Đang đau buồn nên Cari giữ cho mình bận rộn.
Ngay sau ngày họ hỏa thiêu đầu của Antonio, cô cùng chị họ Julieta nhận được công việc nấu ăn trên một du thuyền chạy từ Trạm Bảo tồn Chim biển Cảng Bồ nông đến bãi chim biển trên đảo Bird Key, một nguồn thu nhập hằng tháng. Cho khách trên thuyền ăn gì đây? Thức ăn nhẹ không nhễu nước bốc tay.
Bánh nướng nhồi, bánh kẹp nhỏ, xúc xích chorizo cắm tăm xỉa răng. Nửa trái bơ nhồi gỏi hải sản nếu ngân sách cho phép. Phục vụ nước ngọt, rum với vodka và bia.
Hai người từng thử làm món sườn bò nhỏ, thế nhưng xốt barbecue chảy xuống làm chỗ nào trên thuyền cũng dinh dính và họ phải đi chùi. Họ không được nhóm lửa trên thuyền, nhưng họ được dùng lò nướng vỉ ở bến thuyền và hâm bánh nướng nhồi với bánh bao hấp bằng máy khử trùng trong phòng khám.
Du thuyền có kích thước khá lớn, có boong trần với mái che bằng vải bố và một buồng tắm cạnh buồng lái. Có bốn mươi phao cứu sinh. Các băng ghế có lắp thanh chắn bảo vệ.
Ba mươi người, nhiều người là dân Miami lúc nào cũng có hội nhóm để chung vui, đã đăng ký đi chuyến này và nhận lại xứng đáng với đồng tiền. Mục đích của chuyến đi là nhằm khuyến khích ủng hộ cho Trạm Bảo tồn Chim biển - vốn tồn tại nhờ các khoản quyên góp. Lộ trình của thuyền theo thường lệ là vòng quanh bãi chim tự nhiên trên đảo Bird Key, khi tối trời thì chạy lên sông Miami, giữa những tòa cao tầng để thấy đường chân trời ban đêm ngoạn mục. Đêm nay họ sẽ dừng chân ngắm pháo hoa tại công viên Bayfront.
Bác sĩ Lilibet Blanco, bác sĩ thú y kiêm giám đốc Trạm Bảo tồn Chim biển Cảng Bồ nông chủ trì buổi tối. Bà một thân một mình từ Cuba sang Mỹ trong sự kiện Operación Pedro Pan năm bảy tuổi.
Bác sĩ Blanco hay để Cari phụ giúp với đám động vật. Tối nay bà bác sĩ trông khác lạ trong bộ âu phục đen và ngọc trai. Chồng bà đi cùng. Ông đồng sở hữu một sân chơi jai alai.
Bác sĩ Blanco phát biểu đôi lời chào mừng lúc thuyền nhổ neo.
Thuyền chạy bình bịch dưới đại lộ 79 hướng phía Nam về đảo Bird Key, một cụm hai hòn đảo cây cối um tùm, một đảo tự nhiên, một đảo rác thải, rộng khoảng bốn mẫu Anh. Đảo Bird Key thuộc sở hữu tư nhân và không có quỹ nhà nước để duy trì.
Chim chóc đang bay về tổ - cò quăm, diệc bạch, bồ nông, chim ưng biển, diệc, thường bay theo đàn về tổ, diệc bạch với cò quăm trắng sáng dưới ánh dương đối lập với bầu trời tối dần ở phía Đông.
Trong mỗi chuyến đi, trạm đều cố gắng làm lễ phóng thích, thả một con chim đã hồi phục về vùng hoang dã nhằm minh họa cho sứ mệnh của trạm cũng như kêu gọi các khoản đóng góp. Tối nay là một con vạc chưa trưởng thành để trong chiếc lồng trên thuyền, phủ khăn che để giữ chim trong bóng tối và giúp nó bình tĩnh nhất có thể.
Con vạc non lớn xác bị thổi bay khỏi tổ trong cơn bão Irma nên bị trật khớp khuỷu. Được tiếp nước, chữa lành khớp, hai cánh được định hình bằng lưới đường bay ở trạm nên chim đã sẵn sàng cất cánh.
Thuyền trưởng đưa thuyền đến gần đảo Bird Key hết mức trong vùng nước nông.
Cari đem lồng lên đuôi thuyền và giữ cố định trên lan can.
