Dấn Thân

Lượt đọc: 2735 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 23

William đến chỗ hẹn ở số 31A phố Wimpole sớm mấy phút, và ấn chiếc chuông có đề tên Bác sĩ Ashton. Anh cảm thấy tự tin là mình sẽ đạt chuẩn tất cả các mục. Dù sao thì anh cũng chạy hai tới ba lần mỗi tuần, chơi bóng quần thường xuyên, và anh thường đạt mục tiêu đi bộ tám cây số mỗi ngày vì anh vẫn cuốc bộ về Fullham mỗi tối.

“Tất cả những gì cậu cần làm, nhóc ạ,” Lamont đã bảo anh, “là chạm vào ngón chân, chống đẩy hai mươi cái và ho khi nào ông ta túm bi của cậu, và thế là cậu đạt tiêu chuẩn cho một năm nữa.”

Tiếng chuông vang lên. William đẩy cửa mở, đi lên tầng hai và đọc tên cho cô lễ tân.

“Anh Warwick, hiện nay bác sĩ đang khám cho một bệnh nhân khác, nhưng ông ấy sẽ gặp anh sớm thôi. Mời anh ngồi chờ.”

William ngồi xuống một cái ghế da cổ lỗ sĩ và xem xét những lựa chọn sách báo ít ỏi được đặt gọn trên bàn cà phê. Mấy tờ tạp chí Punch Country Life đã cũ dường như là bắt buộc trong phòng chờ của mọi bác sĩ. Thi thoảng có thêm một lựa chọn là bộ sưu tập các số báo ra mỗi hai tuần một lần của Sở cảnh sát London, tờ The Job .

Sau khi đã đọc hết những câu chuyện khôn ngoan dí dỏm của ông Punch và ngắm nhìn ảnh chụp những ngôi nhà thôn quê mà anh sẽ không bao giờ đủ tiền mua, William đầu hàng và quay sang các tờ báo Đô thị xếp chồng xộc xệch. Anh lật qua vài số, dừng lại khi bắt gặp bức ảnh Fred Yates trên một bìa báo cũ. Trong mục xã luận, hành động anh hùng của người cảnh sát đã dẫn dắt và cứu mạng anh trải dài bốn trang; William thầm cầu nguyện một lần nữa để tưởng nhớ Fred. Anh vừa mới đặt tờ báo trở lại mặt bàn thì dòng tiêu đề trên trang nhất của số báo trước đó khiến anh nín thở: “RAINSFORD NHẬN ÁN TÙ CHUNG THÂN VÌ SÁT HẠI CỘNG SỰ. Hai cảnh sát Đô thị được khen thưởng vì phá được vụ án.”

“Bác sĩ sẽ gặp anh bây giờ, thanh tra Warwick,” cô lễ tân nói trước khi anh kịp đọc hết bài báo.

Đúng như Lamont đã tiên đoán, quy trình thăm khám khá sơ sài, mặc dù bác sĩ Ashton đã kiểm tra nhịp tim của William đến lần thứ hai, vì ông ta nghĩ nó khá nhanh so với độ tuổi của anh.

Sau khi đã tích đủ một trang gồm các ô vuông nhỏ, William được phát một tờ chứng nhận sức khoẻ đạt chuẩn. “Hẹn gặp anh sang năm,” Ashton nói.

“Cảm ơn ông,” William nói trong lúc kéo khoá quần.

Quay về phòng chờ, anh nhặt tờ báo Đô thị lên và tiếp tục đọc. Nếu kẻ sát nhân kia là Smith hay Brown, anh đã không buồn liếc đến nó lần thứ hai, nhưng Rainsford không phải là một cái tên phổ biến. Anh thả tờ báo xuống mặt bàn và cố gạt cái ý nghĩ ấy ra khỏi đầu. Nhưng không thể.

“Mày là đồ ngốc,” anh nói. Cô lễ tân có vẻ bị xúc phạm. “Xin lỗi,” William nói. “Ý nói tôi, chứ không phải cô.” Nhưng khi anh lên đường ra ga tàu điện ngầm, anh vẫn không thể gạt bỏ khả năng ấy ra khỏi đầu, và anh biết một người duy nhất có thể xoá tan nỗi sợ giúp mình.

William xuống tàu ở Công viên St James và băng qua đường như một ngày làm việc bình thường. Anh đi thẳng tới bàn mình và tìm số máy điện thoại. Anh biết rất rõ đáng lẽ mình không được gọi điện việc riêng từ văn phòng, nhưng không còn lựa chọn nào khác.

“Quản giáo Rose đây,” một giọng nói vang lên.

