Thuyền trưởng Marco ngồi cùng Benito và Antonio dưới nhà kho hở. Ánh đèn pha đơn trên cao chiếu xuống xưởng đóng tàu. Mưa chỉ năm phút mà họ đã ngửi được mùi đất ẩm. Nước trên mái chảy xuống xói một đường trên đất.
"Lão có nghĩ Felix đang làm cho hai phe không?" thuyền trưởng Marco hỏi.
Benito nhún vai. "Có thể lắm. Lẽ ra hắn đã có thể mạnh miệng yêu cầu tôi giữ im lặng, trả một khoản kha khá - nhưng phải giơ dao ra cho tôi thấy mới được. Thiết nghĩ con dao đấy sẽ nhét vừa lỗ nhị của hắn, nhưng lỏng lỏng thôi, còn chừa chỗ cho kính râm nữa."
"Nhân tiện nói về lỗ, cái hố dưới sân này chạy một mạch dưới nhà Pablo à?" thuyền trưởng Marco hỏi.
"Tôi không rõ, nhưng sâu đấy. Biển xói đến nơi FBI đã không đào được. Ta có thể nghe được tiếng hút, nó mở ra đến chỗ nước sâu vùng vịnh ngay chân đê biển."
Đàn bướm đêm lớn bay quanh một bóng đèn trần trên đầu họ. Một con đậu trên đầu Antonio. Chân nó làm anh nhột trán, cho đến khi anh xua nó đi.
Thuyền trưởng Marco rót một lượt ít rượu rum rồi vắt chanh vào ly của mình.
"Chúng thuê tòa nhà trong bao lâu?"
"Trên cổng dán giấy phép quay phim trong ba mươi ngày," Antonio đáp. "Do Alexander Smoot của Smoot Productions cấp."
Benito chà lát chanh lên miệng ly. Rượu là loại Flor de Cana 18 và mùi vị làm ông nhắm mắt lại trong một thoáng hạnh phúc, nếm nó trên miệng Lupe đã từ lâu như thể bà ở đây ngay lúc này.
Khi nhìn thấy Cari Mora đi ra từ văn phòng xưởng đóng tàu, Benito rót cho cô đồ uống giống mình còn Antonio thì đem thêm chiếc ghế mây lại bàn. Cô mang con chim trên vai. Con vẹt mào lớn trèo xuống và leo lên ghế ngồi. Cô lấy một quả nho từ cái tô trên bàn chuyền cho nó.
"Sờ đi, mamacita!" con chim nói, một sự liên tưởng đến địa điểm gần đây trong quãng đời phong phú của mình.
"Suỵt," cô kêu, cho nó thêm một quả nho.
"Cari, cô phải tránh xa nơi ấy," Benito bảo. "Hans-Peter Schneider sẽ bán cô đi, cô hiểu không? Hắn sẽ không đời nào tin cô không theo phe bọn tôi."
"Tôi hiểu."
"Ngoài tòa nhà đấy ra thì hắn có biết cô sống ở đâu không?"
"Không, cả Felix cũng không."
"Cô có cần chỗ trú không?" Benito hỏi.
"Tôi có dư một phòng đây," Antonio đáp nhanh.
"Tôi ổn. Tôi có chỗ rồi," cô đáp.
Thuyền trưởng Marco gõ lên bản vẽ tòa nhà để trên bàn.
"Cari, cô có biết ở đây đang có chuyện gì không?"
"Chúng đục mấy cái lỗ trên tường và đang phá banh tầng hầm để tìm kiếm thứ gì đấy," cô nói. "Không khó để hình dung đấy là gì. Rõ là các anh cũng đang tìm nó."
"Cô biết bọn tôi là ai chứ?"
"Có lẽ. Đối với tôi thì senor Benito và Antonio và thuyền trưởng Marco đều là bạn. Tôi chỉ cần biết có vậy."
"Cô có thể rút hoặc tham gia," thuyền trưởng Marco nói.
"Tôi rút, nhưng muốn các anh thắng," Cari đáp. "Chắc là tôi có thể cho các anh biết những thông tin ít ỏi tôi biết và chắc là các anh đừng nói ra những bí mật cần tôi giữ kín."
"Cô đã thấy gì trong tòa nhà ấy?"
"Có vài lần Hans-Peter Schneider lớn tiếng qua điện thoại với một người hắn gọi là Jesus. Hắn dùng thẻ điện thoại để gọi đi Colombia. Muchalucha. Hắn hỏi hoài, 'Nó ở đâu?' Chúng dùng máy dò kim loại rà từ gác mái xuống. Nền móng nhà đầy thanh cốt thép, chúng khoan nhiều lần. Chúng có một máy khoan từ cỡ lớn, chừng bốn mươi cân, và hai búa hơi."
"Thế cô nghĩ sao về việc chúng phá banh nơi đấy?"
"Felix bảo đừng lo, đấy là trách nhiệm của người môi giới như anh ta. Tôi bảo anh ta ghi lại. Anh ta từ chối. Tên Schneider đấy khè chút tiền. Đối với tôi là một khoản kha khá."
"Hắn có trả công cho cô không?"
