Sau giờ cao điểm buổi sáng một chiếc station wagon lăn bánh rời Tampa và hướng về phía Đông ngang qua thung lũng Cá Sấu tiến đến Miami.
Người phụ nữ tên Candy ngồi sau xe. Chị ba mươi lăm tuổi, trông ưa nhìn và toát lên vẻ từng trải. Ba người đàn ông kia tầm ba mươi mấy: Victor, Cholo và Paco, ai cũng ăn mặc gọn gàng tươm tất. Người vận chuyển trang sức họ đã hẹn chắc phải đợi rồi.
"Ta sẽ đuổi kịp hắn ở Los Angeles," Victor bảo.
"Giờ ta đã biết hắn thích gì," Paco nói, say sưa ngắm Candy thoa chút son dưỡng.
Candy ném cho anh ta cái nhìn khinh bỉ rồi cẩn thận bỏ son dưỡng vào ngăn để điện thoại trong giỏ xách để nó không bị lọt qua vòng cản cò súng lục.
Nhà kho ở phía Tây Miami là một tòa nhà lớn, xanh lá nhạt và không cửa sổ.
Đối với Paco là người tập tành viết nhạc, trông nó như một lò mổ. "Nhà kho," anh ta nói, "lò mổ của bao mộng mơ."
Candy cầm lái đợi trong xe còn Victor, Paco và Cholo thì vào trong. Khi gã đàn ông gặp mặt họ không cho biết tên, Victor bảo, "Tôi sẽ gọi anh là 'Bồ Tèo' vậy."
Anh ta cho gã xem một đồng xu trong lòng bàn tay. Bồ Tèo dẫn họ xuống một hành lang tù mù nhiều cửa. Không khí bốc mùi giày hôi chua lẫn mùi ga giường cũ, mùi khăn trải giường lót đệm dính bẩn. Không khí của đồ nội thất từ những kế hoạch ly hôn bất thành, một cái ghế ô tô trẻ em. Paco hơi rùng mình.
Các khoang chứa đồ hở mái được phủ lớp lưới thép nặng, giống trong các phòng trọ rẻ tiền. Bồ Tèo dừng trước một cánh cửa và nhìn Victor cho đến khi Victor lấy ra hai cọc tiền buộc dây chun.
"Phân nửa trước, Bồ Tèo. Để xem có gì nào," Victor nói, rồi đưa cho gã một nửa số tiền.
Trong khoang này có một cây đàn piano cánh loại nhỏ, một quầy bar di động và một tủ khóa có cấu tạo nặng hơn. Bồ Tèo giở phần đệm ngồi của ghế piano lên lấy ra một chìa khóa trong đống nhạc phổ.
"Kiểm tra hành lang xem," anh ta bảo Paco.
"Không có gì," Paco đáp.
Bồ Tèo mở tủ lấy hai khẩu súng ngắn tự động loại MAC-10, một khẩu AK-47 và một khẩu súng trường AR-15 xung kích.
"Chọn chế độ, hoàn toàn tự động hử?" Victor hỏi.
Bồ Tèo đưa khẩu AR-15 cùng chốt kim hỏa loại thả trong giúp nó biến thành súng máy.
"Từng món đều bảo đảm sạch bong, không quá khứ - không thể truy vết chứ?" Victor hỏi.
"Cứ cược cả mạng anh đi."
"Không. Đi mà cược mạng mình ấy, Bồ Tèo."
Bồ Tèo để súng trong một hộp đàn phong cầm cùng vài băng đạn đã nạp đầy và ống giảm thanh. Gã cho khẩu súng ngắn vào hộp kèn bass saxophone.
Victor nhìn Paco. "Cuối cùng cũng có thứ nhạc cụ cậu chơi được."
Đến chiều họ đi mua sắm tại trung tâm thương mại Americas, Candy thì đi nhuộm chút màu lên tóc.