"Don Ernesto muốn biết đang có chuyện gì trong tòa nhà cũ của Pablo," thuyền trưởng Marco nói. "Khi nào ta đi xem được?"
Chiều tối, Marco cùng hai người đàn ông nữa đang ngồi trong cái kho hở ở xưởng đóng tàu. Một con gió nhẹ lay động mấy lá cờ trên các tàu hàng neo dọc sông Miami. Tàu của thuyền trưởng Marco cọ kin kít vào cầu cảng đặt đầy bẫy cua.
"Lúc xe tải của Claudio khởi hành, tôi có thể vào theo đám thợ làm vườn lúc bảy giờ sáng," Benito nói. "Theo hợp đồng thì cứ cách hai tuần họ phải để ta vào tỉa cành xén cỏ." Benito già nua và nhăn nheo. Mắt sáng ngời. Lão đưa mấy ngón tay múp míp cuộn một điếu Bugler hoàn hảo, vặn một đầu, quẹt que diêm nhóm lò bằng móng ngón cái.
"Jesus Villarreal nói tòa nhà đấy có vàng," thuyền trưởng Marco bảo. "Ông ấy đánh tàu chở đến cho Pablo hồi năm 89. Don Ernesto báo đoàn làm phim ở tòa nhà là hàng rởm, chúng đang đào bới dưới tòa nhà."
"Jesus là người giỏi giang trên tàu," Benito nói. "Tôi cứ tưởng ông ấy chết chung với Pablo rồi. Tôi cứ tưởng mọi người đều đã chết trừ tôi."
"Ông tội lỗi lắm sao chết được," Antonio đáp, rồi rót cho lão đồ uống trong bình để trên bàn. Antonio hai mươi bảy, mặc vừa in cái áo thun dịch vụ hồ bơi.
Ba gã đàn ông trong kho hay trông chừng Miami cho ông thầy của họ ở Cartagena, như một nghề tay trái. Tất cả đều có chung hình xăm, ở nhiều chỗ khác nhau. Hình xăm là quả chuông treo trên móc câu.
Tiếng nhạc từ một nhà hàng ở hạ nguồn, bên dưới đường chân trời Miami, trôi trên mặt nước.
"Ai đang đào bới dưới tòa nhà vậy?" Antonio hỏi.
"Hans-Peter Schneider và bè lũ," Marco đáp.
"Tôi thấy Hans-Peter Schneider rồi," Benito nói. "Cậu gặp hắn bao giờ chưa? Mới đầu gặp, cậu thấy tội vì có thể hắn bị bệnh. Khi quen biết rồi thì hắn y như một thằng đểu đeo kính."
"Hắn người Paraguay," Marco nói. "Nghe đồn hắn rất xấu xa."
"Chính hắn cũng tin vậy," Benito bảo, bỏ hộp thuốc lá vào túi quần yếm. "Tôi từng chứng kiến hắn bắn xuyên mông một người vì lười nhác trong lúc đào bới tìm tiền tại nhà của Pablo ngoài Bogota. Hắn điên một cách đáng sợ."
"Hans-Peter Schneider có việc làm ăn ở đây," Antonio nói. "Hắn đi đi về về - có vài nhà thổ ở Miami, nhà nghỉ Roach và một nơi nữa cạnh sân bay, có video quay lén. Đỉnh nhất là hắn có hai quán bar lập dị thật sự - Nước Chấm và Quốc Hội. Bộ Y tế đã phát hiện chúng đang phục vụ bữa sáng kiểu Anh trên lầu và kết quả là chính quyền quận đã rút giấy phép bán rượu của hắn. ICE từng cố đuổi cổ hắn vì tội buôn bán trẻ em. Giờ hắn chẳng còn gì có tên mình. Như thể hắn chẳng còn tồn tại. Nhưng hắn thoắt ẩn thoắt hiện rồi hốt bạc."
Antonio thường moi tin từ mấy tay cảnh sát trẻ thành ra biết nhiều.
Anh nốc vội ngụm đồ uống cuối cùng. "Ngày mai sau tám giờ tôi có thể bảo trì hồ bơi. Hồ rỉ nước nên tôi có thể bày bừa ra sửa."
"Thế còn người giám sát, tay môi giới nhà đất vẫn là Felix chứ?" thuyền trưởng Marco hỏi.
Benito gật. "Felix là tên khoe mẽ. Mũ hắn đội đi làm tốn năm trăm năm mươi đô chưa thuế, điều đấy nói lên gì nào? Được cái là hắn chẳng để ý nhiều. Nhưng mà cô gái trong nhà đấy rất tử tế. Tử tế cực kỳ."
"Đúng vậy thật," Antonio nói.
"Cô ấy không nên ở lại đó với Hans-Peter Schneider."
"Tôi gọi điện thoại cho cô ấy rồi, cô ấy sẽ không ở qua đêm đâu," Antonio đáp.
"Tệ thật vì đằng nào Schneider cũng gặp cô ấy rồi," Benito nói.
"Sáng mai đi đấy," thuyền trưởng Marco dặn. "Khoảng chín giờ thuyền với người của tôi sẽ cập bến vịnh rồi thả bẫy cua. Bọn tôi sẽ thả bẫy rồi trụ ở đấy một lúc. Nếu có vấn đề gì thì, Benito, ông cứ cởi mũ ra rồi cầm lấy mà quạt nhé. Bọn tôi sẽ xông vào liền. Nếu phải giơ tay chịu trói, cứ làm bộ hất rơi mũ. Bọn tôi sẽ xông vào ngay nếu cần - cứ nghe tiếng động cơ trầm thấp là biết. Đừng để lộ là lính Hải quân, Don Ernesto chỉ muốn biết trong đấy đang có chuyện gì thôi."
Mây dông tụ phía Tây trên bầu trời khu Everglades. Chớp đùng đùng trong mây. Phía Đông, đường chân trời Miami óng ánh như một tảng băng.
Tại cầu cảng, một con lợn biển ngoi lên mặt nước cạnh tàu bắt cua, hít hà rồi thở khò khè. Lợn biển lắng nghe hơi thở nhẹ của con nó bên cạnh. Hài lòng, nó lặn xuống không thấy tăm hơi.