Một phóng viên dự báo thời tiết có tiếng trên truyền hình nói đôi lời về môi trường và được đoàn ghi hình lại. Anh ta đứng ở lan can, Cari thì cầm lồng đứng ngoài khung hình. Cô cởi bỏ khăn trùm xong mở lồng ra. Con vạc đang quay lưng phía cửa, nên tất cả những gì mọi người nhìn thấy là đuôi nó. Tay phóng viên dự báo thời tiết không rõ phải làm gì.
“Lắc lắc lông đuôi là nó quay lại thôi," Cari chỉ.
Con vạc lớn xác chưa trưởng thành nhưng lông tơ vẫn phủ đầy mình. Cảm thấy đuôi bị lay là lập tức nó quay lại thò đầu ra cửa, thấy nhiều con vạc khác lượn vòng trên đảo Bird Key thế là nó phóng như tên lửa lên nhập đàn.
Tinh thần Cari phấn chấn theo con vạc, và sự nhẹ nhõm ấy kéo dài đến khi cô không phân biệt được nó trong đám vạc đang chao liệng trên trời.
Thuyền bắt đầu đánh một vòng quanh bãi chim trên đảo trước khi tiến về phía Nam đến với màn pháo hoa trong công viên.
Một số hành khách có ống nhòm. Trong số họ có người đang chuyện trò cùng thuyền trưởng, tay cầm miếng bánh nướng nhồi chỉ trỏ.
Cari để khay bánh kẹp xuống, sau đấy thuyền trưởng ngỏ ý cho cô mượn ống nhòm.
Trên đảo, một con chim ưng biển đang treo ngược trên sợi dây câu ngọn, dây bị cuộn rối quanh cành cây, một con cá khô còn gắn trên móc câu cạnh chim ưng đang treo mình. Một bên cánh nó đập yếu ớt. Nó há mỏ, lè cái lưỡi đen. Những móng vuốt lớn quờ quạng trên không.
Hành khách bu lại chỗ lan can.
"Nhìn móng vuốt con quỷ kia kìa!"
"Nhìn kìa, nó cướp cá của ai đấy."
"Chà, sẽ không cướp nữa đâu."
"Ta làm gì đi chứ?"
Vì nước quá nông nên thuyền không thể tiến gần hơn. Họ ở cách rừng đước đỏ quanh hòn đảo xa năm mươi thước, đủ để thấy đống rác rưởi lẫn trong bụi cây đầy trên mặt đất trong rừng.
Rác rưởi như một phước lành buồn vui lẫn lộn đối với đảo Bird Key. Rác ngăn không cho những người đi dã ngoại đến gần bãi chim, nhưng lắm lúc động vật bị mắc trong đống rác thải.
Cari nhìn con chim qua ống nhòm, vướng vào dây, mắt trợn ngược dữ dằn, móng vuốt lớn quờ quạng trên không. Chim chóc chao liệng trên đầu. Một đàn cò quăm trắng sáng bắt đầu sà xuống đậu trên cây để nghỉ đêm.
Cari xúc động trước cảnh chim vướng dây. Bị trói. Hai đứa trẻ ở dưới nước, bị trói. Chúng chỉ có thể áp đầu vào nhau, tay trói sau lưng. Khi chốt an toàn trên súng trường được tháo bỏ trước loạt đạn bắn rời rạc thì chúng chỉ có thể áp đầu vào nhau. Bị bắn rồi thả trôi sông, trôi xa trong dòng nước cùng khăn choàng máu quanh người.
"Tôi sẽ cứu nó," cô nói với thuyền trưởng. "Nếu ông có thể neo đậu tại đây, tôi sẽ đi cứu con chim."
Ông nhìn đồng hồ. "Ta phải đến đấy cho kịp màn pháo bông. Ai khác ở trạm đi thuyền con đến cũng được mà."
"Ở trạm làm gì có ai," Cari nói. "Ngày mai mới có."
Tình nguyện viên thỉnh thoảng đến đảo gỡ rối cho chim vướng bẫy, nhưng không có lịch thường xuyên. Có người sẽ sợ chim dữ.
"Cari, cô có việc làm trên thuyền rồi cơ mà."
"Ông để tôi lại rồi đón trên đường quay về cũng được. Làm ơn đi, thuyền trưởng. Julieta lo đồ ăn một mình cũng được."