"Ô, không. Hắn chỉ vung vẩy thôi và đưa tôi tiền đi chợ. Tôi có tin nhắn mới từ Felix này. Nhắn là: Ông chủ không cần cô nữa, nhưng cô có thể đến nhận tiền. Hoặc chúng tôi sẽ gửi đến nhà nếu cô cho địa chỉ, hoặc cầm tiền gặp cô ngay khi tôi có thể... Được lắm, tôi sẽ lấy cớ đó."
"Có ai thấy cô rời khỏi tòa nhà không?"
"Tôi nghĩ là không nhưng chưa chắc. Tôi nghĩ cả bọn đều ở trước nhà."
"Bọn chúng bỏ quên cây súng," Marco nói. "Chắc sẽ đi tìm thôi."
"Tôi đi đây," Cari bảo.
Antonio vội đứng dậy. "Đợi đã Cari, cô đi chỗ nào thì để tôi chở cô đi, chúng tôi chẳng biết chắc cô đang ở đâu cả."
"Trên cầu cảng ngoài kia có một chỗ ngồi thoải mái đấy," Marco bảo.
Antonio mang ly ra cho cô rồi quay lại bàn.
"Schneider giờ phải thận trọng," thuyền trưởng Marco nói. "Bên liên bang mà thấy hắn đào xới Miami Beach thì sẽ bắt hắn trả giá đắt."
Marco trải mấy bản vẽ xây dựng lên bàn rồi dùng chai và một quả dừa chặn lên.
"Mấy năm trước luật sư của Pablo đã nộp bản vẽ này cho chính quyền thành phố để lấy giấy phép thi công sân nhà," thuyền trưởng cho biết. "Thấy không, nó nằm trên mấy trụ cầu bê tông. Đấy là lý do sân không sụp xuống khi biển làm xói mòn bên dưới. Ông có thấy hình Felix chụp không?"
"Chỉ nhìn được qua vai thôi," Benito đáp. "Hắn áp điện thoại vào lồng ngực lép kẹp. Tôi có chụp một tấm đây. Điện thoại lật thì trông đợi được gì?"
"Hình khối ông nhìn thấy to cỡ nào?"
Ngón tay múp của lão làm vườn chỉ lên bản thi công. "Hình khối đâu đó ở đây. Để tính tỷ lệ thì chỉ dựa vào hộp sọ cạnh nó trong bức hình nhòe này thôi. Hình khối đó to hơn một tủ lạnh cỡ lớn. Giống máy làm đá lớn ở chợ cá Casablanca."
"Hang này rộng, hố bên dưới tường chắn chắc cũng rộng," Antonio nói.
"Đủ rộng để lôi cái máy làm đá lớn ra chứ?" thuyền trưởng hỏi.
"Nacho Nepri có thể làm vậy từ sà lan bằng tời lớn," Antonio đáp. "Gã từng vận chuyển từng tảng đá hộc bờ kè còn to hơn thế bằng tời và cần cẩu. Giá mà ta có thể nhờ gã làm thế."
"Ta cần xem qua cái hố bên dưới đê biển. Mực nước triều cường là bao nhiêu?" thuyền trưởng hỏi.
"Dọc tường là khoảng hai mét rưỡi," Antonio đáp. "Từ vịnh tôi có thể trông chừng dưới nước."
"Cậu muốn đi bằng tàu bắt cua sao?"
"Không, tôi có thể chốt tại một điểm nào đấy trên khu phố nơi tôi dọn dẹp hồ bơi. Tôi ưa từ đấy nép dọc đê mà đi hơn."
"Ngày mai, nửa tiếng trước hoàng hôn là thủy triều bắt đầu xuống," Marco nói. "Dự báo thời tiết nói rõ rồi. Nắng chói từ vịnh hắt vào mặt chúng và nhiều khả năng có bè cỏ trôi theo thủy triều. Đừng xuống hố, Antonio. Cứ nép dưới lùm cỏ ngó một cái rồi thôi. Có bình lặn chưa đấy?"
Antonio gật rồi đứng dậy ra về.
Lão làm vườn nâng cốc với anh. "Antonio. Gracias chuyến đi hôm nay."
"De nada," Antonio đáp.
"Nhưng tôi nghĩ hóa đơn của tôi ở Yumo Buffet cho tất cả mấy người trong xe kia thật quá đáng," Benito nói. "Ăn ngập mặt xong, họ không biết xấu hổ lại còn gọi đem về, thêm ba chai nước có ga cho dễ nuốt. Antonio... escúchame joven: Bây giờ cậu sẽ phải cẩn thận. Bobby Joe sẽ truy tìm cậu đấy."
"Bobby Joe có xui tận mạng mới tìm ra tôi," Antonio đáp.
Thuyền trưởng Marco về nhà với đống đồ phụ tùng gần xưởng đóng tàu.
Benito khởi động chiếc xe bán tải cũ rích và lọc xọc chạy về nhà. Họ để lại đống lửa trong lò đốt, cửa lò bỏ ngỏ thấy được ánh lửa.
