Khu vực tiếp tân ở tòa nhà Giám định Pháp y quận Miami-Dade có video để nhận dạng người chết từ xa; sàn nhà được lót thảm nhằm giảm chấn thương nếu gia quyến người chết có ngất lịm vì cảnh tượng nhìn thấy.
Sau cánh cửa đôi là phòng thí nghiệm tân tiến, có thanh bịt khe cửa và thiết bị lọc khí điện tử để khử mùi, cùng đầy đủ phòng lạnh cho hành khách và phi hành đoàn từ những hãng hàng không lớn nhất. Các bàn khám nghiệm tử thi màu xám Kodak làm nổi ảnh chụp.
Bác sĩ Holly Bing đang giảng cho một lớp ít người gồm những nhà giám định pháp y tương lai trên khắp cả nước và Canada. Họ tập trung quanh cái xác không đầu của một người đàn ông mang chân vịt. Đối tượng được đặt ở tư thế giải phẫu và đông lạnh ở 1 độ C.
Bác sĩ Bing mặc tạp dề phòng thí nghiệm bên ngoài bộ đồ đen, quần nhét vào trong giày thắt dây kiểu lính nhảy dù. Cô là người Mỹ gốc Á, hơn ba mươi. Cô có gương mặt đoan trang và không mấy kiên nhẫn.
"Anh chị có một thanh niên da trắng người Mỹ La tinh, hình thể khỏe khoắn, ngoài hai mươi," bác sĩ Bing nói. "Chiều hôm qua người này nổi lên cạnh một tàu mui trần trên bãi biển Haulover. Đội tuần duyên nghe thấy tiếng thét. Như anh chị thấy thì xác còn khá mới nhưng bị rỉa rất nghiêm trọng. Người này có một vết sẹo cắt bỏ ruột thừa ở góc tư phía dưới bên phải và một hình xăm trên tay trái, hình quả cầu và mỏ neo của Thủy quân Lục chiến cùng dòng chữ 'Semper Fidelis'. Thời điểm tử vong là gần đây, có thể là hai ngày, nhưng người này bị tôm cua rỉa. Muốn xác định thời điểm tử vong thì cần biết điều gì?" Cô không đợi câu trả lời. "Nhiệt độ nước ở Haulover đúng không? 29 độ C. Lát nữa ta sẽ bàn về cách nhận biết nhiệt độ ngày ở dưới nước. Như anh chị thấy thì các ngón tay bị mất. Lúc còn lành lặn thì người này cao khoảng 1m8."
"Chúng lấy gì chặt đầu người này, bác sĩ Bing?" Câu hỏi là từ một thanh niên mặt trẻ măng đứng ở phần cuống họng của cái xác.
"Có thấy nơi lưỡi cưa cưa qua tâm đốt sống cổ thứ ba không?" bác sĩ Bing hỏi. "Dấu răng cưa khớp với loại Sawzall, cứ 2,5 cm có sáu răng - loại thường. Ở Mỹ thì hàng của Sawzall đang dần phổ biến dùng để cắt thi thể, đứng thứ hai chỉ sau dao rựa và trên cưa xích. Trường hợp này thì anh ta được đưa lên bàn hoặc kệ, hoặc cửa hậu xe bán tải gì đấy, đầu chúi về trước. Lúc chúng chặt đầu cắt tay thì người này đã tử vong rồi. Làm sao để biết? Hãy xem kết quả xét nghiệm - nồng độ serotonin và histamine không tăng trong những vết thương này. Tương tự với những lỗ thủng vùng bụng, làm vậy để ngăn không cho người này trương phình và nổi lên quá sớm. Thấy điểm khác biệt trong cách cắt cụt ngón không? Một ngón cắt bằng Sawzall, mấy ngón khác thì theo lối truyền thống dùng kéo tỉa cây để cắt. Có một vết thương đạn bắn xuyên bắp đùi, và tôi lấy được một viên bắn vào khung xương chậu."
