Học viện múa Alfredo ở Barranquilla, Colombia, nằm trên con phố đầy các quán bar và tiệm cà phê. Cổng vào có biểu tượng cặp đôi nhảy tango dù thật ra tango không nằm trong chương trình học.
Học viện là trụ sở hiện nay của trường dạy móc túi, trộm cắp và cướp giật Mười Chuông. Trường được đặt theo tên bài kiểm tra treo mười cái chuông lên quần áo của một nạn nhân thực hành móc túi để dạy lấy trộm. Đôi khi trong túi còn thả móc câu hoặc một lưỡi lam để tăng độ khó.
Studio trên tầng hai có một sàn nhảy lớn ngoài trời. Một con gió dễ chịu giữa buổi sáng lùa vào những ô cửa trên cao mang theo âm thanh phố phường bên dưới.
Một góc sàn nhảy được bố trí như một tiệm café kiêm quầy ẩm thực ở sân bay với một quầy thức ăn tự phục vụ, các bàn ăn đứng và một bàn để đồ gia vị. Cả chục người độ tuổi thanh thiếu niên ăn mặc kiểu thời trang đường phố đang ở trên sàn nhảy. Nhóm học sinh này đến từ sáu quốc gia khác nhau ở châu Âu và các nước châu Mỹ.
Người hướng dẫn chừng bốn mươi tuổi. Ông mặc đồ Puma giắt kính trên đỉnh đầu. Ông vẫn coi mình là biên đạo múa, và trông ông cũng giống vậy thật khi mặc áo sơ mi che đi hình xăm hồi ngồi tù. Anh ông xuất hiện trên bản tin tại các trạm cảnh sát sân bay ở nhiều thành phố trên thế giới.
Các nhóm đang thực hành "lau" gia vị. Người hướng dẫn nói, "Để "lau" gia vị thì anh chị phải bố trí sớm rồi quan sát mục tiêu đi vào khu ẩm thực để biết hắn cầm thứ mà mình muốn lấy được bên tay nào. Giả sử là máy tính trong cặp bên tay trái. Nhắm vào đấy. Tay trái. Anh chị phải bôi mù tạt hay mayonnaise ra sau vai phải để hắn ta chỉ có thể với bằng tay trái. Rồi thì các quý cô đây, khi chỉ cho hắn thấy chỗ dính mù tạt lúc đi ngang qua, các cô phải đưa liền khăn giấy vào tay phải đang trống, để hắn không thể cứ chuyển cặp từ tay này sang tay kia rồi mới lau sau vai. Hắn phải bỏ vật nặng xuống. Hắn phải để nó xuống sàn rồi mới quay đầu nhìn qua vai dính bẩn, rồi mắt khỏi cặp. Đang giúp thì nhẹ áp đầu ngực lên cánh tay hắn. Áo lót nâng ngực loại có gọng sẽ giúp dẫn truyền xúc giác qua lớp áo khoác com lê. Lúc này thì đồng bọn chộp lấy. Anh chị sẽ bất ngờ khi biết có bao nhiêu người từng bôi lên nhầm vai hay chậm đưa khăn giấy đấy. Và những ai làm không đúng cách thì đang ngồi trong căn phòng chật chội không cửa sổ ở sân bay, chờ người bảo lãnh và mắc tè muốn chết. Được rồi, lên thôi. Vincent và Carlita, hai người lên. Vào vị trí! Được rồi, tìm mục tiêu. Đi!" Đạo diễn bụm tay che miệng nói bằng giọng mũi. "Chuyến bay 88 đi Houston đang cho khách lên máy bay tại cổng 11. Trung chuyển đến Laredo, Midland, El Paso."
Ngồi trong văn phòng cách xa sàn nhảy, Don Ernesto Ibarra nghe những giọng nói háo hức, tiếng chân chạy, tiếng hò hét đánh lạc hướng - Carlita đánh lạc hướng, la lên, "Tôi thấy hắn chạy hướng kia!"
Với tư cách người đứng đầu trường Mười Chuông và các hoạt động phạm tội sau khi tốt nghiệp của trường, Don Ernesto đang loay hoay viết lá thư khó khăn cho phụ huynh của Antonio quá cố, và gửi kèm tờ ngân phiếu. Theo ông, dù hào phóng nhưng ngân phiếu có thể xúc phạm họ. Ông mong là vậy. Để rồi các bậc phụ huynh có thể vừa nổi khùng lên với ông vừa xài tiền, vậy thì ông không phải dùng đến lời lẽ thương tiếc.
Có tiếng gõ cửa phòng làm việc, thư ký của Don Ernesto mang vào chiếc điện thoại ẩn danh. Cô cầm qua lớp giấy ăn và đến Don Ernesto cũng vậy. "Năm phút nữa điện thoại reo. Là người quen của ông," cô nói.