“Chúc ông buổi sáng tốt lành,” William nói. “Tôi là thanh tra Warwick gọi từ Scotland Yard. Có thể ông không còn nhớ tôi. Tôi…”

“Làm sao tôi quên cậu được, cảnh sát. Anh chàng buồn thảm ủng hộ đội Fullham. Lần này tôi giúp gì được cậu?”

“Tôi muốn hỏi thăm một tù nhân của ông, Arthur Rainsford, tội giết người.”

“Nếu Rainsford mà là kẻ sát nhân,” Rose nói, “thì tôi là Jack đồ tể mất. Cậu muốn gặp ông ta à?”

“Không, thưa ông. Nhưng tôi thắc mắc có phải Rainsford sắp có người thăm tù hôm nay không?”

“Chờ một lát, để tôi xem.” William có thể cảm nhận nhịp tim mình đang đập, và thấy mừng vì lúc này bác sĩ Ashton đang không kiểm tra nhịp mạch của anh. “Đúng, Rainsford có một vị khách chiều nay. Con gái ông ta. Cô ấy hay ghé lắm. Rất yêu cha mình, và tất nhiên là tuyệt đối tin ông ấy vô tội. Nhưng ai mà chẳng vậy.”

“Tên cô ấy thì sao?” William hỏi, giọng anh lạc đi.

Một khoảng ngừng. “Elizabeth Rainsford.”

“Ông có vô tình biết cô ấy làm việc ở đâu không?”

“Tất cả những người tới thăm tù nhân hạng A đều phải ghi lại nơi họ làm việc.” Sau một khoảng ngừng nữa Rose nói tiếp, “Cô ấy làm việc ở Bảo tàng Fitzmolean. Và trước khi cậu hỏi, tôi cược cả tiền hưu trí của mình là cô ấy chẳng liên quan gì đến việc ăn trộm bức Rembrandt đó đâu.”

“Tôi có lo về bức Rembrandt đâu.”

“Tôi mừng khi nghe thấy thế.”

“Cảm ơn vì sự giúp đỡ của ông,” William nói rồi cúp máy.

Chắc anh đã ngồi khoảng một giờ, cố hiểu ra mọi chuyện. Giờ anh đã biết tại sao không có tấm ảnh nào của cha Beth trong căn hộ. Và khi cô kể với anh rằng cô vừa mới gọi điện cho cha mẹ ở Hong Kong ngay trước khi anh từ Rome về, rõ ràng cô đã quên mất lúc ấy đang là nửa đêm ở Viễn Đông. Giờ thì anh ước gì mình đã nhìn vào mặt sau của những tấm bưu thiếp ấy. Ý nghĩ của anh bị cắt ngang khi cửa mở ra và Hawksby bước vào.

“Tôi thấy ánh đèn dưới cửa,” ông bảo, “và nghĩ là mình nên kiểm tra xem.”

William ngước lên nhìn cấp trên của mình, nước mắt chảy tràn xuống mặt.

“Sao thế, William?” Hawksby hỏi và ngồi xuống cạnh anh.

“Ông đã biết từ bao lâu rồi?”

Hawksby không trả lời ngay. “Từ lúc bức Rembrandt bị đánh cắp, chúng tôi đã phải kiểm tra tiểu sử của tất cả những người làm việc tại Fitzmolean, và tên của cha cô ấy xuất hiện. Tôi đã bàn vấn đề này với Bruce sau khi cậu bắt đầu gặp gỡ cô ấy, cả hai đều đoán chắc là cô ấy đã kể cho cậu nghe về cha mình rồi.”

“Tôi chỉ vừa mới biết.”

“Tôi rất tiếc,” Hawksby nói, đặt một bàn tay lên vai anh. “Tất cả chúng tôi đều biết cậu cảm thấy như thế nào về cô ấy, và Jackie đã cảnh báo chúng tôi chuyện ấy có thể thành ra nghiêm trọng.”

“Tôi vừa mới phát hiện ra nó nghiêm trọng đến mức nào,” William nói. “Giờ tôi không biết phải làm gì.”

“Nếu phải khuyên cậu, tôi nghĩ cậu nên kể tất cả với cha mình. Ông ấy khôn ngoan và sâu sắc, và chắc chắn một điều là sẽ cho cậu câu trả lời cậu muốn nghe.”

“Ông có nhớ vụ ấy không, sếp?”

“Không rõ lắm, nhưng tôi có nhớ tên hai cảnh sát có liên quan, Stern và Clarkson. Thanh tra Stern đã nghỉ hưu không lâu sau khi phiên toà kết thúc, và nói thật thì như thế cũng chẳng sớm sủa gì đâu. Nhưng giờ thì cậu đã biết rồi, cậu định làm gì?”

