Cari Mora

Lượt đọc: 349 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG BỐN

Cầm chìa khóa của Felix trong tay, Hans-Peter

Schneider có thể lẻn vào ngôi nhà ở Miami Beach đúng như mong mỏi. Hắn có thể lẻn vào khi cô nàng Cari Mora nóng bỏng đang say giấc trên lầu.

Hans-Peter đang ở tại nơi cư ngụ - một nhà kho ít người để ý trên vịnh Biscayne gần phố hẻm Thunderboat cũ ở Bắc Miami Beach, con thuyền màu đen của hắn được buộc lại cất trong nhà thuyền liền kề. Hắn ngồi trần truồng trên ghế đẩu giữa phòng tắm lát gạch, để những vòi phun lắp trên tường xối nước lên người từ khắp mọi phía. Hắn nghêu ngao bằng giọng Đức: "... cứ hát trong mưa. Cảm giác huy hoàng xiết bao, ta đang vui trở lại."

Hắn có thể nhìn thấy hình phản chiếu của mình trên mặt kính của chiếc máy thủy táng đang được hắn dùng để phân hủy Karla, một cô nàng không được việc.

Trong lớp sương đang bốc lên, hình ảnh Hans-Peter trên mặt kính trông như tấm hình chụp theo phương pháp Daguerre. Hắn tạo dáng phỏng theo bức tượng Người suy tư của Rodin và liếc nhìn qua khóe mắt. Mùi nước kiềm thoang thoảng bốc lên theo hơi nước.

Hắn thích thú nhìn tạo dáng Người suy tư của mình phản chiếu trên kính, trong khi ở đằng sau, trong bể chứa, xương của Karla đang bắt đầu trồi lên khỏi đống bột nhão vốn là những gì còn lại của cô do dung dịch kiềm ăn mòn tạo ra. Cái máy rung lắc, đánh xuôi đánh ngược chất lỏng. Cái máy xả khí rồi bọt nổi lên.

Hans-Peter rất tự hào về cái máy thủy táng của mình. Hắn đã phải chi thêm một khoản cho cái máy, vì mai táng thủy phân ngày càng phổ biến do đám người đam mê sinh thái học tha thiết muốn giảm lượng khí thải nhà kính từ phương pháp hỏa táng. Phương pháp thủy táng không thải ra khí cacbon, hay bất cứ hình thức khí thải nào. Nếu có cô nào không được việc, Hans-Peter chỉ cần đổ cô nàng xuống bồn cầu dưới dạng chất lỏng - mà lại không có tác hại gì cho hệ thống nước ngầm. Khúc hát lao động ngắn của hắn như sau:

"Cứ gọi Hans-Peter - đúng cái tên đó đấy! - rồi ưu phiền sẽ trôi xuống cống - Hans-Peter!"

Karla cũng không hoàn toàn vô dụng - cô giúp Hans-Peter tiêu khiển đôi chút và hắn còn bán được cả hai quả thận của cô.

Hans-Peter cảm nhận được hơi nóng dễ chịu từ máy thủy táng tỏa khắp phòng tắm, dù hắn giữ nhiệt độ nước kiềm chỉ ở mức 70 độ C để kéo dài quá trình. Hắn thích thú quan sát xương cốt Karla dần dần lộ ra từ da thịt, và như một loài bò sát, hắn bị hơi nóng thu hút.

Hắn đang cân nhắc xem sẽ mặc gì để lẻn vào nhà. Bộ liền thân màu trắng bằng vải cao su tổng hợp của hắn mới được thuổng từ một hội nghị viễn tưởng và hắn rất mê bộ này, nhưng nó cứ kêu rin rít lúc hai đùi cọ vào nhau. Không được. Bộ nào màu đen, thoải mái và không có khóa nhám kêu loạt soạt nếu hắn quyết định lột đồ ra ở trong nhà trong lúc nhìn Cari Mora ngủ. Và một bộ để thay cất trong túi nhựa phòng khi hắn bị ướt hay dính dấp, thêm một bình chạm khắc hoa văn đựng chất tẩy để tiêu hủy ADN nếu buộc phải đến mức đấy. Thêm máy dò kim loại nữa.

Hắn ca một bài tiếng Đức, một bài dân ca được Bach sử dụng trong bản Goldberg Variations có tựa đề “Ta né món dưa cải bắp và củ cải đường".

Thật dễ chịu khi được phấn khích. Được lẻn vào. Được trả thù Pablo trong giấc ngủ nơi địa ngục...

