Benito cùng mấy người thợ làm vườn theo hợp đồng đến tòa nhà lớn trên vịnh Biscayne từ sớm. Vào giữa buổi sáng, lão đang xén cỏ trên đê biển thì nghe tiếng tàu đến. Lão liếc nhìn lên ban công tầng hai. Tên côn đồ Umberto mặc áo ba lỗ màu đen cũng nghe tiếng tàu đến. Gã đang lôi máy quay phim bám bụi ra ban công.
Benito có thể nhìn thấy nòng giảm thanh trên khẩu AR-15 của Umberto thò ra năm phân bên trên lan can. Lão làm vườn lắc đầu. Sự cẩu thả của người trẻ. Không, đấy là suy nghĩ của người già rồi. Không trách tuổi trẻ của Umberto được, mà chính là sự xuẩn ngốc, gã không khôn ra được.
"Đem theo gương phản xạ nhé!" Felix la to với Umberto từ chỗ ngồi trong nhà có điều hòa. Felix đội mũ Panama năm trăm năm mươi đô cộng thuế, thực chất được sản xuất ở Ecuador.
Vịnh Biscayne xanh xám trải dài dưới bầu trời âm u, và bên kia vịnh sừng sững những tòa tháp ở khu vực trung tâm Miami, cách tòa nhà ở Miami Beach này bốn dặm vắt ngang sông.
Chiếc du thuyền còn cách ba căn nhà, chạy gần bờ xuống khu triệu phú lúc triều cường. Đấy là một phà lớn có mái che kiểu trên xe ngựa bốn bánh, loa đang phát một điệu nhạc pop. Ông hướng dẫn viên hồi trẻ từng là người kéo khách trong các lễ hội. Giọng khuếch đại của ông ta khoe khoang về các tòa nhà lớn bên bờ, nhiều nhà đóng kín bưng vì đang hè.
"Bên trái chúng ta là nhà của Greenie Pardee, một người có máu mặt trong làng nhạc. Nhìn kỹ thì các bạn có thể thấy mặt trời phản chiếu lên trọn vẹn bức tường bằng đĩa hát vàng trang hoàng phòng làm việc của ông ta."
Lúc này chiếc du thuyền gần như đã ở ngay trước mắt Benito. Lão có thể thấy những bộ mặt xám xịt của du khách dọc lan can.
Hướng dẫn viên điều chỉnh giai điệu của ca khúc trong phim Scarface và thuyết minh tiếp, "Ở một mặt đen tối hơn, bên trái chúng ta, nơi các bạn có thể thấy những mái hiên màu xanh lá tả tơi, ống gió bạc màu, sân trực thăng cỏ mọc um tùm - chính là tòa nhà từng thuộc quyền sở hữu của Pablo Escobar, trùm ma túy, sát nhân, tay tỷ phú khát máu bị cảnh sát kết liễu trên một nóc nhà ở Colombia.
"Hiện không có ai sống ở đấy. Tòa nhà được cho thuê để quay phim đến khi có chủ mới. Ô kìa! Ta gặp may đấy! Hình như hôm nay người ta đang quay phim! Có ai thấy được minh tinh nào không?"
Ông hướng dẫn viên vẫy tay với Benito. Benito giơ tay, vẫy chào trịnh trọng. Du khách nhận thấy lão già không phải minh tinh. Vài người vẫy chào lại.
Ngoài khơi, trên mặt nước xanh rì không gợn sóng, tàu bắt cua của thuyền trưởng Marco đang đặt hàng bẫy, động cơ tàu chạy diesel lắm lúc át tiếng hướng dẫn viên.
Umberto, ở trên ban công, nới lỏng bu lông cánh chuồn trên máy quay rồi siết lại cho chặt.
"Bỏ nắp ống kính ra," Felix nói vọng từ chỗ ngồi mát mẻ trong nhà. "Làm cho thuyết phục xem nào." Felix đeo kính râm hai trăm đô.
