Trung sĩ Điều tra viên Terry Robles, ba mươi sáu tuổi, thuộc đội Điều tra Án mạng Miami-Dade (tạm nghỉ), tấp vào dưới tán cây trong một bãi đỗ xe trong Palmyra Gardens. Tắt động cơ xong thì điện thoại anh sáng đèn vì có cuộc gọi từ văn phòng của bác sĩ pháp y.
"Terry, tôi Holly Bing đây."
"Chào, Holly."
"Terry, sáng nay tôi lấy một viên đạn ra khỏi một xác chết trôi: nam Mỹ La tinh, tầm hai mấy. Tôi gửi đến IBIS ở Quantico. Họ tìm ra rồi. Có khả năng đạn từ một trong số súng đã bắn vào nhà anh. Viên đạn họ moi trong tường phòng ngủ ấy? Có lẽ là trùng khớp đến chín phần."
"Hắn là ai?"
"Chưa biết. Tôi gọi cho Đội Án mạng thì họ đưa số của anh. Khi nào anh quay lại làm việc?"
"Bác sĩ phải thả tôi ra đã. Chắc sớm thôi."
"Daniela thế nào rồi? Tôi hỏi được chứ?"
"Tôi đang định vào thăm cô ấy đây. Một tiếng nữa sẽ đến chỗ cô."
"Tôi sắp có lớp, nhưng thôi anh cứ đến. Tôi giới thiệu anh thì có được không? Họ sẽ thất vọng lắm nếu tôi không làm vậy."
"Ô, được chứ. Đương nhiên. Cảm ơn cô, Holly."
Robles để Sally, con chó dachshund của Daniela, ở trong xe. Sally trèo lên đùi anh và anh bồng nó xuống xe, người cứng nhắc đi đến cổng Viện điều dưỡng Palmyra Gardens.
Palmyra là cơ sở chăm sóc người thương tật tốt nhất phía Đông Nam. Viện nằm trong một khu nhà cổ xưa duyên dáng dưới bóng những cây đại thụ. Tay cầm trên cổng chỉ mở được từ bên ngoài.
Vài cư dân viện ngồi trên mấy băng ghế trong vườn.
Dưới vòm cây gần bờ giậu, một nhà truyền giáo lớn tuổi đang diễn thuyết trước một nhóm vật nuôi sống trong khuôn viên. Có bốn con chó, một con mèo, một chú dê con, một con vẹt thả rông với vài ba con gà. Nhà truyền giáo làm thu hút sự chú ý của giáo đoàn bằng cách thường xuyên phân phát đồ ăn ngon mang theo trong túi. Ông thử để thức ăn lên lưỡi đám động vật theo kiểu ban phước, nhưng lúc nào cũng là chúng ngẫu nghiến trên tay ông. Về phần con vẹt, hai ngón tay ông cầm rón rén hạt bí ngô mà ban phước cho nó. Trong nhóm của nhà truyền giáo có một người lớn tuổi, ông cho quý ông này mỗi lần một hai viên M&M's.
Tay bên kia nhà truyền giáo cầm một cuốn Kinh Thánh bằng da mềm, cầm chặt gáy sách cho ra vẻ và để các trang sách ngửa ra hai bên như kiểu quen thuộc của Billy Graham.
Sally, con chó giống dachshund, đánh hơi thấy mùi thức ăn của nhà truyền giáo và bị cuốn theo giáo đoàn, cựa quậy trong vòng tay Robles khi anh bế nó mang theo một gói nhỏ tiến vào tòa nhà.
Giám đốc Palmyra Gardens đang ở văn phòng. Joanna Sparks, bốn mươi tuổi, điều hành một tổ chức có kỷ luật chặt chẽ. Robles nghĩ sẽ khó có thể làm Joanna bất ngờ. Chị cười với Robles. Cún của chị nhảy xuống khỏi lòng chị. Robles thả Sally xuống sàn thế là tụi nó vẫy đuôi hít lấy hít để.
"Chào Terry. Daniela đang ở vườn trung tâm. Cậu sẽ thấy một miếng băng nhỏ trên thái dương cô ấy đấy, Terry. Một mảnh đạn nhỏ trồi lên khỏi bề mặt da. Là lớp vỏ, không phải mảnh chì. Không sao hết. Bác sĩ Freeman kiểm tra rồi."
"Cảm ơn chị, Joanna. Cô ấy có ăn được không?"
"Ăn sạch cả tráng miệng luôn."
Lúc Robles rời văn phòng, Joanna Sparks điều một y tá đi theo anh.
Robles thấy vợ mình ngồi trên băng ghế ở vườn trung tâm. Một tia nắng chiếu xuống qua tán lá chạm vào tóc chị làm tim anh như cánh buồm căng gió. Robles phải lấy hơi. Đã đến giờ diễn rồi.
Daniela ngồi cạnh một người đàn ông tầm hơn chục tuổi, rất gọn gàng trong bộ đồ vải sọc nhăn và đeo nơ bướm. Robles để Sally xuống đất và cô cún mừng quýnh tru rít chạy lên trước đến chỗ Daniela, cố nhảy vào lòng chị. Daniela có vẻ giật mình, ông già bên cạnh giơ bàn tay gầy guộc ra cản con chó nhỏ.
"Đây đây," ông nói. "Ngồi xuống!"
Robles hôn lên đỉnh đầu Daniela. Một vết sẹo hồng dài chạy dọc đường chân tóc chị.
"Chào anh."
"Chào em yêu," Robles đáp. "Anh mang theo mấy miếng baklava chỗ bà Katichis đấy. Còn đây là Sally. Gặp em nó vui lắm!"
"Xin phép giới thiệu bạn trai tôi nhé?" Daniela nói. "Đây là..."