Hans-Peter Schneider đứng bên bờ giậu cạnh tòa nhà lớn lúc một giờ sáng. Trăng sáng tỏ, bóng cọ đen như máu đổ trên mặt đất phủ ánh trăng. Khi gió lay những tàu lá lược lớn, một cái bóng dưới đất có thể trông như bóng người. Đôi lúc đúng là bóng người. Hans-Peter đợi gió thổi rồi theo bóng cây băng qua bãi cỏ.

Tòa nhà vẫn còn tỏa hơi nóng ban ngày. Khi hắn đứng dựa sát tường, tòa nhà chẳng khác gì một con thú lớn ấm nóng. Hans-Peter nép sát hông nhà, cảm nhận hơi nóng quét lên quét xuống khắp cơ thể. Hắn cảm nhận được ánh trăng râm ran trên đỉnh đầu. Hắn nghĩ đến một con chuột túi mới sinh ngoi ra khỏi cái túi ấm áp nơi bụng mẹ nó.

Tòa nhà tối thui. Hắn chẳng nhìn thấy gì qua lớp kính màu trong phòng đón nắng. Một số cánh cửa chớp chống bão bằng kim loại đã hạ xuống. Hans-Peter chọc dụng cụ mở khóa vào ổ rồi còi còi cái lẫy khóa hai lần để cào cho nó xước ra.

Hắn từ từ tra chìa của Felix vào ổ. Hắn cảm thấy tê cứng theo một cách tích cực. Cảm giác thật thân thương xiết bao, khi Hans-Peter nép mình vào tòa nhà ấm nóng rồi đút chìa vào ổ. Hắn có thể nghe thấy tiếng lẫy khóa vào khớp, khẽ vang lên một loạt tiếng lạch cạch, như lũ côn trùng chuyện trò lúc hắn thăm lại một phụ nữ đã chết nhiều ngày trong bụi cây mà cơ thể vẫn ấm nóng lạ lùng - ấm hơn sự sống nhờ những gò ấu trùng.

Lúc này đầu chìa khóa hình bầu dục đã áp sát vào nắp ốp khóa. Hệt như cách hắn sẽ sáp vào người cô nếu hắn quyết định lên trên lầu. Dính chặt vào cô cho đến khi cô trở nên lạnh ngắt. Đáng buồn thay, người cô sẽ lạnh nhanh hơn tòa nhà vì tòa nhà còn lưu nhiệt mặt trời. Cô sẽ chẳng giữ ấm được lâu trong phòng có điều hòa, kể cả khi hắn có trùm chăn lên hai người và ôm ấp cô. Họ chẳng bao giờ giữ ấm được. Ướt rất nhanh, lạnh rất nhanh.

Hắn không cần phải quyết định ngay lúc này. Chỉ cần theo trái tim mách bảo. Thật thú vị khi xem xem liệu hắn có tránh được tiếng lòng không. Con tim LÝ TRÍ, lý trí CON TIM, bụp. Hắn hy vọng người cô thơm tho. Ta né món dưa cải bắp và củ cải đường.

Hắn vặn nắm cửa và lúc hắn đẩy cửa mở, dải bảo vệ cửa rít lên. Cái máy dò buộc ở mũi giày sẽ phát hiện ra bất kỳ tấm báo động kim loại nào giấu dưới thảm. Hắn trượt chân qua sàn phòng đón nắng trước rồi sau đó mới dồn sức nặng của mình lên. Xong hắn bước vào trong phòng, vào giữa bóng tối mát lạnh, rời xa những cái bóng lay động trên bãi cỏ và nhiệt lượng mặt trăng tỏa xuống đầu.

Sau lưng hắn, một tiếng tung rồi tiếng sột soạt vang lên nơi góc phòng.

"Cái quái gì thế, Carmen?" một con chim cất tiếng.

Khẩu súng lục của Hans-Peter nằm gọn trong tay hắn nhưng hắn không nhớ đã rút súng ra lúc nào. Hắn đứng im phăng phắc. Con chim lại loạt soạt trong lồng, lên chân tới lui trên cây sào đậu và lầm bầm.

Bóng đám hình nộm đổ lên những ô cửa trăng soi. Trong đấy có cái nào nhúc nhích không nhỉ? Hans-Peter băng qua chúng trong bóng tối. Một bàn tay thạch cao chìa ra chạm phải người hắn lúc hắn đi qua.