"Nếu muốn các bạn có thể mua tòa nhà Escobar," ông hướng dẫn viên nói lúc thuyền lướt qua. "Tất cả những gì các bạn cần là hai mươi bảy triệu đô. Giờ còn bốn nhà nữa là chúng ta đến tòa nhà nguy nga của người viết sách báo khiêu dâm nổi tiếng Leslie Mullens. Tựa đề Tám mươi cách vòng quanh thế giới có gọi nhớ gì không? Thật mỉa mai khi hàng xóm ông ta là Alton Fleet, nhà truyền giáo qua truyền hình kiêm người chữa lành đức tin, đoàn mục sư của người này có đến hàng triệu tín đồ trên khắp khu vực, bị bỏ bùa bởi những buổi lễ chữa lành đức tin của ông này phát thanh từ nhà thờ chính tòa Palms." Tàu đi tiếp, giọng nói nhỏ dần.
Máy khoan bê tông trong tầng hầm khiến tòa nhà Escobar rung lên. Bụi mù trên ban công. Thằn lằn tháo chạy tìm mấy khe nứt.
Lão Benito hy vọng Cari Mora sẽ ra ngoài. Sẽ thật thư thái khi được ngắm nhìn và nghe giọng cô.
Bọt bóng trong hồ cho thấy Antonio, trong bộ đồ lặn, vẫn đang ngụp lặn dò tìm chỗ nứt. Sự hiện diện của anh khiến Benito nghĩ rằng Cari có thể sẽ đi ra. Và quả nhiên, vài phút sau, cô xuất hiện trong bộ đồ phẫu thuật rộng thùng thình.
Caridad Mora cầm hai cốc trà bạc hà lạnh, và - à CÓ THỂ CHỨ! - cô đang mang một cốc đến cho Benito. Lão ngửi thấy mùi hương tuyệt vời của cô và mùi bạc hà trong trà. Lão nhấc mũ. Lão cũng ngửi được mùi mũ của mình nên nhanh chóng đội lại.
"Xin chào, señor Benito," cô chào.
"Mil gracias, señorita Cari. Thật vui khi gặp cô hôm nay, lúc nào cũng vậy." Cũng dễ hiểu tại sao chị họ Cari đạt danh hiệu sắc đẹp Hoa khôi Nhiệt đới Hawaii, một điều không mấy ngạc nhiên khi địa điểm thi là câu lạc bộ Nikki Beach, Benito nghĩ. Cari đã có thể tham gia và thắng dễ dàng nếu không phải vì mấy vết sẹo trên hai tay. Thật ra chúng chỉ là vài đường ngoằn ngoèo trên làn da bánh mật bóng khỏe. Mấy vết sẹo trông độc đáo chứ không phải làm tổn hại nhan sắc. Như hình vẽ mấy con rắn ngoằn ngoèo trong hang động. Sự từng trải tô điểm con người ta.
Cari mỉm cười với lão; Benito cảm giác cô nhìn thấu con người lão. Cô khiến lão như ngừng thở, như một ngụm rum nặng đô, như một hơi thuốc Two-Toke Sour Diesel. Như Lupe của lão từng làm bốn mươi năm trước.
Benito nhìn mặt cô. "Cari?"
"Vâng, mi señor?"
"Cô phải thật thận trọng với mấy người này."
Cô nhìn thẳng lại lão. "Tôi biết. Cảm ơn, señor Benito."
Cari ghé qua hồ bơi và xem xét dấu vết bọt bóng. Cô cởi giày để chân lên đầu Antonio đang ngụp lặn. Anh ngoi lên thổi phì phì vẻ khoa trương. Antonio mặc áo thun dịch vụ bể bơi ướt sũng, đeo hoa tai thánh giá Gothic màu đen bên tai trái.
Cari để cốc trà trên lớp gạch lót cạnh hồ bơi.
Antonio đẩy mặt nạ lặn lên, nhe răng cười với cô.
"Gracias, guapa! Này, tôi phải nói với cô chuyện này! Biết gì không? Tôi có vé xem Juanes ở Hard Rock đấy! Chỗ ngồi đẹp nhé! Gần thêm một chút là anh ta ngã khỏi sân khấu nhìn cô được luôn. Ăn tối rồi đêm nhạc, cô thấy sao?"