Ông thấy vẻ kiên quyết trên mặt cô. Ông không muốn đặt cô vào tình thế cản trở công vụ của ông vì như vậy sẽ là dấu chấm hết cho công việc của cô. Nhìn qua vai Cari, thuyền trưởng thấy bác sĩ Blanco đang nhìn mình. Bác sĩ Blanco gật đầu.
"Nhanh nhanh vào nhé," thuyền trưởng bảo. "Nếu quá hai mươi phút tôi sẽ gọi đội tuần duyên đến hỗ trợ cô."
Nước biển khá trong, sâu khoảng hơn một mét bên hông thuyền, cỏ dưới lòng cát gợn sóng dập dờn.
Thuyền trưởng mở một hộp dụng cụ nhỏ trên thuyền. "Lấy những gì cô cần đi."
Cari lấy kìm với đai ma sát. Và tạ ơn Chúa là trong kia họ có mấy đôi găng tay dùng để sửa động cơ lúc nóng. Có một bộ sơ cứu nhỏ, bên trong không có gì nhiều - một cuộn băng gạc, một cuộn băng dán, vài băng keo cá nhân, một tuýp Neosporin.
Cô để đống dụng cụ và bộ sơ cứu vào thùng lạnh chung với cái khăn từ túi đi biển của một hành khách nào đấy. Cari cởi tạp dề rồi mặc áo phao vào. Cô vẫn mang giày và đã bật ngược ra sau nhảy xuống nước. Nước chừng hai mươi ba độ, cảm giác mát lạnh tràn vào người. Chân cô chạm đáy, cỏ làm nhột mắt cá chân. Du thuyền bên cạnh trông cao lớn, nhấp nhô.
Thuyền trưởng chuyền xuống thùng ướp lạnh, nắp thùng buộc chặt bằng một sợi dây.
Từ mặt nước, rừng đước nhiều rễ dường như cũng cao lên, bò ra khỏi vùng nước mặn mà lên đảo.
Lòng vịnh Biscayne tạo thành rãnh giống như mương do tàu thuyền qua lại làm mòn, và Cari phải bơi qua một kênh như vậy, hết đẩy rồi đạp thùng lạnh, mừng là đang mang giày đế mềm cột dây.
Lại gặp vùng nước nông. Cô kéo thùng ướp lạnh đằng sau, rồi phải nhấc lên, gạt đám cây đước loằng ngoằng sang hai bên mở đường lên đảo.
Đang ở dưới tán cây, cô không còn chắc lắm vị trí của con chim. Cô quay lại phía du thuyền thì thuyền trưởng ngoắc cô về hướng nam. Không dễ gì. Mặt đất đầy rác - thùng ướp lạnh, bình gas, dây câu rối, ghế trẻ em, ghế xe hơi, mấy tấm đệm muối đóng thành lớp, lốp xe đạp, chiếc nệm giường đơn. Phần lớn là trôi dạt theo thủy triều, tảo biển lẫn với hàng hóa vứt khỏi tàu, đổ ra từ Sông Nhỏ cách đấy không xa rồi tràn vào vịnh.
Cô lội về phía mớ tảo biển lẫn hàng hóa dạt trôi - trông như cuộc đời cô, hoặc gần giống cuộc đời cô - không thấy bộ phận người nào trong đống rác.
Con chim treo mình trên một cành cây cách mặt đất một mét rưỡi, hai chân vướng vào một dây câu ngọn bằng fluorocarbon chịu tải trọng nặng, hơi xoay mòng, lộn ngược, một bên cánh đập yếu ớt, móng vuốt quờ quạng trên không. Nó há mỏ, lè cái lưỡi đen từ lớp niêm mạc tím tái trong khoang miệng. Con cá teo tóp, mắt trũng. Nó chết nhiều ngày rồi và đứng ở dưới Carl cũng ngửi được mùi.
Cô đứng gần con chim nhất có thể mà không để mỏ nó với đến mình. Cô gạt một ít lá cây lẫn cành con xuống phía dưới con chim rồi trải khăn tắm lên trên đống lá.
Cô với lên phía trên con chim rồi một tay cầm sợi dây ngọn, quấn nó quanh hai ngón tay, cố cắt đứt dây bên dưới bằng kìm cắt dây. Kìm cắt dây chỉ bẻ cong được sợi dây nylon cứng chứ không thể cắt đứt. Cô rút dao bỏ túi ra, dùng ngón cái bật lưỡi dao mà không cần nhìn. Dao rất bén.
