Đêm xuống tại xưởng đóng tàu bên sông Miami.
Hàng cọ liêu xiêu xạc xào trong gió. Nhiều tàu lai kéo một tàu chở hàng nhỏ chạy ngang qua, như đàn chó sục kéo để chuyển hướng.
Thuyền trưởng Marco và hai thuyền viên đứng chung với lão Benito trước cửa lò thiêu để mở. Một ngọn lửa lớn đang cháy bên trong. Ánh lửa và bóng tối bập bùng quanh xưởng đóng tàu tối om. Thuyền phó thứ hai Ignacio mặc áo ba lỗ lem màu.
"Ignacio, mặc áo vào," thuyền trưởng Marco nói.
Ignacio tròng áo thun qua đầu. Mặt trong bắp tay là hình xăm quả chuông treo trên móc câu. Ignacio hôn lên mặt dây chuyền hình thánh Dismas.
Trong đám lửa, giữa đống xương đầu cá hàm lớn, đầu Antonio đang nhìn họ. Cái đầu vẫn còn đeo kính lặn, mắt chăm chăm nhìn ra trong khi phần nhựa quanh lớp kính tan chảy. Hoa tai thánh giá Gothic màu đen biến đâu mất, bị xé toạc khỏi dái tai.
Cari Mora hiện ra từ trong bóng tối và đứng cạnh Benito.
Cô mang theo một cành nguyệt quế. Cô đứng cùng đám đàn ông, nhìn lò thiêu mắt không chớp. Cô bỏ cành nguyệt quế vào đống lửa để che đi phần nào gương mặt bị tàn phá của Antonio.
Benito ném chất xúc tác lên đống lửa. Lửa và tàn lửa phụt lên ống khói.
Ánh lửa cháy đỏ bừng trên mặt mọi người.
Thuyền trưởng Marco mắt rưng rưng. Giọng vững vàng. "Thánh Dismas vinh quang, người bảo trợ những tên trộm biết sám hối, người đồng hành cùng Chúa Jesus trên đường xuống địa ngục. Giờ đây hãy phù hộ cho người anh em của chúng tôi bình yên lên thiên đàng."
Benito đóng cửa lò thiêu. Thiếu ánh lửa, lò tối hẳn. Cari nhìn xuống nền đất nện trong xưởng đóng tàu. Hệt như nền đất nện cô thấy ở đâu đó trước khi đến Mỹ.
"Cô có cần gì không?" Marco hỏi Cari.
"Một hộp đạn S&W cỡ .40 là được," cô đáp.
"Cô phải làm gì với khẩu súng đấy đi," Marco nói.
"Vứt nó đi."
"Không."
"Vậy thì đổi khẩu khác với tôi," Marco bảo. "Benito, cháu trai ông có chỉnh nòng với thoi đẩy được không?"
"Tốt hơn là làm cả mấu móc vỏ đạn với kim hỏa nữa," Benito đáp. Lão chìa tay nhận lấy súng.
"Bọn tôi sẽ trả lại cho cô, Cari," Marco nói. "Cari, cô biết đấy, cần phải hợp tác. Ở đây tôi là thủ lĩnh."
Thủ lĩnh, Antonio cũng từng là thủ lĩnh. Đáng ra mình nên yểm trợ anh ta từ dưới cầu cảng.
Marco vẫn đang nói với cô. "Có dấu vân tay của cô trên ống lót trục không - cô có nạp đạn vào hộp tiếp đạn không?"
"Không."
"Cô bỏ ống lót trục lại hiện trường à."
"Phải." Cô đưa súng cho Benito.
"Cảm ơn cô, Cari." Marco đưa cô một khẩu Sig Sauer khác và một hộp đạn lấy từ phòng làm việc trong xưởng. Súng dùng đạn cỡ .357. Vậy cũng được.
Marco nói sát bên tai cô.
"Cari, cô có muốn bắt tay với chúng tôi không?"
Cari lắc đầu. "Mọi người sẽ không gặp lại tôi nữa đâu."
Từ trong bóng tối, một tiếng huýt báo hiệu. Thuyền trưởng Marco và những người khác trở nên cảnh giác.
Trung sĩ điều tra viên Terry Robles xuống xe. Anh thấy những tia lửa từ lò thiêu bốc lên trên xưởng đóng tàu. Anh bước vào xưởng giữa những bẫy cua chất chồng. Một tiếng huýt tông cao trong gió, và rồi có chấm laser đỏ tươi hiện lên trên thân trước của anh. Robles dừng chân. Anh giơ ví có thẻ căn cước và mở ra cho thấy phù hiệu.
Trong tối, một giọng nói vang lên: "Alto! Dừng tay."
"Terry Robles, Sở Cảnh sát Miami. Dẹp laser khỏi người tôi đi. Dẹp ngay."