Anh còn chưa nói xong thì cô đã lắc đầu.
"Không đâu, Antonio. Đầy cô gái sẽ muốn đi với anh. Tôi thì không thể."
"Tại sao không?"
"Vì anh đã có vợ."
"Cưng à, không phải vậy đâu. Chỉ vì thẻ xanh thôi. Bọn tôi thậm chí không..."
"Vợ là vợ, Antonio. Cảm ơn anh, nhưng không được."
Cô quay bước trở vào nhà dưới ánh nhìn khao khát của Antonio.
"Gracias vì cốc trà nhé, guapa," anh nói.
"Cư xử cho lịch sự đi, Antonio," Benito nói từ xa. Lão cười. "Cậu phải gọi là princesa, guapa!"
"Discúlpeme! Gracias, princesa guapa!" Antonio gọi với theo.
Cô bật cười nhưng không quay lại.
Benito uống cạn trà, để cốc trên đê biển. Sảng khoái quá. Trà cũng ngon.
Sau lưng lão, ở giữa hồ bơi, là bức tượng thạch cao Thần chiến thắng Samothrace, không đầu, hai cánh dang rộng. Một người chủ trước tin rằng đã mua được tượng từ Bảo tàng Louvre.
Benito nhìn Thần chiến thắng, ngẫm nghĩ. Không biết liệu thần có đánh mất giấc mơ bay lượn đi theo cái đầu không, hay có khi mình vẫn có thể thấy nó ở đấy trong làn sương mù nhiệt, phía trên cái cổ không đầu, hoặc chăng vẫn ở trong tim thần, nơi ta lưu giữ những mộng mơ. Có khi đấy là suy nghĩ của người già mà mình nên tránh. Không biết liệu Cari có còn giữ những mộng mơ trong tim sau những gì đã chứng kiến. Mình cũng chứng kiến nhiều. Hy vọng trái tim cô ấy rộng lớn hơn chứ không như mình.
Giữa chiều, một chiếc Über chở Cari cùng cả đống đồ tạp hóa tiến vào lối xe ra vào. Tài xế phụ cô lấy một đống túi xuống để trên cỏ. Benito nhanh tay bỏ cuốc xuống và bê bốn túi trông nặng nhất.
"Cảm ơn ông, señor Benito," cô nói. Họ đi cùng nhau qua cổng bên hông tòa nhà, bước vào gian nhà kính có con vẹt mào lớn bị nhốt trong lồng. Nhằm gây sự chú ý, con vẹt treo ngược trên xà rồi dùng mỏ gắp mép tờ báo lót lồng lên để nhổ hạt với vỏ xuống sàn nhà.
Benito và Cari đem đồ tạp hóa vào bếp. Bếp rất ồn, tiếng ầm ĩ phát ra từ bên dưới, nơi nhiều dụng cụ điện đang hoạt động. Một dây nối dài màu đỏ từ phòng giặt ủi loằng ngoằng bắc qua một cánh cửa theo cầu thang dẫn xuống tầng hầm. Một dây nối khác cắm sau bếp lò. Benito muốn ngó vào tầng hầm. Mấy thùng acetylene đang để dựa vào tường trong bếp, chờ được đem xuống. Lão để bốn túi đồ lên kệ bếp rồi vừa tiến tới cánh cửa mở, ngó xuống tầng hầm thì Umberto đi cầu thang lên bếp.
"Ông làm cái quái gì trong đây đấy?" gã hỏi.
"Tôi đem đồ tạp hóa vào," Benito đáp.
"Cút khỏi đây mau. Không ai được phép vào nhà." Bảo Cari: "Bọn này đã dặn rồi. Không ai vào nhà."
"Tao đang mang đồ vào," Benito nói. "Và đừng có mà xổ cái mồm thối ra trước mặt một quý cô. Mày nhấc nổi thì đi mà xách đồ."