Phần khấc dao cứa qua dây, còn con chim, dù chỉ nặng hơn một ký nhưng cũng nặng trịch đè trên tay cô, sức nặng thập thình khi một bên cánh nó đập, quét qua hai chân cô lúc cô hạ nó xuống và trùm hờ trong khăn, móng vuốt nó cắm vào vải.
Lúc để nó vào thùng ướp lạnh đậy nắp hờ, cô nghe tiếng chít the thé. Cô bước cao qua bụi cây, khiêng thùng ướp lạnh trên đầu để thấy được chân ở dưới nước khi lội qua đống rác trở ra biển. Thùng lạnh nổi bên trên, cô ở dưới nước vừa lội vừa giữ cho ngay.
Một con cá đuối đập vây bơi đi vì bị quấy rầy khi đang nghỉ ngơi dưới đáy. Một tốp cá heo bơi qua và cô nghe được tiếng chúng thở át tiếng hò hét trên thuyền. Julieta ở dưới nước bơi ra đón cô và một du khách người Đức thấy hai phụ nữ trẻ dưới nước bèn lột quần dài ra mặc nguyên đồ lót nhảy xuống giúp trong tinh thần giúp đỡ rất nhiệt tình. Anh ta đủ cao để nâng thùng lạnh đặt lên mé thuyền.
Họ đặt con chim lên bàn quầy bar trong tiếng vỗ tay lác đác.
Bác sĩ Blanco quan sát họ. Cari nhìn bà bác sĩ thú y.
"Giờ cô sẽ làm gì, Cari?" bác sĩ Blanco hỏi. "Giả sử tôi không có ở đây." Bà lấy khuỷu tay thúc ông chồng.
"Nó mất nhiều nước, thưa bác sĩ," Cari đáp. "Tôi sẽ cấp nước, cố định cánh, giữ ấm trong môi trường tối đến khi về đến trạm."
"Làm đi." Bác sĩ Blanco ngồi ở vị trí có thể giám sát được.
Sờ soạng trong lớp khăn, Cari giữ chắc con chim, một tay nắm gọn hai chân, rồi cô và Julieta lấy gạc băng theo hình số tám để cố định cánh bị thương. Thuyền thẳng tiến về phía nam, Cari luồn ống thông khí quản cho chim bằng ống hút từ quầy bar đã được bôi trơn, cô tìm chỗ thực quản mở và luồn ống hút xuống.
"Không phải cô đang làm đau nó đấy chứ?" một hành khách hỏi.
Cari không đáp. Cô đeo mắt kính của ai đấy, cô truyền nước trong miệng vào ống hút, hơi thở nóng tanh tưởi của chim phả lên mặt, mống mắt vàng thật khủng, thật gần với mắt cô.
Họ cho chim vào chiếc lồng đã dùng cho con vạc mới bình phục, che cửa bằng khăn trong quầy bar.
"Phải là chó hay con gì tựa tựa thì tôi mới thấy thương nó được như cô, ý tôi là - tụi nó chỉ biết săn mồi thôi," một hành khách nói.
"Có phải anh đang ăn cánh gà đấy không?" bác sĩ Blanco hỏi. Bà đi tìm Cari, lúc này cô đang chui xuống bàn quầy bar né anh chàng người Đức đã ra tay giúp, anh này cũng muốn được phụ ở quầy bar hoặc làm bất cứ việc gì cô cho anh ta giúp.
"Thứ Hai đến gặp tôi nhé, Cari. Tôi có cái này cho cô," bác sĩ Blanco bảo. "Chồng tôi bảo dù gì ông ấy cũng đang chi tiền cho một đống luật sư, để xem liệu-có-gì - họ nói vậy đấy - để xem liệu-có-gì họ có thể xử lý với hồ sơ của cô không. Ông ấy bảo để hậu thuẫn cho sự bất an có cơ sở trong Tình trạng Bảo hộ Tạm thời của cô, họ sẽ phải chụp vài tấm hình hai cánh tay."
Lúc Cari nhận ra đoàn quay phim đang ghi hình, cô quay mặt tránh máy quay và từ chối phỏng vấn.
Hans-Peter Schneider nhận ra hai cánh tay đầy sẹo của Cari trong bản tin tối trên truyền hình. Hắn không hiểu cô cần hai tay để làm gì. Một sự bất cân đối quyến rũ ở đấy thì hay hơn. Hắn mở tập tài liệu và bắt đầu vẽ.