"Nguyên nhân tử vong?" bác sĩ Bing hỏi. "Không phải vì chặt đầu. Không, nguyên nhân tử vong là một vết thủng xuyên ngực. Lỗ vào qua xương vai trái, xuyên tim, lỗ ra ngay bên trong núm vú trái." Bác sĩ Bing chạm vào vùng ngực cạnh một lỗ đạn ra thuôn dài có hai lỗ nhỏ bên cạnh. Móng tay sơn đỏ lộ qua lớp găng tay lúc cô ấn lên vùng ngực cạnh mấy lỗ màu xanh. "Có ai muốn cho tôi biết vật gì đã gây ra vết này không? Có ai không?"
"Do đạn bắn ạ?" một sinh viên đáp.
"Không," bác sĩ Bing nói. "Tôi đã nói đây là một vết thương lỗ ra. Điều tra viên Robles, anh nói xem vật gì gây ra lỗ này và hai lỗ nhỏ này đây?"
"Một mũi tên, có khi là nỏ. Một mũi tên bắn cá."
"Lý do?"
"Vì mũi tên đi xuyên qua, lúc dây căng ra rồi kéo về thì mũi tên xoắn nhẹ, và ngạnh lưỡi câu ghim vào ngực. Có thể là đầu mũi tên loại co giãn. Tốt nhất là kiểm tra các cửa hàng đồ lặn."
"Cảm ơn anh. Nào cả lớp, đây là trung sĩ điều tra viên Terry Robles, Đội Án mạng Miami-Dade. Anh ấy đã gặp thứ này trước đây, cùng rất nhiều thứ khác mà người ta đã ra tay với nhau."
"Cô có tìm ra mũi tên không ạ?" thanh niên đứng cuối bàn hỏi.
"Không," Holly Bing đáp, "thế việc đấy cho biết gì về tình huống?"
Vì không sinh viên nào trả lời nên cô nhìn Robles.
"Chúng có thời gian lấy nó ra," Robles đáp.
"Đúng vậy, hung thủ có thời gian và chỗ kín đáo để lấy ra. Từ hình dáng vết thương lỗ vào, tôi khẳng định là chúng không rút xuyên qua luôn. Có thể chúng đã tháo đầu mũi tên rồi mới rút mũi tên ra khỏi lưng. Chúng có chỗ kín đáo để làm việc đấy."
Bác sĩ Bing cho cả lớp sang phòng khách để nghỉ giải lao. Cô và Robles ở lại phòng thí nghiệm.
"Tôi gửi ADN đến chỗ Quantico rồi nhưng sẽ mất vài ngày," Holly Bing nói. "Chúa ơi, có thể phải đợi cả tháng cho bộ dụng cụ thu thập bằng chứng hiếp dâm. Viên đạn có thể khớp đến chín phần - một cỡ .233 bước ren xoắn 1:9 cho người thuận tay phải, sáu mươi sáu grain01, có thể là loại AR-15 dân dụng. Là đạn đầu nhọn, chắc là loại giảm thanh."
"Cô để lại chân vịt trên người anh ta."
"Đúng vậy, nhưng tôi có xem dưới chân trước khi lắp vào."
Holly cởi một bên chân vịt. Lòng bàn chân xăm chữ "GS O+."
" 'Grupo sanguíneo/ nhóm máu của anh ta," Robles nói.
1. xấp xỉ 4,27 gram.
Holly cởi chân vịt còn lại. "Tôi nghĩ anh sẽ muốn xem cái này trước khi mọi người biết," cô nói. Trên lòng bàn chân là một hình xăm, quả chuông treo trên móc câu.
"Sao anh ta lại xăm dưới bàn chân chứ, Terry? Nếu không dễ thấy thì đâu được bảo kê trong tù. Không giống như xăm trên cổ."
"Nhiêu đấy là đủ để bảo kê khỏi một tay đại ca rồi," Robles đáp. "Hoặc đủ để mua thời gian của một luật sư, vài luật sư. Những luật sư vẫn dành nhiều thời gian lượn lờ quanh nhà tù. Đây là hình xăm Mười Chuông. Cảm ơn cô, Holly."