Người nhà của Cari ở Miami chỉ vẻn vẹn có bà dì lớn tuổi Jasmin, chị họ Julieta và con của Julieta.
Khi không có việc phải ở lại nhà chủ thì Cari sống cùng họ trong căn nhà thuộc dự án nhà ở thu nhập thấp gần Claude Pepper Way ở Miami. Chồng Julieta bị Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan bắt khi tình nguyện vào đăng ký theo chỉ dẫn. Anh đang ở Trung tâm Giam giữ Krome chờ bị trục xuất vì tội viết chi phiếu khống.
Như nhiều dân Miami khác đến Mỹ bằng đường bộ thì Cari cũng giữ kín chuyện đời tư. Chỉ có Marco và Antonio biết về chị họ cô, hay nơi Julieta sống.
Tối khuya, cô mở khóa cửa sau vào nhà. Dì của Cari, chị họ và bé con đang ngủ. Cô kiểm tra dì Jasmin - nằm liệt giường, bé xíu và tái sạm giữa đống chăn mền. Cô nhìn gương mặt dì đang ngủ. Mắt dì Jasmin mở, đồng tử to sâu hút nhìn Cari. Cari thấy như bị nhấn chìm trong ánh mắt dì. Cô nhận ra những đường nét của dì hao hao giống mẹ, cũng như thỉnh thoảng vẫn thấy những hình thù quen thuộc trong đám mây. Cô có cảm giác Jasmin
đang cố nói với cô một bí mật, cố nhớ lại chuyện quan trọng để kể cô nghe, chuyện mà chỉ người già mới hiểu, dù Cari biết rất rõ là thần trí dì không tỉnh táo.
Tay Cari ám mùi thuốc súng. Cô chà bằng nước cốt chanh và xà phòng rồi mới ngồi xuống cạnh bé con đang say giấc, lắng nghe hơi thở của nó. Đã lâu rồi Cari không ngửi mùi dầu súng hay nếm vị tanh của chiến tranh, như có một đồng xu dưới lưỡi...
Năm mười một tuổi, Cari bị gí súng bắt đi khỏi làng và đầu quân vào FARC, Lực lượng Vũ trang Cách mạng Colombia.
FARC huấn luyện cô thành lính và chụp hình cô trong vai trò lính trẻ con của New Colombia. Họ nhét que cấy tránh thai lên bắp tay cô và tận dụng cô một cách có ích - cô nhanh nhẹn, khéo léo và mạnh mẽ. Cari là một trong số những đứa trẻ ở khu căn cứ du kích sâu trong rừng Caquetá.
Ban đầu họ biến nơi ấy thành khu trại cho trẻ em. Đám sĩ quan bảo bọn trẻ rằng nếu không thích quân đội thì hai tuần sau chúng có thể về nhà. Nhưng sự thật là chúng không bao giờ có thể về.
Khi không tập luyện thì bọn trẻ chơi với nhau. Nhiều đứa đến từ những gia đình tan vỡ nên chúng cảm thấy biết ơn mọi sự quan tâm. Khi các cuộc không kích dừng thì tối đến sẽ có màn nhảy nhót trong trại. Tình dục trong đám thanh thiếu niên không bị phản đối, nhưng hôn nhân và mang thai thì bị cấm tiệt. Nạo phá thai là bắt buộc. Đám sĩ quan nói chúng đã kết hôn với cách mạng.
Đối với nhiều đứa nhỏ thì âm nhạc và đèn màu có vẻ kỳ diệu, vì chúng đến đây từ những làng mạc xa xôi.
Và rồi, sau một tháng trong trại, tại một bữa tiệc tối trong rừng, một cặp đôi cô bỏ trốn. Chúng mười ba tuổi và đây là lần phạm tội thứ hai. Đội quân cảnh tóm được chúng đang lội qua bãi nông sông Caquetá. Lính canh rọi đèn bắt giữ tại trận rồi đánh tiếng về trại. Mọi người tụ tập bên bờ sông.
