Cari Mora

Lượt đọc: 361 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG MƯỜI MỘT

Bụi từ châu Phi theo gió điểm tô sắc hồng bình minh Miami. Xa xa trên bờ vịnh Biscayne, những ô cửa sổ lấp lóe sắc cam lúc mặt trời nhô lên trên biển.

Hans-Peter Schneider và Felix đứng trên sân nhà Escobar cạnh cái hố trên cỏ.

Umberto dùng cuốc và thuổng đào cho hố to hơn. Tiếng nước ùng ục trong vùng tối bên dưới. Lúc biển thập thình lọt vào hố dưới chân chúng qua khoảng hở dưới đê biển, cái hố phả ra luồng không khí hôi hám. Chúng quay mặt đi tránh mùi hôi.

Bobby Joe và Mateo đem một số dụng cụ trong nhà hồ bơi ra.

Một đàn bồ nông lớn bay ngang, lao đến lùa cá.

"Tao có thể biết Jesus nói cái quái gì với Don Ernesto không?" Schneider hỏi. "Chúng ta mà biết rõ đầu đuôi rồi thì tao có thể bớt bận tâm. Gã ở Lauderdale thì sao?"

"Kỹ sư Clyde Hopper," Felix đáp. "Hắn có dụng cụ. Hắn sẽ gặp chúng ta rồi lên kế hoạch. Hắn muốn gặp trên tàu."

"Điện thoại này có số hắn không?" Hans-Peter Schneider hỏi. Hắn vỗ nhẹ lòng bàn tay lên chiếc điện thoại ẩn danh màu xanh dương lấy trong cốp xe Felix.

"Gì đấy? Tôi không biết," Felix đáp. Y liếm môi.

"Điện thoại trong cốp xe mày. Cho tao mật mã không thì Bobby Joe bắn banh não mày ra đấy."

"Sáu sáu chín sáu chín. Chỉ để gọi cho bồ nhí mà vợ không... anh biết đấy."

Hans-Peter mím môi chọt chọt vào điện thoại và xác nhận mã. Hắn kiểm tra điện thoại sau cũng được.

"Rồi," Hans-Peter nói. "Rồi. Chắc ta không cần lôi cái thứ chết tiệt đó ra. Có thể đập nứt từ đằng sau. Ta sẽ xuống hố xem."

"Ai sẽ xuống hố đây?" Felix hỏi.

Đứng sau lưng Felix là Bobby Joe và Mateo. Umberto cũng vậy và đang cầm bộ dây đai.

Một đường dây từ bộ đai bắc qua một ròng rọc trên cành cây nho biển lớn phía trên hố rồi bắc lên tời xích kiểu quay tay.

Bobby Joe giơ bộ đai lên.

"Mặc vào," Schneider bảo Felix.

"Tôi đâu có dính đến vụ này," Felix nói. "Tôi mà gặp chuyện gì là anh gặp rắc rối với văn phòng tôi cho xem."

"Mày dính vào mọi việc tao bảo mày làm," Schneider nói. "Mày nghĩ mày là kẻ duy nhất trong văn phòng thò tay ra sao?"

Bobby Joe đeo đai cho Felix rồi móc vào đường dây. Felix hôn lên mặt dây chuyền đeo trên cổ.

Hans-Peter đứng trước mặt Felix để khoan khoái nhấm nháp nỗi sợ của Felix trước khi mặt nạ che kín mặt y.

Đấy là mặt nạ chống hơi độc có phin lọc than hoạt tính ở hai bên, trên đầu trang bị một máy quay hình và đèn. Gắn với bộ đai là một đèn pin cỡ lớn với một bao súng lớn. Felix được lắp dây để thu âm thanh.

Y khó lấy đủ hơi qua bộ lọc mặt nạ.

Chim bay ngang trời, lũ quạ bu theo một con diều hâu. Felix ngước lên nghĩ Mình yêu bầu trời. Trước kia y chưa bao giờ nghĩ về điều ấy. Hai chân y bủn rủn. "Đưa súng cho tôi," y nói.

Bobby Joe bỏ khẩu súng lục lớn vào bao súng rồi lật nắp che lại. "Đừng để tay lên súng cho đến khi chạm mặt đất," gã dặn.

Chúng hạ Felix xuống hố. Không khí dưới lòng đất mang lại cảm giác ấm nóng trên chân. Y đu đưa trên dây cáp, hơi xoay mòng.