Nó ở đây. Nó ở đấy. Vàng ở đây. Es ist hier! Hắn biết thế. Vàng mà có tai thì thể nào cũng nghe được tiếng hắn nếu hắn gọi từ chỗ đang đứng đây trong phòng khách. Đồ đạc được phủ khăn, một cái piano được phủ khăn. Hắn vào chỗ quầy bar kê chiếc bàn bi da trùm khăn chấm sàn. Máy làm đá đổ một đống đá xuống và hắn cúi người, chờ đợi, nghe ngóng, suy nghĩ.

Cô gái này nắm nhiều thông tin về tòa nhà. Hắn nên thu hoạch thông tin ấy trước rồi sau đó muốn làm gì hẵng làm. Sau này hắn luôn có thể kiếm được tiền từ cô. Chết rồi thì cô sẽ chẳng đáng giá quá vài nghìn, mà để được vậy hắn thậm chí phải vận chuyển cô trong đá khô.

Quấy rối cô thì không có nghĩa lý gì cả, nhưng lúc trên hiên cô thật quyến rũ, thật thân thương nên hắn muốn nhìn cô ngủ. Hắn có quyền vui đùa một chút chứ. Hắn có thể nhỏ một chút lên bộ đồ ngủ, lên hai cánh tay có sẹo của cô, vậy thôi. À, một hai giọt lên đôi gò má say giấc, một ít lên mặt, việc quái gì chứ? Một ít có thể chảy vào khóe mắt. Xin chào. Để mắt cô nàng sẵn sàng cho những giọt lệ sắp tới.

Chiếc điện thoại trong túi quần rung lên bên đùi hắn. Hắn di di điện thoại cho đã đời. Hắn đọc tin nhắn Felix gửi và thậm chí còn cảm thấy đã hơn. Tin nhắn viết:

TÔI LẤY ĐƯỢC RỒI. TÔI BẮT HẮN TỪ BỎ GIẤY PHÉP LÁI, 10K VÀ MỘT HỢP ĐỒ NÀO ĐÓ SẮP TỚI. GIẤY PHÉP SÁNG NGÀY MAI LÀ ỔN. GIỜ DỌN VÀO ĐƯỢC RỒI!

Hans-Peter nằm lên thảm bên dưới cái bàn bi da trùm khăn rồi soạn tin nhắn bằng cách chọt chọt ngón tay kẽm - theo cách gọi của hắn. Móng ngón trỏ bị biến dạng cũng bởi chính căn bệnh di truyền đã khiến đầu hắn trọc lóc. Hắn biết về ngón tay kẽm trước khi bị đuổi khỏi trường y vì vi phạm đạo đức. May thay ông bố quá già không nện hắn nhừ tử vì thất bại được. Móng tay sắc, tiện để làm sạch hai lỗ mũi không có lông, vốn rất dễ bị ảnh hưởng bởi nấm mốc, bào tử, phấn hoa của cây dền gai và cải dầu.

Nửa đêm, Carl Mora tỉnh giấc, không hiểu lý do tại sao. Phản xạ tỉnh giấc của cô được phát huy khi nghe thấy âm thanh cảnh báo từ khu rừng. Cô định thần, nhìn quanh phòng ngủ rộng rãi mà đầu không hề chuyển động. Mọi ánh đèn li ti đều đang phát sáng - hộp cáp ti vi, bộ ổn nhiệt, đồng hồ - nhưng đèn màn hình chuông báo động đang màu xanh chứ không phải đỏ.

Một tiếng bíp đã đánh thức cô dậy khi có người tắt chuông báo động. Lúc này đèn báo động đang chớp nháy vì có gì đấy đang băng qua bộ cảm biến chuyển động trên sàn tiền sảnh dưới lầu.

Cari Mora mặc bộ đồ nỉ vào và rút cây gậy bóng chày dưới giường ra. Điện thoại, dao và bình xịt chống gấu ở trong túi quần túi áo. Cô ra ngoài hành lang và gọi với xuống cầu thang xoắn.

"Ai đấy? Tốt nhất hãy lên tiếng đi."

Mười lăm giây trôi qua, không có gì cả. Rồi một giọng đáp từ bên dưới, "Felix."

Cari đảo mắt nhìn lên trần nhà, rít lên giữa hai hàm răng.

Cô bật đèn rồi đi xuống cầu thang xoắn ốc. Cô cầm theo gậy.

Felix đứng ở chân cầu thang, bên dưới một nhân vật trong phim, một loài chim ăn thịt có nhiều răng ngoài vũ trụ đến từ Hành tinh Zom.