Viên chỉ huy phát biểu, cặp kính tròn nhỏ lấp lóe ánh đèn. Gần đây đã có nhiều vụ đào tẩu và việc này phải chấm dứt. Hai bạn trẻ dưới ánh đèn pin rùng mình, chân run, áo quần ướt sũng, hai tay bị trói sau lưng bằng dây thít nhựa trắng. Quần áo của con bé ướt và dính sát người để lộ bụng bầu lùm lùm. Bọc thức ăn chúng mang theo để dưới đất bên cạnh. Hai tay bị trói nên cô cậu không thể nắm tay nhau. Chúng đứng sát lại áp đầu vào nhau.
Viên chỉ huy giải thích hành động đào tẩu là sai trái thế nào. Chúng có nên bị trừng phạt? "Hãy phán xét," anh ta nói. "Chúng có nên bị trừng phạt không? Chúng rời bỏ các người còn lấy đi thức ăn. Hãy giơ tay nếu các người nghĩ chúng nên bị trừng phạt."
Tất cả người lớn và hầu hết bọn lính trẻ con đều nghĩ là có, chúng nên bị trừng phạt. Cari theo những đứa khác giơ bàn tay nhỏ xíu lên. Đứng vậy, chúng nên bị trừng phạt. Chắc là ăn đòn vào mông? Thậm chí không được ăn sáng? Vào Đội Bếp với Cari? Viên chỉ huy đưa tay ra hiệu. Lính canh đẩy hai cô cậu xuống vũng và bắn. Ban đầu lính canh có vẻ chần chừ. Chẳng ai muốn bắn trước. Viên chỉ huy quát. Một phát, hai phát, rồi nhiều phát. Mặt hai cô cậu úp xuống, trồi lên, lại úp xuống, máu lan dưới nước khắp xung quanh, rồi từ từ trôi đi. Một tên lính gác lấy chân đẩy xác con bé lúc nó kẹt nơi gốc cây. Hai đầu dây thít nhựa màu trắng dư một khúc dài từ cườm tay gầy. Chúng nằm úp mặt trôi đi, cạnh nhau, máu trên mặt sông như chiếc khăn choàng quấn quanh người. Cari khóc. Hầu hết bọn trẻ đều kêu gào khóc lóc. Chúng nghe được đài vô tuyến từ trại vẫn đang chơi nhạc nhảy.
Cổ tay của hai đứa trẻ vừa chết thật gầy. Đầu dây thít nhựa trắng dư thật nhiều ở cườm tay. Khi Cari nghe đến chữ "khủng khiếp", tâm trí cô luôn nhớ về ký ức ấy.
Dây thít nhựa có ở khắp nơi, một thời từng là mốt của cả quân du kích lẫn kẻ địch của họ - những lực lượng bán quân sự: một hàng dây thít được thủ sẵn trên thắt lưng để trói tù binh. Dây thít không bị mục mà còn trắng sáng hơn xương người trên nền rừng. Khi bắt gặp một xác chết trong bụi cây thì thứ làm Cari buồn nôn chẳng phải gương mặt mục rữa, hay lũ chim ó vỗ cánh bay đi sau bữa ăn no nê. Mà chính là dây thít nhựa sáng loáng buộc quanh cổ tay. Quân du kích đã huấn luyện cho bọn trẻ - cách dùng một tay thắt dây thít trói tù binh, cách chèn thêm một dây nữa để thoát ra, cách cứa đứt bằng dây giày. Hình ảnh hai cổ tay bị trói xuất hiện nhiều lần trong những giấc mơ của Cari.
Nhưng đêm nay thì không, đêm nay ở Miami khi ngồi trên ghế cạnh bé con trong nhà của chị họ thì không. Lúc đứng ở cửa sổ, cô đã chứng kiến cảnh sợi dây thít trên cổ tay Benito bị cắt đứt và đã thấy lão sống sót rời đi.
Cô không nghĩ đến những chuyện khác. Cô lắng nghe tiếng bé con thở và chìm vào giấc ngủ.