Cari Mora

Lượt đọc: 360 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG MƯỜI
barranquilla, colombia
clínica angeles de la misericordia nơi jesus

Villarreal đang nằm là bệnh viện cho dân nghèo trên một đường chợ đông đúc. Giữa ngày, một chiếc Range Rover đen dừng trước bệnh viện. Đám đông trên đường và xe hàng của mấy người bán rong bu lại quanh chiếc xe, những người bán hàng đôi co, hích nhau giành chỗ.

Isidro Gomez, cao lớn, da dẻ hồng hào bước xuống từ ghế phụ lái. Chỉ cần hất hàm, anh ta đã dọn trống lề đường cho xe. Gomez mở cửa bên hông. Ông chủ bước ra.

Don Ernesto Ibarra, bốn mươi bốn tuổi, được báo lá cải gọi là "Don Teflon", có chiều cao trung bình, mặc áo khoác quân đội vải lanh mịn.

Nhiều bệnh nhân trong bệnh viện nhận ra Don Ernesto ngay và gọi tên khi ông cùng Gomez đi ngang qua khu bệnh xá ảm đạm ở tầng trệt, sàn nhà lót vải sơn mòn rít và các giường bệnh có màn ngăn.

Phòng của Jesus Villarreal là một trong hai phòng riêng ở cuối khu bệnh xá. Gomez vào mà không gõ cửa. Một phút sau anh ta lại trở ra, lau tay bằng khăn tay sát trùng. Anh ta gật đầu, Don Ernesto bước vào.

Jesus Villarreal nằm trên giường, một ông già nhăn nheo, vẫn tỉnh táo trong cái lồng giam bằng các thanh sắt và vòi, ống. Ông kéo mặt nạ ôxy ra.

"Anh lúc nào cũng thận trọng, Don Ernesto," Jesus Villarreal nói. "Giờ anh truy tìm người hấp hối sao? Anh sai gã khổng lồ này đi khám xét người ta trên giường bệnh à?"

Don mỉm cười với ông. "Hồi ở Cali ông cho tôi ăn đạn còn gì."

"Vì công việc mà, anh cũng bắn trả đấy thôi," Jesús nói.

"Tôi vẫn xem ông là một kẻ nguy hiểm đấy, Jesus. Cứ xem như đó là lời khen. Hai ta có thể tiếp tục bằng tình bạn."

"Don Ernesto, anh là nhà giáo, là giảng viên. Anh dạy nhiều cách ăn cướp hay ho hơn. Nhưng họ không giảng về tình bạn ở trường Mười Chuông đâu nhỉ."

Don Ernesto quan sát Jesus - teo tóp trên giường bệnh. Don Ernesto nghiêng đầu rồi quay nhìn ông già, như con quạ săm soi một quả mọng trên mặt đất.

"Tương lai của ông ngắn lắm, Jesus à. Ông đã gọi tôi, và tôi đến vì tôn trọng ông. Ông là thuyền trưởng làm việc cho Pablo, không đời nào bán đứng hắn vậy mà hắn chẳng để lại gì cho ông. Hai ta hãy tận dụng thời gian còn lại của ông và nói chuyện thẳng thắn nào."

Ông già hít vài hơi từ mặt nạ để lấy thêm ôxy cho đường ống trong mũi. Ông bật thành tiếng.

"Hồi 1989 tôi để vàng bên dưới lớp băng trên tàu kéo lưới chở đến Miami cho Pablo. Nửa tấn vàng phủ cá lên trên - dăm ba cá mú và rất nhiều cá đầu cừu. Ba mươi thỏi vàng loại người ta gọi là Good Delivery, mỗi thỏi bốn trăm troy ounce, có đánh số. Hai mươi lăm ký vàng thỏi hình dẹt, nhưng là vàng doré từ các mỏ ở Inirida. Và một túi lớn chứa vàng miếng tola một trăm mười bảy gram, không rõ số lượng bao nhiêu." Jesus nghỉ một phút, hít thêm khí. "Hơn bốn trăm năm mươi kilôgam vàng. Tôi có thể cho anh biết vàng ở đâu. Anh biết bốn trăm năm mươi kilôgam vàng đáng giá bao nhiêu không?"

"Khoảng hai mươi lăm triệu đô la Mỹ."

"Anh sẽ cho tôi gì?"

"Ông muốn gì?"

"Tiền cùng sự an toàn cho Adriana và thằng bé."

Don Ernesto gật đầu. "Chắc chắn. Ông biết tôi nói là giữ lời mà."

"Không có ý xúc phạm đâu, Don Ernesto, nhưng chính sách của tôi là tiền trao cháo múc."

"Cũng với sự tôn trọng y như vậy, tôi hỏi ông còn bán thông tin này cho ai khác ngoài Hans-Peter Schneider không?"

"Quá muộn để ta chơi trò mèo vờn chuột rồi," Jesus nói. "Hắn đã tìm ra hầm chứa vàng. Hắn không thể mở hầm mà sống sót trừ phi tôi chỉ cách. Chắc Hans-Peter Schneider sẽ cố chuyển hết đống ấy đến một nơi xa xôi."

"Hắn có cách nào chuyển hầm đi mà vẫn sống không?"

"Chắc là không."

"Có công tắc thủy ngân à? Nó mà nhúc nhích là nổ tung?"

Jesus Villarreal chỉ bĩu môi. Môi ông ta nứt nẻ nên bĩu ra là đau.

"Ông có thể chỉ tôi cách mở," Don Ernesto nói.

"Phải. Giờ tôi sẽ kể cho anh biết một số chướng ngại vật, rồi khi anh đến mang theo dinero efectivo, ta sẽ bàn cách xử lý chúng."

« Lùi
Tiến »