Nói thế thật không khôn ngoan. Lắm lúc người già chẳng bận tâm điều gì đấy có ngu ngốc ra sao miễn là ngay lúc ấy họ cảm thấy nó đúng đắn. Benito đút tay vào túi quần yếm.
Umberto không chắc Benito có thể có gì sau túi quần. Thật ra ngay dưới xương ức, Benito đã thủ một khẩu súng lục bán tự động 1911 Al Colt .45 độ thành khẩu .460 Rowland, quà của thằng cháu có tâm đã dùng nó bắn bay một hàng dưa hấu. Benito hếch súng lên và bật chốt an toàn.
Umberto nghĩ mặt lão già nhìn hơi điên.
"Không ai được phép vào nhà," Umberto nói. "Cô ta có thể bị đuổi nếu cho ông vào. Có muốn tôi báo ông chủ không?"
Cari quay sang Benito. "Cảm ơn ông, mi señor," cô nói. "Không sao đâu. Cảm phiền ông, còn lại tôi lo được."
"Xin phép," Benito nói vào mặt Umberto và rời nhà bếp.
Chiều tối, một đàn cá sòng vàng ào ào ngoi lên như một đoàn tàu đuổi theo con cá đối dọc đê biển nơi Benito đang nhổ cỏ bằng cuốc chim. Benito ngửi được mùi nên chồm qua phần tường cao ngang hông dõi nhìn khi con cá quật cường phóng qua, những cái đuôi chẻ của bầy cá vút qua rồi cá nhỏ lẫn mẩu cá văng tứ tung, một mùi khai hăng nồng xộc lên từ vùng nước sau chúng. Như con người, Benito nghĩ. Giết rồi ngấu nghiến như con người.
Qua đế giày, lão cảm nhận máy khoan bê tông đang hoạt động dưới tầng hầm tòa nhà.
Và rồi mặt đất giáp con đê biển rung lắc rồi nứt ra bên dưới cây cuốc của lão, đất đá rơi tung tóe xuống. Lão nhìn xuống một cái hố mới trên bãi cỏ giáp chân đê. Hố to bằng cái mũ của lão. Sâu cả thước bên dưới mặt cỏ, lão thấy ánh sáng lấp lánh trên dòng nước đen đang dâng lên rồi chìm xuống trong lòng đất tối tăm bên dưới, bên trong đê biển. Lão bước trở lại lên gờ bê tông của sân trong. Lão nghe tiếng nước ùng ục bên dưới, cuộn trào lên xuống dưới đê biển. Hố hít vào những đợt sóng cồn rồi thở ra mùi thịt thối rữa.
Benito ngước nhìn lên ban công. Felix ở trên kia đang quay lưng về phía vườn hô hào gọi Umberto. Benito rón rén lấy điện thoại trong quần yếm ra rồi bật đèn flash. Lão quỳ xuống bên cạnh cái hố. Một cách khéo léo không ngờ đối với một người lớn tuổi như thế, lão thò tay xuống hố chụp flash hai tấm khoảng không gian mà lão không nhìn thấy được, quay mặt đi tránh mùi hôi.
Felix vẫn mải nói chuyện trên ban công.
Benito huýt gió gọi Antonio đứng ở hồ bơi. Antonio vội đặt cốc trà xuống và ra khỏi nước. Anh cùng Benito ra đằng sau nhà hồ bơi, chỗ chất chồng mấy phiến đá lát đường và ngói lợp mái.
"Đem theo một phiến đá, ta sẽ lấp hố xong cậu quay lại làm việc," Benito bảo.
"Ông gọi cho Marco chưa?" Antonio hỏi. Anh nhìn ra con tàu bắt cua ngoài vùng vịnh. Nhóm thuyền viên đã khui một thùng mồi, đám mòng biển và một chú bồ nông đang bám theo tàu.
Benito và Antonio khiêng một phiến đá ra lấp hố.
"Ớ yên vị trên sân, đừng bước lên cỏ, có khi bị sụp thêm," Benito nói. "Giờ cậu quay lại bể bơi đi."
