồi nuốt chửng con chuột.

Con cú sừng là cư dân vĩnh viễn của Trạm Bảo tồn Chim biển. Nó không bao giờ được thả về vì đã bị mất một mắt trong vụ tai nạn với đường dây điện nên không thể săn mồi, nhưng nó lại bay rất cừ. Con cú là vị khách thường xuyên của các trường trong thành phố ở những buổi nói chuyện về thiên nhiên, tại đấy nó chịu đựng sự săm soi kỹ càng của hàng trăm học sinh, đôi lúc lại nhắm một bên mắt to mà gà gật suốt giờ giảng.

Cari ngồi trên cái xô úp ngược, dựa lưng vào tấm lưới thép, dưới sự dò xét của con chim cốc phía bên kia chuồng - vốn đang trong thời gian hồi phục vết rách giữa hai ngón chân. Cari đã khâu miệng vết rách bằng một mũi khâu ròng rọc gọn gàng được các bác sĩ thú y chỉ dạy.

Ở bến du thuyền gần đấy, tàu thuyền bắt đầu lên đèn và các cặp đôi âu yếm đang nấu nướng trong khoang bếp.

Caridad Mora, đứa trẻ thời chiến, mong muốn trở thành bác sĩ thú y. Cô đã sống ở Mỹ chín năm theo diện Quy chế Bảo vệ Tạm thời (TPS) bấp bênh, và TPS của cô có nguy cơ bị hủy bất cứ lúc nào vì một cơn thịnh nộ của chính quyền trong bầu không khí căng thẳng hiện tại.

Trước thời kỳ đàn áp thẳng tay dân di cư, cô đã lấy được tấm bằng trung học tương đương. Cô âm thầm bổ sung chứng chỉ hộ lý bằng một khóa học sáu tháng cộng với vốn sống dồi dào của mình. Nhưng để tiếp tục học lên cao ở trường, cô phải cung cấp được bộ hồ sơ tốt hơn những gì cô đang có. Migra™ - Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) - luôn để mắt.

Trong khoảng chạng vạng ngắn ngủi miền nhiệt đới, cô bắt xe buýt trở về ngôi nhà lớn trên vịnh. Cô về đến nhà lúc trời sẩm tối, hàng cọ in bóng đen trên nền trời nhập nhoạng.

Cô ngồi bên bờ vịnh một lúc. Gió ngoài vịnh tối nay đầy các hồn ma - những thanh niên nam nữ và trẻ con đã

1. Cảnh sát nhập cư (Tiếng Tây Ban Nha) sống hay đã chết trong vòng tay cô trong lúc cô cố cầm máu vết thương, đã giành giật hơi thở để mà sống, hay thở hắt ra rồi không còn sinh khí.

Những đêm khác gió vỗ nhẹ lên người cô như hồi ức về một nụ hôn, về hàng mi khẽ quét lên khuôn mặt, về hơi thở dịu dàng phả trên cổ cô.

Lúc thế này lúc thế kia, nhưng lúc nào gió cũng lớn.

Cari ngồi ngoài trời lắng nghe tiếng ếch, bông sen nhiều mắt dưới ao dõi nhìn cô. Cô quan sát lối ra vào của cái chuồng cú được cô lấy thùng gỗ để làm. Chưa có khuôn mặt nào ló ra. Ếch cây kêu bìm bịp.

Cô huýt sáo theo giai điệu tiếng hót của con Andean Solitaire. Không con chim nào đáp lời. Cô thấy lòng có phần trống trải trong lúc bước vào nhà đúng khoảng thời gian khó khăn trong ngày khi ta phải ăn một mình.

Pablo Escobar từng sở hữu tòa nhà này, nhưng chưa bao giờ sống ở đây. Người quen của hắn đều nghĩ hắn mua căn nhà cho gia đình sử dụng nếu có bao giờ hắn bị dẫn độ sang Mỹ.

Căn nhà hết vào rồi lại ra khỏi hệ thống pháp lý kể từ khi Escobar chết. Mấy năm qua, một loạt nào tay chơi, nào những kẻ nhẹ dạ cả tin rồi đến mấy tay đầu cơ bất động sản đã sở hữu tòa nhà - những con bạc mua lại tòa nhà từ tay tòa án và bám víu vào nó một thời gian trong khi vận may hết thăng lại trầm. Tòa nhà còn chất đầy những vật dụng ngớ ngẩn của bọn họ: đạo cụ quay phim, hình nộm quái vật, đủ thứ đồ đạc lố nhố. Có ma nơ canh thời trang, áp phích phim treo sảnh, máy hát tự động, đạo cụ phim kinh dị, vài món đồ nội thất tình thú. Trong phòng khách là một chiếc ghế điện đời đầu từ nhà tù Sing Sing mới chỉ lấy mạng ba người, cường độ dòng điện được Thomas Edison điều chỉnh lần cuối.

Một loạt đèn đóm chạy khắp tòa nhà bật rồi lại tắt trong lúc Cari đi băng qua đám ma nơ canh, qua mấy con quái vật lom khom dùng trong phim và Mẹ Ngoài Hành tinh cao năm mét trong phim Hành tinh Zorn để lên phòng ngủ ở đầu cầu thang. Ánh đèn cuối cùng trong phòng ngủ của cô tắt phụp.

« Lùi
Tiến »