Thuyền trưởng Marco giơ tay lên và chấm laser rời khỏi ngực Robles, nhấp nháy trên phù hiệu anh đang giơ quá đầu.
Thuyền trưởng Marco đứng đối mặt Robles trên lối đi giữa những chồng bẫy.
"Họ không bắt anh trả lại phù hiệu trong khi dưỡng thương sao?" Marco hỏi.
"Không," Robles đáp. "Nó vẫn còn đấy, giống như hình xăm Mười Chuông vậy."
"Thật tình tôi mừng khi được gặp anh," Marco nói. "Không, 'mừng' thì nặng quá, thứ lỗi cho tiếng Anh của tôi. Tôi 'không lấy làm tiếc' khi gặp anh. Dù sao đi nữa thì vẫn chưa. Muốn uống gì không?"
"Được," Robles đáp.
Dưới mái hiên mở, thuyền trưởng Marco rót hai phần rum. Họ không bận tâm có chanh hay không.
Robles chỉ thấy thuyền trưởng Marco, nhưng anh cảm nhận được những kẻ khác ở trong tối ngoài kia. Robles thấy hơi ngứa ngáy giữa hai xương vai.
"Tôi có một cái xác xăm hình Mười Chuông. Chắc ông biết là ai," Robles lên tiếng.
Thuyền trưởng Marco duỗi tay. Một tàu chở hàng khác lướt qua trên sông được tàu lai kéo nơi mũi và đuôi tàu. Tiếng động cơ ình ịch buộc họ phải nói to.
"Một thanh niên Mỹ La tinh da trắng, hơn hai mươi," Robles nói. "Hình thể tốt, đeo chân vịt. Bọn tôi không có phần đầu hay ngón tay. Hình xăm dưới bàn chân. Cùng với nhóm máu, xăm cùng chữ G. S. - grupo sanguíneo - O+."
"Chết thế nào?"
"Một mũi tên hoặc nỏ bắn xuyên tim. Anh ta tử vong nhanh, nếu ông quan tâm đến chuyện đó. Không bị tra hỏi. Anh ta chết trước khi bị chặt ngón tay."
Robles không nhìn ra gì trên nét mặt Marco.
"Một trong mấy viên đạn tròn trên người anh ta khớp với một viên đạn thu được ở nhà tôi," Robles nói.
"Àaaaa. Vụ đấy."
"Vụ đấy," Robles đáp.
Một con bướm đêm bay quanh bóng đèn trần, bóng đổ xuống hai người.
"Tôi muốn anh hiểu điều này," Marco nói. "Thề trên linh hồn mẹ tôi là bọn tôi không biết kẻ nào đã nổ súng ở nhà anh. Tôi sẽ không bắn vào nhà anh cũng y như anh sẽ không bắn nhà tôi. Ai cũng đều rất tiếc về chuyện xảy ra với bà nhà anh."
"Rất nhiều kẻ sẽ nổ súng vào một nhà. Còn chúng thì đi bắn những thanh niên mang chân vịt. Ông có thiếu mất đứa nào không?"
Tiếng ình ịch vang trong lò thiêu, nơi bộ não Antonio đang sục sôi. Tàn lửa xoáy vụt lên khỏi ống khói.
"Đội của tôi ổn," thuyền trưởng Marco nói.
"Tôi muốn biết kẻ đã bắn anh ta, tôi muốn biết về cây súng và nguồn gốc của nó. Giờ ông với tôi vẫn ổn. Nhưng nếu phát hiện ra ông biết mà không cho tôi hay thì sẽ không ổn nữa đâu."
"Anh biết tôi lâu nay vẫn theo luật mà. Nhưng tôi đã gặp một người quan trọng trong một buổi họp mặt gia đình, ngày Rước Lễ Lần Đầu ở Cartagena một tháng trước."
"Don Ernesto."
"Ta sẽ gọi là người quan trọng."
"Ông ta có biết súng từ đâu ra không?"
"Không, và ông ấy muốn nói thẳng mặt anh như vậy đấy. Nếu người này đến Miami thì anh có muốn gặp trực tiếp không?" Marco hỏi.
"Trực tiếp. Lúc nào cũng được, ở đâu cũng được." Robles gật đầu cảm ơn vì đồ uống rồi bỏ đi dọc lối đi tối hù giữa những chồng bẫy và sọt. Sau lưng anh, chấm laser hạ xuống đất.
"Có lẽ tầm thứ Ba tuần tới," Marco tự nhủ.
Một tiếng bụp từ lò thiêu. Đầu Antonio nổ và một vòng khói ánh tia lửa bốc lên từ ống khói như vầng hào quang u ám.
Marco hy vọng cảnh sát sẽ không sớm nhận ra Antonio vì khi ấy Cớm sẽ bắt đầu điều tra tuyến khách hàng dùng dịch vụ hồ bơi của Antonio.