Hans-Peter Schneider với Bobby Joe mắt vàng ngồi trong xe tải của Bobby Joe tới nhà Escobar thì thấy đường cho xe vào đã bị xe của đội làm vườn chắn mất. Bobby Joe chở Hans-Peter Schneider băng qua bãi cỏ và mấy luống hoa đến cửa trước.
Xe tải của Bobby Joe có một kích nâng, một thanh giằng giả bằng nhựa mạ crôm và một cặp tinh hoàn cao su TruckNutz treo trên móc sau đuôi xe. Sticker dán ở đuôi xe ghi BIẾT TRƯỚC THÌ TAO ĐÃ TỰ HÁI BÔNG CHO RỒI.
Felix đã chờ sẵn. Y giật mũ ra khỏi đầu.
"Chào ông chủ," Felix chào.
"Ai tìm ra?" Schneider đã tiến đến sân vườn cạnh hồ rồi. Trời nóng mà hắn mặc vải lanh, thêm đôi huarache da bóng màu đen đồng bộ với dây đeo đồng hồ.
"Lão già cắt cỏ," Felix chỉ Benito - đang chất mớ dụng cụ lên xe tải với những người làm vườn khác. "Lão không biết gì đâu, có tôi để mắt đến lão rồi."
Hans-Peter Schneider quan sát Benito một lúc. "Chỉ tao chỗ cái hố," hắn nói.
Hố ở sát đê biển, Felix và Bobby Joe lôi phiến đá sang một bên. Hans-Peter lùi ra sau, tay phe phẩy trước mặt.
Felix cho Hans-Peter Schneider xem tấm hình mà y đã giơ điện thoại xuống hố chụp. Hình đã được chuyển vào một iPad.
Biển tràn xuống dưới đê biển, đào một cái hang bên dưới sân bê tông trải dài gần đến tòa nhà. Rễ cây thòng xuống hang như đèn chùm xoắn. Hà biển dính chùm trên các cọc trụ đỡ phần sân bên trên. Khoảng cách từ mặt nước đến trần với mực thủy triều tầm này là khoảng hơn một mét. Quá trình xói mòn đã làm lộ ra phân nửa sà lan sắt chở sỏi bị vùi lấp bên dưới sân nhà, một phần của khu rác thải cùng với quá trình nạo vét đã tạo nên thành phố biển Miami.
Ở đầu kia hang tối không được đèn pin chiếu đến, đáy hang thoai thoải lên bờ. Một hình khối bóng loáng lớn hơn tủ lạnh ở đầu hang bên kia, gần như áp vào nền móng nhà. Felix xòe mấy ngón tay phóng to hình trên iPad. Nơi mép nước cạnh hình khối kia là một hộp sọ người và nửa thân sau của một con chó.
"Bao lâu nay ta đào bới trong hầm còn biển thì xói lên cho ta," Hans-Peter Schneider nói. "Gott mit uns. Chỗ này chứa được cả tấn vàng. Có ai biết về chỗ này không?"
"Không ai cả, senor. Đám thợ làm vườn thì ở sân trước. Lão già là dân lao động Mexico ngu dốt."
"Có khi chính mày mới là người ngu dốt... hay của người ngu dốt? Chẳng bao giờ tao nhớ nổi ngữ pháp tiếng Anh. Tao từng thấy lão. Kêu lão đến. Cho đám thợ làm vườn còn lại về đi. Bảo rằng chúng ta cần lão giúp. Bảo ta sẽ cho lão quá giang."
Tàu bắt cua ngoài vịnh rộn ràng tiếp tục xử lý bẫy cua, đang thả xuống các bẫy gắn mồi mới, hai thủy thủ làm việc trên boong đều đều quăng bẫy khỏi tàu cách nhau hai chục thước.
Trong buồng lái, thuyền trưởng Marco chĩa ống nhòm về phía sân vườn tòa nhà Escobar. Ông thấy Hans- Peter Schneider cùng mấy tên khác trong vườn cạnh hồ bơi, rồi thấy Felix với Bobby Joe dẫn Benito đến.
"Rodrigo, thả hàng bẫy xuống," thuyền trưởng Marco ra lệnh. Ông hất hàm chỉ. "Tín hiệu báo nguy, các chàng trai. Căng dây lên. Ta sẽ xông vào nếu Benito buộc phải nhảy."
Trên sân, Benito đứng trước mặt Hans-Peter Schneider.
"Tôi biết ông," Hans-Peter Schneider nói.
"Người già trông na ná nhau, señor. Tôi không nhớ anh."