“Về nhà và chờ Beth từ Pentonville về.”

“Sao không đi thẳng đến nhà tù? Ở đó khi cô ấy ra và cậu có thể đưa cô ấy về nhà.”

William không trả lời, chỉ nhìn mông lung như không nghe thấy ông ta nói.

“Và nếu cậu muốn đến đúng giờ,” Hawksby nói trong lúc xem giờ, “cậu nên đi ngay bây giờ.”

“Tất nhiên là ông nói đúng, sếp ạ,” William nói. Anh bật dậy, chộp lấy áo khoác và lao ra cửa, nhưng lại quay sang nói, “Cảm ơn sếp.”

Khi đã ra hẳn ngoài phố, William gọi chiếc taxi đầu tiên anh trông thấy.

“Anh đi đâu ạ?”

“Nhà tù Pentonville.”

“Lại còn thế nữa cơ đấy,” anh lái xe lẩm bẩm lúc William ngồi vào ghế sau.

“Có vấn đề gì à?”

“Cuốc xe không thể tệ hơn đối với một tài xế taxi.”

“Sao lại thế?”

“Nếu anh chở ai đó đến Pentonville, anh sẽ không bao giờ thu được tiền chuyến về, vì hầu hết bọn họ vào đó cả đời!” William cười phá lên, một điều mà anh đã tưởng là bất khả thi chỉ mới vài phút trước. “Anh đến để vào hẳn hay thăm tù?”

“Đón bạn gái tôi.”

“Tôi không biết là có cả nữ tù nhân ở Pentonville cơ đấy.”

“Không có. Cô ấy đi thăm bố.”

“Tôi hi vọng là không phải tội nặng quá.”

“Giết người.”

Một khoảng lặng kéo dài sau đó cho phép William tập trung những ý nghĩ của mình lại và tập dợt những điều anh định nói khi Beth trông thấy anh đứng bên ngoài nhà tù. Đầu tiên cô sẽ bị sốc, có thể là không tin nổi chuyện anh muốn chia sẻ gánh nặng với cô, chứ không phải là bỏ đi.

Chiếc xe rời khỏi đường chính và đi xuống một con phố nhánh chạy về phía bức tường gạch cao gần như che lấp cả ánh mặt trời. Họ dừng lại trước một rào chắn rồi người lái xe nói, “Tôi chỉ đi được đến đây thôi.”

William nhìn lên cánh cổng gỗ khổng lồ. Một tấm biển bên ngoài ghi HMP PENTONVILLE.

“Anh có định vào không?”

“Không, tôi sẽ chờ ở ngoài.”

“Anh có muốn tôi đưa hai người quay về thành phố không?”

“Không thể được, tôi e là vậy,” William nói sau khi kiểm tra đồng hồ đếm số và đưa cho tài xế nốt những đồng bảng cuối cùng của mình. “Tôi chỉ còn vừa đủ tiền để trả chuyến xe buýt trở về thôi.”

“Chuyến về tôi miễn phí anh ạ. Đằng nào tôi cũng phải quay lại.”

“Anh rộng lượng quá, nhưng chắc phải một lúc nữa...”

“Không thành vấn đề. Và việc đó có thể là để bù đắp vì tôi đã tọc mạch chuyện không phải của mình.”

“Cảm ơn anh,” William nói khi cánh cửa hông mở ra, cho phép từng người ra khỏi nhà tù. Một dòng người thăm viếng bắt đầu túa ra phố.

Với rất nhiều người từng là họ hàng hay bạn hữu đi thăm tù, hôm nay chỉ là một buổi chiều thứ Bảy bình thường. Nhưng cũng có người lẩn lút đi ra, mặt cúi gằm, trong khi những người khác rõ ràng là muốn bỏ đi nhanh hết mức có thể. Những người mẹ, người cha, vợ, bạn gái, đôi khi còn bế theo cả con, tất cả họ đều có câu chuyện của riêng mình. Rồi cô xuất hiện, cô có vẻ kiệt quệ, nước mắt chảy thành dòng trên mặt. Khi Beth mới trông thấy anh cô đã đông cứng lại, hoảng hốt vì bị phát hiện.

William vội đi về phía cô và ôm cô vào lòng.

“Anh yêu em,” anh nói, “và sẽ mãi yêu em.”

Anh cảm thấy cả người cô sụp xuống, anh gần như phải giữ cô đứng cho khỏi ngã. Vài khách thăm tù đi qua chỗ họ trong lúc cô vẫn còn bám dính lấy anh, như một tù nhân vừa được thả.