Tại Tour de Rêve trong khu chợ đồ sắt tấp nập thuộc thành phố Port-au-Prince, nhiều xe đạp cũ được bán với giá rẻ. Hầu hết được thu gom ở Miami vào ban đêm. Chúng đều đã được đại tu và bảo hành ít nhất một tháng. Sáng sớm, chủ tiệm Jean-Christophe khóa dây xích lớn cột các mẫu trưng bày trước tiệm rồi xách máy tính ra quán Café Internet, gửi một email đến Barranquilla. Trong thư viết:
Thưa ngài, có thể cho tôi số điện thoại để tiện liên lạc không?
Vài phút sau có thư trả lời. +57 JK5 1795.
Tại Học viện Múa Alfredo ở Barranquilla, điện thoại rung trong tay Don Ernesto.
"Jean-Christophe đây, thưa ông."
"Chào anh, Jean-Christophe! Ban nhạc thế nào rồi?"
"Ông còn nhớ sao? Lúc nào may thì bọn tôi chơi ở Oloffson, vào những đêm nào Boogaloo nghỉ để chơi ngoài thành phố."
"Khi nào thì phát hành DVD?"
"Vẫn đang hoàn thiện, cảm ơn vì đã hỏi thăm, Don Ernesto. Bọn tôi cần dành thời gian trong studio. Don Ernesto này, tôi gọi cho ông vì cái người ở Miami đã chuyển số xe đạp cho tôi ấy? Anh ta nhận được điện thoại của một người giọng mũi từ Paraguay. Một gã trọc lóc. Người này cần được giúp trong cảng Gonaives của ta."
"Giúp kiểu gì, Jean-Christophe?"
"Vận chuyển hàng gì đấy rất nặng ra khỏi Miami. Kín đáo. Cần chuyển từ tàu sang một tàu đánh cá ở Gonaives. Tôi nghĩ cái này đáng quan tâm. Ông có biết người này không?"
"Có."
"Tàu chở hàng nhỏ Jezi Leve từ Miami chạy mất một tuần. Tôi có số lượng lớn xe đạp trên tàu đấy. Tối mai bạn hàng xe đạp sẽ gọi tôi sau cuộc gặp trên tàu. Tôi có nên vứt điện thoại này đi không?"
"Làm vậy là tốt nhất đấy Jean-Christophe. Hãy bảo bạn anh ở Miami rằng anh ta có thể thắt khăn quanh cổ. Tốt nhất là màu cam sáng. Anh đưa số tài khoản cho thư ký của tôi nhé? Cảm ơn, và chúc anh may mắn với âm nhạc."
Có tiếng gõ cửa. Là trợ lý Paolo của Don Ernesto, một người đàn ông tầm ba mươi mấy với vẻ lầm lì và đường chân tóc giữa trán rõ hình chữ V.
Don Ernesto nhướn mày hỏi một câu và cảm thấy đau nhói vì mấy mũi khâu trên lông mày. "Paolo, giờ ta có ai ở Nam Florida hả? Bây giờ, ngay lúc này?"
"Một nhóm khá giỏi tiến hành vụ trang sức ở Tampa. Victor, Cholo, Paco và Candy."
Don Ernesto nghiên cứu tài liệu trên bàn.
Ông gõ gõ tờ thư chia buồn lên răng. "Victor và nhóm có làm vụ ám sát nào chưa?" ông hỏi mà không nhìn lên.
Paolo trả lời ngay. "Họ không phải tay mơ," anh ta đáp.
Tại xưởng đóng tàu ở Miami, thuyền trưởng Marco nghe điện thoại.
"Chào, Marco."
"Don Ernesto! Chào ông."
"Bao lâu rồi ông chưa đi nhà thờ, Marco?"
"Chẳng nhớ nổi, ông chủ à."
"Vậy thì đến lúc chỉnh đốn đời sống tâm linh rồi. Hãy dự Thánh Lễ tối mai. Trên Boca có chỗ cũng tiện. Dự Thánh Lễ lúc sáu giờ. Dẫn theo trợ thủ và cầu nguyện cho Antonio. Ngồi hàng trước nơi ai cũng thấy được các ông. Tự chụp hình ở nhà thờ."
"Tôi sẽ không nói là ai, nhưng vài người trong số họ thật sự không chịu lễ ban thánh thể được."
"Thì cứ để họ chuồn ra ngoài, hoặc là dán mắt xuống đùi trong lễ ban thánh thể. Rồi thì khi tình cảnh khó xử ấy kết thúc, đến một nhà hàng ngon cách một giờ đồng hồ về phía Bắc Miami. Trả lại món ăn cho nhà bếp để chọc tức họ, rồi boa nhiều tiền để người ta ghi nhớ mình. Marco, còn ông thì đi xem anh bạn Favorito đang làm gì."