Felix không giống như đang say. Y không cầm theo vũ khí nào trong tay. Vào trong nhà, y vẫn đội mũ.

Cari dừng lại cách chân cầu thang bốn bậc. Cô không cảm thấy ánh mắt y thèm thuồng nhìn mình. Như thế thì tốt đấy.

"Lẽ ra anh phải gọi tôi trước khi đến đêm hôm thế này," cô nói.

"Tôi tìm được một người thuê nhà vào phút chót," Felix đáp. "Bên làm phim. Họ trả được giá. Họ muốn cô ở lại vì cô biết rõ nơi này, có lẽ là cả nấu nướng, tôi chưa biết nữa. Tôi đã xin họ cho cô việc làm. Cô nên cảm ơn tôi. Cô nên trả gì đó cho tôi khi họ trả cô nhiều tiền làm phim."

"Phim thể loại gì?"

"Tôi không biết. Tôi không quan tâm."

"Anh đi báo tin này lúc năm giờ sáng sao?"

"Nếu đã chịu chi thì họ sẽ làm theo ý họ," Felix bảo. "Họ muốn vào nhà trước khi trời sáng."

"Felix, nhìn tôi này. Nếu là phim khiêu dâm thì anh biết ý tôi rồi đấy. Nếu đúng vậy thì tôi sẽ đi."

Nhiều hoạt động sản xuất phim khiêu dâm đang đổ về Miami sau khi Los Angeles thông qua Luật Measure B yêu cầu sử dụng bao cao su trên màn ảnh, áp chế quyền tự do thể hiện.

Trước đây cô từng gặp rắc rối với Felix về vấn đề này.

"Không phải phim tục tĩu. Nó kiểu như, cái gì đấy thực tế. Họ cần dây nối hai trăm hai mươi vôn và bình chữa cháy. Cô biết mấy món đấy ở đâu nhỉ?" Y lấy trong túi áo khoác ra tờ giấy phép quay phim nhàu nhĩ do thành phố Miami Beach cấp và bảo cô lấy cho y ít băng dính.

Mười lăm phút sau cô nghe tiếng một con tàu cập bến vịnh Biscayne.

"Cứ để đèn cầu cảng tắt," Felix bảo.

Trong đời sống xã giao, Hans-Peter hầu như lúc nào cũng cực kỳ sạch sẽ thơm tho trong mắt những người quen biết thông thường. Nhưng khi bắt tay hắn trong nhà bếp, Cari ngửi thấy mùi lưu huỳnh nhẹ trên người hắn. Như mùi một ngôi làng bị cháy có người chết trong nhà.

Hans-Peter nhận thấy lòng bàn tay cô thật rắn chắc khỏe mạnh và hắn cười nham nhở. "Ta nói chuyện bằng tiếng Anh hay Tây Ban Nha đây?"

"Tùy ông."

Lũ ác nhân biết khi nào thì chúng bị phát giác, lũ đần độn cũng thế. Hans-Peter đã quen với những phản ứng ghê tởm và kinh hãi khi hành vi để lộ con người hắn. Trong những tình huống cùng cực, phản ứng sẽ là thảm thiết van xin được chết nhanh chóng hơn. Một số người phản ứng với hắn nhanh hơn những người khác.

Cari chỉ nhìn Hans-Peter. Cô không chớp mắt. Hai đồng tử đen láy sáng lên nét tinh anh.

Hans-Peter cố nhìn hình phản chiếu của hắn trong mắt cô nhưng thật đáng thất vọng là hắn không thể thấy chính mình. Đúng là người đẹp! Và mình không nghĩ cô ta biết điều đấy.

Trong phút mơ màng, hắn nghĩ ra một cặp câu ngắn. Tôi nào thấy mình phản chiếu trong bể đen đôi mắt em / Chẳng dễ gì thuần phục được em, nhưng một khi em đã bị thuần phục, phần thưởng ấy mới quý làm sao! Khi nào có thời gian hắn sẽ chuyển cặp câu ấy sang tiếng Đức, có cả giai điệu. Dùng "hörig" - quy phục - thay cho "bị thuần phục", nói cho đúng hơn là "bị biến thành nô lệ". Dùng giai điệu bài "Dưa cải bắp và củ cải đường". Hát trong khi tắm. Có thể hát cho cô nghe, nếu cô tình cờ hồi phục, van xin được gột rửa.

Lúc này, hắn cần lòng thiện cảm của cô. Đến lúc thể hiện rồi.

"Cô làm ở đây đã lâu," hắn nói. "Felix kể cô là người giỏi việc, hiểu rõ tòa nhà."