“Em xin lỗi,” cô nói, không chịu thả anh ra. “Đáng lẽ em phải kể với anh từ lần đầu chúng ta gặp nhau, nhưng mỗi ngày trôi qua chuyện ấy lại càng khó khăn hơn. Em đã không định phải lòng anh. Anh có thể tha thứ cho em được không?”

“Không có gì để tha thứ cả,” William nói và nắm lấy tay cô.

Anh mở cửa xe cho Beth rồi ngồi vào ghế sau cùng cô.

“Đi đâu đây, quý khách?”

“Số ba mươi hai Fullham Gardens,” anh nói trong lúc Beth tựa đầu lên vai anh.

“Anh phát hiện ra khi nào?”

“Sáng nay.”

“Em sẽ hiểu nếu anh muốn dọn ra ngoài.”

“Anh sẽ nói điều này một lần thôi, Beth, và chỉ một lần này. Em mắc kẹt với anh rồi, nên hãy làm quen với chuyện đó đi.”

“Nhưng…”

“Không có nhưng nhị gì cả.”

“Có một chữ nhưng đấy,” cô lặng lẽ nói. “Anh phải hiểu rằng em không nghi ngờ gì chuyện cha em vô tội.”

Ai mà chẳng nói vậy, William có thể nghe tiếng Quản giáo Rose lặp lại. “Với anh chuyện đó không quan trọng,” anh nói và cố trấn an cô. “Dù có thế nào anh cũng không quan tâm.”

“Nhưng em quan tâm,” Beth nói, “bởi vì em đã quyết tâm tẩy sạch thanh danh cho cha dù đó có là việc cuối cùng em làm.”

Họ ngồi lặng yên một lát rồi William nói, “Anh có thể yêu cầu em một việc được không?”

“Bất cứ điều gì. Em đã luôn cho rằng anh sẽ rời bỏ em ngay giây phút phát hiện ra chuyện về cha em. Nên anh nói gì cũng được.”

“Như em đã biết, cha anh là một trong những luật sư hàng đầu của Liên đoàn luật sư Hình sự.”

“Và em thì đã ngốc nghếch yêu phải con trai ông ấy.”

“Nếu anh yêu cầu ông xem xét lại vụ án và đưa ra một đánh giá không thiên vị, em có sẵn lòng chấp nhận phán đoán của ông ấy không?”

Beth không đáp lại ngay, nhưng sau khi suy nghĩ một lát cô nói, “Đó là việc tối thiểu em có thể làm.”

“Và liệu em có sẵn lòng bỏ qua nếu đó không phải là điều em muốn nghe không?”

“Việc ấy có thể sẽ khó khăn hơn một chút.”

“Chà, dù sao thì đó cũng là một khởi đầu,” William nói. “Nếu ngày mai em tới ăn trưa cùng gia đình anh, em có thể kể cho ông già anh nghe tại sao em lại tin chắc cha mình vô tội đến thế.”

“Em chưa hẳn đã sẵn sàng làm việc đó,” Beth nói và nắm lấy tay anh. “Hôm sau ngày em đến thăm cha thường là tồi tệ nhất. Đôi khi em cứ khóc cả ngày, và chỉ chờ đến thứ Hai để quay lại làm việc. Làm ơn, từng bước một thôi nhé. Khi nào chúng ta về nhà, em sẽ kể anh nghe toàn bộ câu chuyện, nhưng chắc phải một thời gian nữa em mới có thể đối mặt với phán quyết của cha anh.”

“Nhưng cuối cùng rồi em cũng sẽ gặp ông ấy thôi, dù ông ấy quyết định thế nào, bởi vì cha mẹ anh sẽ muốn gặp cô gái mà anh sẽ lấy làm vợ.”

Hầu hết những lời cầu hôn được đón nhận bởi niềm vui và sự chúc tụng; Beth thì khóc.

Khi chiếc taxi đỗ lại trước cửa nhà họ, William xuống xe và cảm ơn người tài xế.

“Rất hân hạnh, anh bạn, và tôi phải thừa nhận, đây là lần đầu tiên có người cầu hôn ở ghế sau xe tôi đấy.”

Anh ta lại làm William cười lần thứ hai.

William mở cửa trước và đứng sang một bên để cho Beth vào. Việc đầu tiên cô làm là đi thẳng đến phòng làm việc và gỡ hết những tấm thiệp trên bệ lò sưởi, xé chúng thành nhiều mảnh và ném vào giỏ rác. Sau đó cô mở ngăn kéo dưới cùng của bàn làm việc, lấy ra một bức ảnh chụp cha mẹ mình và đặt nó lên bệ lò sưởi.