Một khi đầu đã xuống bên dưới lớp cỏ rồi thì thật khó nhìn. Nắng ban ngày le lói chiếu lên mặt bê tông đê biển gồ ghề dưới hố. Đi sâu xuống thì sự âm u trở thành bóng tối đen kịt. Khoảng cách từ mặt nước đến trần dao động từ 1,8 mét xuống 1,2 mét khi nước tràn vào hang. Khi Felix chìm trong nước đến thắt lưng, chân y chạm đáy. Nước dâng lên hạ xuống từ hông lên đến ngực rồi lại xuống. Rễ cây nho biển ngoằn ngoèo từ trên trần thòng xuống. Rễ cứng quá không gạt qua một bên được. Ánh đèn của Felix nhấp nhô trên mặt nước rọi sáng những rễ cây lớn. Y thấy được từng mảng mặt dưới của sân bê tông và bùn đất treo trên đầu.

Hans-Peter Schneider theo dõi qua laptop, giọng Felix qua loa khó mà nghe nổi.

"Đáy khá bằng phẳng, tôi đi bộ được. Nước lên đến ngực. Chết tiệt... có nửa thân con chó này!"

"Mày đang làm tốt lắm, Felix. Ngó cái tủ xem," Schneider nói. "Làm ngay đi."

Felix nhích từng chút vào sâu trong hang. Mấy cọc trụ đỡ sân bao quanh y trông giống những cột trụ của một ngôi đền bị ngập. Y toát mồ hôi. Ánh đèn trên đầu chiếu đến bờ biển thoai thoải và phản chiếu ánh kim loại. Đèn pin cỡ lớn rọi sáng bãi biển rải rác xương và một hộp sọ người. Cái hình khối kia khá lớn.

"Nó là một cái tủ, chiều dài lớn hơn chiều ngang. Bản vân bằng thép, như sàn chống trơn. Các cạnh đã được hàn."

"To cỡ nào?" Schneider hỏi.

"Cỡ một cái tủ lạnh, to hơn, giống tủ mát."

"Có khoen móc cẩu nào không? Tay cầm?"

"Không thấy được."

"Lại gần mà xem."

Một tiếng xì xì vang sau lưng Felix. Y quay về phía tiếng động. Y thấy từng vòng bọt bóng nhỏ đồng tâm nổi lên như hình móng.

Felix lội lớp ngóp về phía bờ biển.

"Không tay cầm, không khoen móc cẩu, không kẽ hở, không nắp. Tôi không thấy được hết, bụi bám đầy rồi."

Tiếng xì xì vang lên và Felix lia đèn xung quanh. Một cặp mắt phản chiếu đỏ rực trong dòng nước đen. Y nổ súng về phía cặp mắt và chúng biến mất.

"Tôi ra đây, tôi ra đây." Y lội nhanh về lại phía dưới cái hố trên trần hang. "Kéo tôi lên! Kéo tôi lên!"

Tời đang quay, sợi dây kéo chuyển động trước mắt y, sợi dây thoát ra khỏi mặt nước, nhỏ nước tong tong. Cái tời kéo căng ra và Felix đang sắp sửa trèo lên thì thình lình một cú giật mạnh dữ dội hất y sang một bên rồi ngã xuống nước, đèn pin văng khỏi tay, súng bắn lên trần hang.

Cái tời trên vườn quay ngược lại, tay cầm đập mạnh lên bàn tay lẫn cánh tay Bobby Joe, kêu vù vù lúc sợi dây nhả ra và tuột nhanh xuống hố.

Dưới hang, sợi dây trượt khỏi cái hố bên dưới đê biển, căng ra và kêu vù vù, làm nước bắn tóe lên. Rồi sợi dây rớt xuống đáy hang.

"Kéo hắn lên!" Schneider quát.

Nhìn trên máy tính, qua máy quay gắn trên đầu Felix, Schneider thấy được đáy biển lướt qua dưới chân, tia đèn thợ mỏ chiếu nhấp nhô theo đáy biển. Mateo và Umberto hợp sức quay tời, kéo đai lên.

Bộ đai được kéo ra khỏi hố cùng nửa phần thân dưới của Felix, bộ ruột xám đỏ xổ ra lòng thòng trên chân và thân dưới y.

Ngoài xa trên vịnh, một bàn tay Felix trồi lên mặt nước, rẽ nước ra như con sóng, cho đến khi bị kéo xuống khuất tầm mắt.

Cả lũ nín lặng trong giây lát.

"Chết tiệt, đó là súng của tao," Bobby Joe nói.

Umberto thử cái mũ và kính mát của Felix. "Vụ tòa nhà thì sao?" Umberto hỏi.

Hans-Peter lấy lại kính mát từ Umberto.

"Một tên cùng văn phòng với Felix thích cái kính này lắm," hắn nói. "Cho mày giữ mũ."

« Lùi
Tiến »