"Horace," quý ông lớn tuổi đáp. Có thể ông đang không chắc mình đang ở đâu ngay lúc này, nhưng ông vẫn tỏ thái độ lịch sự theo bản năng. "Tôi là Horace."
"Em bảo bạn trai sao?" Robles hỏi.
"Đúng vậy. Horace, đây là một người bạn rất tốt của em."
"Tôi là Terry Robles, Horace. Là chồng chị Robles."
"Anh Robles nhỉ? Rất vui được quen biết anh, anh Robles."
"Horace này, tôi cần nói chuyện riêng với chị Robles. Ông không phiền chứ?"
Y tá đang đợi. Cô này đến đón Horace. Horace không rời đi cho đến khi Daniela bảo.
"Daniela ơi?"
"Không sao đâu, Horace. Sẽ không lâu đâu."
Y tá giúp Horace đứng dậy rồi họ đi về phía nhà kính. Sally cứ nhảy chồm chồm trước mặt Daniela, để chân lên đầu gối Daniela. Chị lơ đễnh lấy tay xua nó đi.
Robles bế Sally cho nó ngồi lên băng ghế giữa hai người.
"Horace là sao vậy?"
"Horace là ông bạn tôi. Tôi quen anh, đúng không? Tôi chắc ta là bạn bè."
"Đúng vậy, Daniela. Ta là bạn bè. Em khỏe không? Có vui không? Em ngủ có ngon không?"
"Vâng. Tôi rất vui. Nhắc cho tôi nhớ với, anh làm việc ở đây à?"
"Không, Daniela, anh là chồng em. Anh mừng là em thấy vui. Và anh yêu em. Đây là Sally cún của em. Nó cũng yêu em."
"Anh... anh này. Cảm ơn vì những lời thiện chí, nhưng tôi e là..." Daniela nhìn xa xăm.
Anh quá hiểu nét mặt chị. Chị muốn thoát khỏi anh. Anh từng thấy vẻ mặt ấy trước đây, trong những dịp xã giao, nhưng nó chưa từng dành cho anh.
Mắt Robles rơm rớm. Anh đứng dậy và cúi xuống hôn lên má chị. Chị vội quay đầu đi như cách chị né tránh một nụ hôn trong bữa tiệc.
"Tôi nghĩ đến lúc phải vào trong rồi," chị nói. "Tạm biệt, anh..."
"Robles," anh nói. "Terry Robles."
Anh ôm con cún dưới cánh tay, đứng trong văn phòng Joanna.
"Tôi khỏe. Horace này là sao vậy?"
"Horace hoàn toàn vô hại. Cậu nghĩ sao cũng được. Bọn tôi cho ông ấy vào giường lúc tám giờ rưỡi. Ông ấy ở đây hai mươi năm rồi, chưa từng hành xử không phải phép. Cô ấy không có ý gì đâu, không hơn gì một bé con..."
Robles giơ tay lên. Chị quan sát anh.
"Terry à, cô ấy đang hạnh phúc. Tình trạng bản thân không làm cô ấy phiền lòng nhiều. Biết ai đang phải chịu đựng chuyện này không? Là cậu đấy. Ta có tin tức gì chưa? Ai..."
Trong một thoáng, anh không nghe chị nói gì, tâm trí mắc kẹt trong khoảnh khắc cuối cùng Daniela còn nhận ra anh: Họ nằm trên giường. Chị ngồi giạng chân trên người anh. Đèn pha của xe ô tô chiếu bóng lên màn cửa sổ. Một loạt súng tự động bắn tan tành cửa kính, bắn nát đèn ngủ rồi một viên đạn trúng vào đầu Daniela. Chị đổ chúi người về trước, đập đầu vào đầu Robles khi anh lăn cả hai xuống sàn. Anh nhìn gương mặt máu me của chị áp sát mình. Anh chộp lấy khẩu súng lục trên bàn đầu giường. Nhìn qua cửa kính vỡ toang, anh thấy đèn đuôi xe khuất dần. Anh nhận ra mình cũng dính đạn.
Joanna đang nghiên cứu gương mặt anh. "Tôi không cố ý gọi lại chuyện," chị nói.
"Không đâu," Robles nói. "Hồi đó, thứ nhãi nhép... thứ rác rưởi nhãi nhép gây ra chuyện này vừa xong sáu năm tù ở Raiford, nơi tôi tống hắn vào vì tội tấn công bằng vũ khí sát thương. Hắn ra tù, một tên tội phạm có tiền án bạo lực, rồi hắn vớ được cây súng trường xung kích và nã súng vào nhà tôi. Mất ba ngày để tìm ra hắn nhưng bọn tôi không tài nào tìm ra súng. Hắn lấy súng từ đâu? Súng biến đi đâu? Hắn giờ đang sống nhởn nhơ. Tôi cần biết kẻ đưa súng cho hắn."
Joanna tiễn anh ra cổng.
Dưới tán cây, nhà truyền giáo đang thuyết giảng cho đám động vật tụ tập trước mặt, cùng giáo dân con người duy nhất.
"... con người có thể thấy rằng họ không hơn gì loài thú," nhà truyền giáo lớn tuổi nói. "Vì việc xảy đến cho loài người làm sao, thì xảy đến cho loài thú cũng vậy; sự chết của loài này cũng như sự chết của loài kia; phải, hai loài đều thở một thứ hơi; tất thảy do cát bụi mà ra rồi tất thảy sẽ lại về với cát bụi."
Joanna đóng cổng sau lưng Terry Robles và Sally trong ánh nắng màu cam cuối ngày. Ngó qua vai Robles về nơi nó thấy Daniela lần cuối, con chó rên ư ử khi anh bế nó ra xe.