“Không còn bí mật nữa,” cô nói khi họ đi vào bếp. “Sau này sẽ chỉ còn sự thật thôi.”

William gật đầu, vươn người qua bàn và cầm tay cô trong lúc cô bắt đầu kể anh nghe bằng cách nào và tại sao cha cô lại bị kết tội giết người và chịu án tù chung thân.

Thi thoảng anh cắt ngang lời cô bằng một câu hỏi, và đến lúc họ đi ngủ, chính anh cũng muốn tin rằng Arthur Rainsford biết đâu chỉ là người vô tội. Nhưng anh biết cha mình sẽ đòi hỏi khắt khe và nghi hoặc hơn nhiều khi cân nhắc các dữ kiện của vụ án so với một thanh tra cảnh sát non kinh nghiệm, cùng một cô gái trẻ hiển nhiên là ngưỡng mộ cha mình vô điều kiện. Cả hai đều đồng ý sẽ tin vào phán đoán của Sir Julian.

Sáng Chủ nhật, sau một đêm mất ngủ, William mang trong lòng nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời trong lúc chuẩn bị đối mặt với cha mình. Khi anh rời nhà để ra ga sau bữa sáng, cả anh lẫn Beth đều không hề nghi ngờ gì về cái giá mà họ phải đặt cược.

Dù William ngồi nhìn ra cửa kính tàu, anh không hề để ý đến cảnh đồng quê lướt qua. Khi xuống tàu ở Shorcham, anh quyết định đi bộ nốt mấy cây số còn lại đến Nettleford để có thể tập trung suy nghĩ và tập lại những điều định nói, anh biết rõ mình sẽ không chỉ phải đối mặt với cha mà còn là một trong những luật sư hàng đầu của đất nước.

Khi mái nhà nơi anh được nuôi dạy thành người hiện ra trong tầm mắt, anh bắt đầu đi chậm dần. Anh mở cửa trước, biết rằng nó không khoá, và thấy cha mình đang ngồi trong phòng làm việc trước lò sưởi, đọc tờ Người quan sát .

“Rất vui được gặp con, con trai,” ông nói và đặt tờ báo xuống. “Con đã tìm thấy bức Rembrandt đó chưa?”

“Cha, con đã gặp cô gái mà con sẽ cưới.”

“Một tin tức tuyệt vời. Mẹ con sẽ vui lắm đây. Thế tại sao cô gái trẻ còn chưa đến ăn cùng gia đình ta?”

“Bởi vì cha cô ấy đang thụ án chung thân vì tội giết người.”

Luật sư Sir Julian Warwick ngồi ở một đầu bàn và lắng nghe chăm chú trong khi con trai ông kể cho cả nhà nghe cuộc đời anh đã thay đổi ra sao trong hai mươi tư giờ qua.

“Mẹ rất nôn nóng gặp cô ấy,” mẹ anh nói. “Nghe có vẻ cô ấy rất đặc biệt.”

Sir Julian không đưa ra ý kiến nào.

“Cha có nhớ vụ đó không cha?” Grace hỏi khi William kể xong câu chuyện.

“Ta chỉ nhớ mang máng phiên toà, nhưng không có gì hơn. Rainsford đã tự mình nhận tội trước mặt hai sĩ quan cảnh sát cấp cao.”

“Nhưng…” William định nói.

“Tuy nhiên, ta sẽ đọc biên bản toà án, và nếu có thể tìm được dù chỉ một mảy may nghi ngờ, ta sẽ tới gặp Rainsford ở Pentonville và nghe câu chuyện từ phía ông ấy. Nhưng ta phải cảnh báo con, William, Viện trưởng viện kiểm soát sẽ không đồng ý xử lại trừ khi có bằng chứng mới cho thấy rằng đã có khả năng xảy ra án oan. Việc này là rất hiếm, dù không phải là chưa có tiền lệ. Nên ta mừng khi biết Beth đã đồng ý bỏ qua, nếu ta coi vụ án của cha cô ấy là không đáng để lật lại.”

“Cảm ơn cha, con không thể đòi hỏi gì hơn.”

“Nếu cha đến gặp ông Rainsford,” Grace nói, “con có thể đi cùng được không?”

“Vì mục đích gì kia?”

“Vì nếu cha cân nhắc chuyện có thể ông ấy vô tội, và nếu có bằng chứng mới xuất hiện, và nếu…”

“Nếu, nếu, nếu. Tất cả chuyện này rồi sẽ dẫn đến đâu?”

“Nếu cha quyết định nhận vụ án, và nếu nó được đưa lên toà phúc thẩm, cha sẽ cần trợ lý.”

« Lùi
Tiến »