"Năm năm qua, tôi thỉnh thoảng trông coi tòa nhà. Tôi giúp sửa sang vài chỗ."

"Nhà hồ bơi có bị dột không?"

"Không, nhà ổn. Có thể làm mát nếu ông muốn. Điều hòa nhà hồ bơi để trong một hộp riêng, cầu dao gắn ở tường trong vườn."

Bobby Joe, tay sai của Hans-Peter, nhìn Cari chằm chằm từ góc phòng. Kể cả ở những nền văn hóa không coi việc nhìn chòng chọc người khác là thô lỗ, thì ánh mắt Bobby Joe cũng bị xem là thô lỗ. Mắt gã màu vàng cam, hơi giống mắt rùa. Hans-Peter ngoắc tay gọi gã.

Lúc đến nơi, Bobby Joe đứng sát vào Cari.

Cô đọc được dòng "Dái dê đủ tất!" xăm bằng chữ thảo ở một bên cổ dưới mái tóc đã dài ra sau khi bị cạo thời tù tội. Mấy ngón tay xăm chữ YÊU và HẬN. Tên MANUELA xăm trong lòng bàn tay. Đuôi quai mũ của hắn lệch hẳn sang một bên vì đầu quá nhỏ. Một ký ức tồi tệ nhói lên trong cô rồi biến mất.

"Bobby Joe, từ giờ để đồ nặng trong nhà hồ bơi đi," Hans-Peter ra lệnh.

Khi Bobby Joe đi ngang qua sau lưng Cari, các khớp tay hắn lướt qua mông cô. Cô sờ cây thánh giá thánh Peter treo ngược trên chuỗi vòng đeo cổ.

"Điện nước khắp tòa nhà đều mở phải không?" Hans-Peter hỏi.

"Vâng," Cari đáp.

"Có điện hai trăm hai mươi vôn chứ?"

"Có. Trong phòng giặt đồ và sau lò bếp. Trong ga ra có một bộ sạc xe golf cùng ổ cắm 220 và hai dây nối dài treo trên các móc bên trên. Dùng dây màu đỏ, đừng dùng màu đen. Ai đó cắt mất chấu của dây đen rồi. Cạnh đấy có hai bộ cầu dao tự động hai mươi ampe. Trong nhà hồ bơi toàn ổ cắm GFI thôi."

"Cô có sơ đồ tầng không?"

"Có vài bản vẽ của kiến trúc sư và một sơ đồ của thợ điện để ở thư viện, trong tủ sàn."

"Chuông báo động nối với một phòng trung tâm hay cảnh sát?"

"Không, chỉ dùng thủ công bằng còi báo động trên phố. Bốn khu, cửa và các chuyển động."

"Trong nhà có thức ăn không?"

"Không. Ông ăn ở đây à?"

"Đúng vậy. Một vài người bọn tôi."

"Ngủ ở đây?"

"Cho đến khi xong việc. Vài người cũng sẽ ăn ngủ ở đây."

"Có nhiều xe tải bán đồ ăn trưa đấy. Họ làm công trình dọc khu phố. Khá ngon. Trong tuần thì tốt hơn là đi sớm. Ông sẽ nghe tiếng còi. Tôi thích món Comidas Distinguidas nhất, Salazar Brothers cũng ngon. Đoàn làm phim mới đây đã thuê họ. Có chữ 'Thức ăn nóng' bên hông xe tải. Nếu ông muốn thuê họ nấu ăn cho thì tôi có số điện thoại đây."

"Tôi muốn cô nấu," Hans-Peter bảo. "Cô có thể đi chợ rồi mỗi ngày nấu một bữa ngon lành được không? Không cần dọn bàn ăn, nấu như tiệc đứng thôi. Tôi sẽ trả hậu hĩnh."

Cari cần tiền. Trong bếp, cô mau mắn và chu đáo vô cùng, như bao người phụ nữ chật vật đến Miami làm việc nhà cho giới nhà giàu.

"Tôi làm được. Tôi sẽ lo bữa ăn."

Cari đã làm việc với mấy đội xây dựng. Hồi nhỏ, cứ sau nửa đêm là cô nấu nướng rồi phục vụ đồ ăn trên xe tải bán đồ ăn trưa, mặc quần short jean, đám thợ mộc bu đến và việc kinh doanh phất lên. Theo kinh nghiệm của Cari thì phần lớn đàn ông trong các ngành nghề lao động chân tay đều có thiện chí, thậm chí lịch sự. Chỉ là họ đói khát mọi thứ.