"Cởi áo ra."
Benito không làm theo. Cả Bobby Joe, Umberto và Felix phải hợp lực quặt hai tay lão ra sau rồi trói cổ tay bằng hai dây thít nhựa.
"Cởi áo lão ra," Hans-Peter Schneider ra lệnh.
Felix và Umberto xé toạc áo Benito, kéo áo ra từ dưới đai quần yếm. Bobby Joe vỗ vỗ các túi quần Benito nhưng không vỗ ngực. Gã thụi vào chỗ hình xăm dù đang phai dần nhưng vẫn thấy rõ trên lồng ngực Benito. Hình xăm là quả chuông treo trên móc câu.
Hans-Peter Schneider gật gù. "Băng cướp Mười Chuông."
"Chút ngu muội hồi còn trẻ. Anh có thể thấy là đã phai bớt rồi."
"Felix, lão làm cho Don Ernesto," Hans-Peter Schneider nói. "Mày thuê lão đấy Felix. Mày với Bobby Joe có thể cho lão quá giang."
Từ tàu bắt cua, thuyền trưởng Marco thấy áo Benito bị xé toạc, thấy súng của Bobby Joe. Ông lấy điện thoại ra.
Trên phố cách đấy nửa dặm, Antonio ngồi trong xe tải dịch vụ hồ bơi trả lời điện thoại.
"Antonio, một tên trong đám pendejos của Schneider chĩa súng vào Benito. Ta phải cứu lão ra. Tôi sẽ ra cầu cảng yểm trợ nếu lão có nhảy xuống sông."
"Tôi sẽ đuổi theo lão," Antonio đáp.
Antonio đạp mạnh chân ga con xe tải cũ rích. Cách đấy không xa là trạm xe buýt có đám thợ làm vườn và hầu gái mệt nhoài đang đợi bắt đầu chuyến xe chậm rì về nhà. Antonio xuống xe. Mấy người đợi xe gọi tên chào anh.
1. Lũ đần. (Tiếng Tây Ban Nha)
"Transporte libre!" Antonio gọi họ. "Estoy celebrando! Voy a transportar cada uno de ustedes a su casa! Một chuyến về thẳng nhà mọi người! No dinero, không chuyển trạm. Vengan conmigo! Vamos a pararen Yumbo Buffet. Podemos comer todo lo que queremos! Thêm phần mang về! Một chuyến không tốn phí đến ngay trước cửa nhà. Tiệc dring trên đường luôn! Todo libre!"
"Antonio, no manejes borracho?"
"Không, không. Tôi không uống giọt nào. Mời mọi người đến ngửi mà xem. Lên đường thôi!"
Hành khách xe buýt chen lên chiếc xe tải dịch vụ hồ bơi của Antonio. Hai người ngồi cùng trong buồng lái và ba người ngồi sau.
"Trước hết ta đón thêm một người đã," Antonio nói.
Cari Mora ở trên lầu trong nhà cùng lô giấy vệ sinh sáu cuộn và vài bóng đèn. Các phòng ngủ lộn xộn bẩn thỉu, khăn tắm và tờ báo ảnh phụ nữ khỏa thân Juggs Triple DDD trên sàn phòng tắm. Trên giường duy nhất tươm tất có vài quyển truyện tranh dâm tục và năm bộ phận của khẩu AK-47 tháo ra rải rác. Một lon chất bôi trơn chảy ra ga giường bên cạnh hai băng đạn cong. Cô nhón hai ngón tay nhặt lon chất bôi trơn lên bỏ vào cái tủ nhỏ.
Điện thoại reo. Antonio gọi.
Cho quá giang đây! Tôi đang ăn mừng! Để tôi chở mọi người về tận nhà! Không thu phí, không chuyển trạm. Lên với tôi nào! Đến thẳng nhà hàng Yumbo Buffet thôi. Hãy ăn tất cả những gì mọi người muốn. Không chừa một ai nhé! (Tiếng Tây Ban Nha)
Có phải uống rượu rồi lái xe đấy không? (Tiếng Tây Ban Nha)
"Cari, tìm cớ đi. Sẵn sàng chuồn. Chúng dí súng vào Benito. Tôi đang đuổi theo lão. Marco sắp đến cầu cảng rồi." Anh cúp máy.
Từ cửa sổ phòng ngủ trên cao, Cari nhìn xuống. Cô thấy Bobby Joe thục họng súng lục vào Benito.
Lạch cạch - Cari lắp ống trích khí lên khẩu AK-47.