Linh hồn Lupe đang đợi ở nhà Benito, trong khu vườn nhỏ bà trồng sau nhà Benito. Lão cảm nhận được sự hiện diện của bà, ấm áp và gần gũi như đom đóm chớp nháy
Không có gì. (Tiếng Tây Ban Nha)
Nghe tôi nói này anh bạn. (Tiếng Tây Ban Nha) trên mấy bông hoa trắng, sáng lung linh dưới ánh trăng. Benito rót cho mình một ly Flor de Caña và một ly cho bà. Lão uống cả hai, ngồi trong vườn cùng Lupe, và bên nhau ở nơi ấy thế là đủ.
Cari và Antonio ngồi trên một cái ghế ô tô cũ trên cầu cảng và nhìn lên trời. Tiếng bass xập xình một giai điệu xa xăm từ bờ bên kia vẳng lại.
"Cô mong muốn điều gì?" Antonio nói. "Cô muốn có thứ gì?"
"Tôi muốn sống ở một nơi thuộc về mình," Cari đáp, cắn miếng chanh rồi thả lại vào ly. "Một ngôi nhà mà chỗ nào đặt tay xuống cũng đều sạch sẽ. Rồi có thể chân trần đi khắp nhà và sàn nhà có cảm giác sạch sẽ."
"Sống một mình sao?"
Cô nhún vai và gật đầu. "Giá mà chị họ tôi cũng có một nơi tử tế, và đỡ đần được mẹ chị phần nào. Tôi muốn ngôi nhà của riêng mình. Đóng cửa lại là một sự yên tĩnh dễ chịu. Giữ cho riêng mình. Ta nghe được tiếng mưa rơi trên mái và biết mưa không nhỏ giọt xuống chân giường, mưa đang chảy thoát vào vườn."
"Giờ này còn vườn à."
"¿Cómo no? Tôi muốn có một chỗ nho nhỏ để trồng này kia. Ra vườn hái chút rau xanh vào nấu. Hấp cá hanh trong lá chuối. Lúc nào muốn thì bật nhạc lớn trong bếp rồi có khi uống một chút khi đang nấu nướng, nhảy nhót trước bếp lò."
Tại sao không. (Tiếng Tây Ban Nha)
"Đàn ông thì sao? Có muốn có ai không?"
"Tôi muốn làm chủ. Sau này có thể mời ai đấy vào."
"Giả sử tôi xuất hiện trên bậc thềm trước nhà và gõ cửa. Kiểu như, cô biết đấy, Antonio độc thân xuất hiện."
"Anh sẽ là Antonio độc thân sao, Antonio? ¿Antonio Soltero, Antonio?" Rượu rum đã khá ngấm.
"Không, tôi sẽ không là Antonio Soltero. Không phải lúc này. Tôi mà là vậy thì sẽ có người phải rời nước. Tôi không làm thế đâu. Tôi lấy được quốc tịch nhờ phục vụ trong Hải quân. Cô ấy không lấy quốc tịch theo cách ấy được nữa. Cô ấy phải chờ. Cô ấy là bạn nên tôi cùng chờ với cô ấy. Anh trai cô ấy nhập ngũ cùng tôi. Bọn tôi đã mất anh ấy." Antonio gõ gõ lên hình xăm quả địa cầu và mỏ neo trên tay. "Semper Fi."
"Semper Fi được đấy. Nhưng nó chỉ là một trong nhiều hình xăm của anh thôi."
"Hình Mười Chuông à? Tôi còn nhỏ. Đấy là một dạng trường lớp khác. Những kỹ năng khác. Tôi không phải giải thích cho cô."
"Đúng vậy."
"Tôi sẽ nói, khi tôi đã xử lý xong việc để, kiểu như là, phù hợp với cô nhé? Cô sẽ phải thiêu rụi bậc thềm trước nhà mới mong tránh được tôi."
Tiếng nhạc phát ra từ những con thuyền tối nhấp nhô trên sông, sáng ánh đèn ti vi. Giờ là khúc nhạc dạo đầu lạ lùng và đẹp đẽ trong bài Narcos của Rodrigo
Độc thân. (Tiếng Tây Ban Nha)
Mãi trung thành. (Tiếng La tinh) Amarante. Tiếng đệm thì đúng hơn là giai điệu vẳng đến chỗ họ từ bờ bên kia.
Antonio nghĩ giọng anh khá hay. Anh nhìn thẳng vào cô và hát theo.
Tôi là lửa đốt làn da em,
Tôi là nước dập tan cơn khát...
Tôi là tòa tháp,
Là thanh gươm canh gác mùa xuân trôi.
Tiếng còi tàu hụ át giọng anh một lúc.
Em là không khí tôi hít thở
Và là ánh trăng trên đại dương.
Mây trôi dưới trăng, điểm tô những mảng đen và bạc cho dòng sông trôi. Trong một khoảnh khắc, con sông nhìn có vẻ dễ lội qua.
Tia lửa từ đống lửa bắn lên.
Cari đứng dậy hôn lên đỉnh đầu Antonio. Anh ngẩng mặt về phía cô nhưng quá trễ.
"Tôi phải về nhà, Antonio Soltero,” cô nói.