Nhưng Cari có thể thấy nhóm ba người của Hans- Peter và không ưa bộ dạng chúng. Dân lưu manh với những hình xăm trong tù được xăm bằng muội than diêm và bàn chải điện. Chúng đang khiêng một máy khoan lực nặng trịch, hai máy khoan bê tông cùng một máy quay chế độ ghi hình đơn vào nhà hồ bơi.

Phụ nữ trong nghề có thể cho bạn biết quy tắc bất di bất dịch đối với một đoàn người thô bạo ở một nơi hẻo lánh - trong rừng rậm và ở đây cũng vậy - là càng lớn càng an toàn. Gần như lúc nào cũng vậy, nếu có quá

hai người đàn ông trong đoàn thì sự văn minh sẽ thắng thế; họ sẽ không bắt đầu làm gì với một người phụ nữ trừ khi say. Đây là một đám còn thô bạo hơn thế. Chúng nhìn Cari chằm chằm khi cô dẫn Hans-Peter đến mấy hộp điện được lắp trong lối đi hẹp giữa bờ giậu cao và tường ngăn tòa nhà. Cô cảm nhận được chúng đang nghĩ "Kéo tàu, kéo tàu". Hơn cả những ánh mắt chằm chằm đần thối của chúng, cô ý thức được Hans-Peter đang đi sau lưng.

Sau bờ giậu, Hans đứng đối mặt cô. Nhìn thẳng và cười mỉm, hắn trông như một con chồn ecmin trắng bệch. "Felix nói anh ta đã gặp qua bốn quản gia trước khi tìm được cô. Những người kia sợ nơi này, toàn thứ ghê rợn. Nhưng không làm cô sợ nhỉ? Tôi rất muốn biết vì sao."

Đừng dây vào hắn, đừng trả lời, bản năng cô mách bảo.

Cari nhún vai. "Ông cần trả trước tiền chợ."

"Tôi sẽ hoàn tiền," hắn đáp.

"Tôi sẽ cần tiền mặt trả trước. Nghiêm túc đấy."

"Cô là người nghiêm túc. Cô nghe như người Colombia - rất đẹp kiểu Tây Ban Nha. Sao cô được ở lại Mỹ, có phải cô dùng lý do 'sự bất an có cơ sở' không? Bên nhập cư cho phép cô theo diện sự bất an có cơ sở sao?"

"Tôi nghĩ tạm thời hai trăm năm mươi đô sẽ đủ tiền chợ," Cari nói.

"Sự bất an có cơ sở," Hans-Peter lặp lại. Hắn đang chiêm ngưỡng các góc cạnh khuôn mặt cô, nghĩ xem cơn đau sẽ tác động thế nào. "Đồ đạc trong nhà, đạo cụ phim kinh dị, không làm cô sợ nhỉ, Cari. Vì sao? Cô thấy chúng chỉ là sản phẩm tưởng tượng của đám người vô công rỗi nghề để hù những kẻ vô công rỗi nghề khác thôi đúng không? Cô thấy điều đấy, đúng không Cari? Cô thấy sự khác biệt. Cô gần với chân lý hơn - cô hiểu chân lý chứ? Las verdades, la realidad? Sao cô có thể nhận ra sự khác biệt? Cô đã chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp đích thực ở đâu?"

"Món chuleta ngon đang bán hạ giá ở Publix, tôi cũng phải kiếm vài cái cầu chì nữa," Cari đáp, bỏ lại hắn đứng dưới mạng nhện sau bờ giậu.

"Món chuleta đang bán hạ giá ở Publix," Hans nói một mình nhái giọng Cari. Hắn có khả năng nhái giọng đáng kinh ngạc.

Cari kéo riêng Felix ra. "Felix, tôi không qua đêm ở đây đâu."

"Bảo hiểm cháy nổ..." y mở miệng.

"Vậy anh tự đi mà ở. Tốt nhất là ngủ ngửa. Tôi sẽ nấu ăn."

"Cari, tôi nói cô nghe..."

"Tôi cũng nói cho nghe. Tôi mà ở lại thì sẽ có chuyện ngu xuẩn xảy ra. Anh sẽ không thích chuyện xảy ra tiếp theo đâu và họ cũng thế."

1. Từ gốc "Pull a train” chỉ quan hệ tình dục tập thể giữa một phụ nữ và nhiều đàn ông.

2. Sự thật, thực tế. (Tiếng Tây Ban Nha)

« Lùi
Tiến »