Lúc cô dùng ngón cái ấn búa đập xuống rồi đẩy cò để đưa búa đập về vị trí nghỉ, khóa nòng và bệ khóa nòng trượt vào dễ dàng, rồi đến lò xo phản lực xoắn và nắp bệ khóa nòng. Kiểm súng xong. Cô lắp băng đạn rồi kích một viên vào buồng đạn.
Khóa nòng và nạp đạn trong vòng bốn mươi lăm giây. Cô quay lại phía cửa sổ. Đầu ruồi của súng trường nhắm cái bướu sau gáy Bobby Joe. Cổng trước đung đưa mở.
Lúc lái xe vào cổng, Antonio gọi cho thuyền trưởng Marco trên tàu, mở loa rồi thả điện thoại vào túi áo trước ngực.
Antonio nhìn thấy Umberto để ba khối bê tông và vài dây thép buộc kiện hàng lên sau xe tải của Felix. Benito đứng cạnh xe với Bobby Joe và Felix. Tay Benito để sau lưng, Antonio nghĩ bụng chắc lão bị còng. Antonio lái xe lại gần. Anh xuống xe rồi tiến đến chỗ lão.
Thấy xe tải của Antonio đầy người, Bobby Joe giấu súng ra sau hông.
"Chào, Benito! Chào, señor! Nhẽ ra tôi phải chở lão về," Antonio nói. "Xin lỗi tôi quên mất."
"Bọn tao sẽ đưa lão về," Felix đáp.
Mọi người trên xe Antonio quan sát cuộc trò chuyện.
"Không đâu, señor," Antonio nói to. "Tôi đã hứa với Lupe của lão là đưa lão về nhà ăn tối trong tình trạng hoàn toàn tỉnh táo."
Mấy người chen chúc trong xe bật cười. Vài người ngơ ngác, ngờ ngợ vì Lupe mất đã nhiều năm rồi.
"Bà ấy xử tôi mất nếu không về cùng lão." Antonio quay sang mấy hành khách trên xe. "Lupe có xử tôi hay không nhỉ?"
"Có chứ," vài người trong xe nói. "Đúng vậy đấy. Chắc chắn rồi. Lupe sẽ xử anh như đã xử mấy người cho lão cơ hội uống."
Bobby Joe bước lại bên cạnh Antonio, thì thầm, "Biến mẹ mày đi."
"Đi mà bắn tao trước tòa, thằng mồm thối," Antonio ôn tồn đáp.
Hans-Peter Schneider xuất hiện trên mấy bậc cấp trước nhà. Bobby Joe và Felix nhìn hắn. Schneider khẽ lắc đầu với chúng. Felix xịch tới sau lưng Benito cắt dây trói cho lão. Hans-Peter Schneider bước xuống mấy bậc thang đưa cho Benito một cuộn tiền khá dày.
"Hai tuần nữa bọn này cần ông, hiểu chứ? Tôi sẽ cho thêm một cuộn như thế này. Chẳng có lý gì ta lại không thể hợp tác."
Tiếng xì xầm đùa cợt vang lên trong đám hành khách lúc Benito tìm được một chỗ sau xe.
Antonio nói với Marco qua điện thoại trong túi áo. "Cari đâu?"
"Tôi báo rồi. Cô ấy sẽ ra ngõ sau, tôi chờ ở cầu cảng. Đi đi!" Marco nói.
Antonio quành xe tiến ra cổng. Hans-Peter Schneider giơ tay chặn đám người của mình.
"Để chúng đi," Hans-Peter nói.
Cari cầm theo khẩu súng trường chạy xuống mấy bậc thang xoắn ốc. Cô không chạm mặt ai. Cô nhấc con chim ra khỏi lồng và để nó lên vai. "Tốt nhất là bám chắc vào. Và đừng vọc hoa tai của chị," cô nói, quay đầu chạy băng qua sân nhà hướng về cầu cảng nơi con tàu bắt cua đang đậu, mũi tàu ép mạnh đến mức cầu cảng rung lên.
Trên mũi tàu, cô giao súng trường cho Marco rồi nhảy xuống boong, con chim đập cánh. Tàu bắt cua quay đi làm vang lên một tiếng đập nước lớn, Marco cầm súng canh chừng các cửa sổ trống phía sau, không nhìn thấy ai.
Antonio lái xe rời khỏi tòa nhà, cổng đung đưa đóng lại sau lưng chiếc xe tải chật ních người.
"Áo ông trông mà nhục," người đàn ông ngồi trên lốp dự phòng bảo Benito. "Người ta không đòi nào cho ông vào Yumbo Buffet đâu."