Lão làm vườn lấy một chậu cây đặt lên trên phiến đá. Lão đang cào đất cát xung quanh thì nghe tiếng Felix sau lưng.
"Làm cái quái gì đấy?" Felix nói.
"Lấp hố sụt. Để bọn tôi đem đất tới rồi..."
"Để xem nào. Mở ra."
Hố chằng chịt rễ cây.
"Chết tiệt," Felix nói. Y lôi điện thoại ra. "Lấy cho tôi miếng đệm trong nhà hồ bơi. Mau."
Quỳ lên đệm để bảo vệ cái quần vải lanh, Felix thò điện thoại xuống hố chụp một tấm dùng đèn flash.
"Lấp lại rồi để cây lên," y nói.
"Như ban nãy sao?" Benito hỏi.
Felix bỏ điện thoại vào túi quần và lấy từ trong túi ra một món phụ kiện đắt tiền khác, một con dao bấm tự động đã mua với giá bốn trăm đô. Y bấm lưỡi dao ra rồi cạy sạch một móng tay. Y giơ con dao lên, nhìn Benito, rồi đẩy lưỡi dao vào lại cán. Tay kia trải phẳng tờ bạc một trăm đô gấp lại. "Silencio sobre esto, Viejo. Me entiendes?"
Benito nhìn mặt y. Lão đợi một lúc rồi nhận tờ tiền, vò vò trong tay. "Claro, senor."
"Ra vườn trước nhà phụ họ đi."
Antonio đang lấy một ít sơn tìm chỗ rò từ trong giỏ cạnh hồ bơi thì Felix bảo, "Thu dọn đi, hôm nay anh xong việc rồi."
"Tôi vẫn chưa tìm ra lỗ thủng."
"Thu dọn rồi đi đi. Tôi sẽ gọi khi nào cần anh quay lại."
Antonio đợi Felix quay đi mới cởi bỏ chân vịt. Dưới bàn chân là một hình xăm, hình quả chuông treo trên móc câu, cùng với nhóm máu của anh. Anh nhanh chóng mang giày vào.
Trong nhà, Cari thả con vẹt mào trắng lớn ra khỏi lồng. Nó đang đứng trên cổ tay cô ngắm nhìn đôi hoa
Ngậm miệng lại, ông già. Hiểu chưa? (Tiếng Tây Ban Nha)
Rõ rồi. (Tiếng Tây Ban Nha) tai cô đeo thì chuông cửa reo. Cô băng qua đống đồ nội thất phủ khăn và chiếc hộp nhạc ra cửa hông, vẫn mang theo con chim. Antonio đang đợi ở cửa. Anh liếc nhìn xung quanh.
"Nghe này, Cari. Cô phải rời khỏi đây. Bây giờ hãy ở yên trong nhà. Đừng hé hé gì. Hãy giả ngu cho đến khi chúng đuổi việc - cô có nghe tôi nói không đấy? Nếu đến cuối ngày chúng vẫn không đuổi việc cô, hãy đem theo con chim về nhà. Bảo bụi bặm làm nó đau. Báo cúm nghỉ ở nhà và đừng quay lại."
"Sờ đi, mamacita!" con chim nói.
Felix hối hả đi vòng qua hông nhà. "Tao bảo mày biến khỏi đây mà, giờ thì biến."
Antonio cự lại y. "Mày hôn mẹ mày bằng cái mồm đấy hả?"
"Biến đi," Felix vừa nói vừa bỏ đi, vọc điện thoại.
Xe tải dịch vụ hồ bơi của Antonio đậu cạnh xe tải của đội làm vườn. Ba người làm vườn đang chất đống lá cọ rụng, người thứ tư lái máy xén cỏ trên lối đi dài cho xe. Lúc Antonio ném dụng cụ sau cùng vào sau xe tải thì thấy Cari đứng ở cửa ra vào tòa nhà. Cô vẫn còn cầm con chim. Cô cười với anh và vẫy chào tạm biệt.
Felix ở sau nhà bấm một số điện thoại.
1. Mẹ trẻ. (Tiếng Tây Ban Nha)