Dấn Thân

Lượt đọc: 2736 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 24

“Tôi sẽ giữ liên lạc, Ross,” ngài chỉ huy nói khi nghe thấy tiếng gõ cửa.

Ba người cùng đi vào và ngồi xuống quanh chiếc bàn trong văn phòng Hawksby để họp sáng thứ Hai. Tất cả đều biết có chuyện lớn cần bàn tới, nhưng ngài chỉ huy vẫn quyết tâm tiến hành công việc như bình thường.

“Tôi mới nghe tin người ta đã trông thấy Kevin Carter quay lại Barnstaple,” Lamont mở lời, “và theo lời cảnh sát địa phương, gã đang treo biển bán nhà.”

“Vậy là chắc hẳn cuối cùng Carter đã phát hiện ra sự thật,” William nói, “và có vẻ như Faulkner thậm chí còn trả luôn các phí tổn cho gã.”

“Có lẽ đã đến lúc chúng ta nói chuyện tiếp với Trung uý Monti,” Hawksby gợi ý. “Chắc hẳn đến giờ anh ta đã nhận được đánh giá của vị giáo sư rồi và chúng ta nên bắt đầu chuẩn bị bắt Carter.”

“Không điều gì có thể làm tôi vui hơn,” Lamont nói, “là được xuống Barnstaple và đích thân bắt gã khốn ấy.”

“Và có thể là cả kẻ đứng sau toàn bộ âm mưu này,” William nói.

“Thế thì càng tốt.”

“Có khi Monti sẽ biết kẻ đó là ai,” Hawksby nói. “Giờ tôi sẽ gọi anh ta và bật loa ngoài để tất cả cùng nghe được những lời anh ta nói. Nếu ai có ý kiến gì thì đừng chen ngang. Hãy viết nó ra và chuyển sang đây.” Ông không chờ ai trả lời mà tìm số và bắt đầu bấm nút luôn.

Một hồi chuông quen thuộc vang lên và một lúc sau thì có người nhấc máy.

“Chào buổi sáng, tôi là Chỉ huy Hawksby…”

“Xin lỗi, không nói tiếng Anh.”

Một hồi im lặng kéo dài, nhưng không có tiếng rì rì báo hiệu là ông đã bị cắt liên lạc.

“Chào buổi sáng. Đại uý Loretti đang nói. Tôi giúp gì được cho ông?”

“Chào anh, đại uý, tôi là Chỉ huy Hawksby gọi từ Scotland Yard. Tôi hi vọng có vài lời với Trung uý Monti liên quan đến một vụ việc cả hai bên đang cùng điều tra.”

“Trung uý Monti đã không còn làm cùng chúng tôi, thưa ngài. Nhưng tôi có thể nói với ngài rằng vấn đề ngài đang nhắc tới đã được giải quyết êm đẹp.”

“Giải quyết là sao? Nhưng chúng tôi đã đồng ý chờ đến khi Monti nhận được báo cáo từ vị giáo sư ở Bảo tàng Báu vật cổ ở Florence, để tuyên bố các đồng xu Tây Ban Nha ấy là giả, và toàn bộ hoạt động truy tìm kho báu lần này chỉ là một vụ lừa đảo.”

“Theo chỗ tôi hiểu thì sự việc không phải như vậy,” viên đại uý nói. “Vị giáo sư ở Florence đã xác nhận một mẫu trong số các đồng xu ấy là thật, và kết quả là Văn phòng Hải quân Ý đã tuyên bố họ tìm được báu vật. Việc này đã được đăng khắp các mặt báo ở Ý. Tôi còn có tin tốt nữa đây, ngài chỉ huy, Trung uý Monti cũng đã giành được một món hời cho văn phòng này.”

“Món hời kiểu gì thế?” Hawksby hỏi, cố giữ bình tĩnh.

“Sau vài ngày thương thảo căng thẳng, Văn phòng Hải quân Ý đã đồng ý định giá phần tiền xu còn lại thấp hơn mức giá mà đại diện của ông Carter đưa ra rất nhiều.”

“Bao nhiêu?” Hawkby bật ra.

“Sáu trăm ngàn bảng, trong đó chính phủ Ý chỉ phải trả ba trăm ngàn. Vậy là tài thương thuyết điêu luyện của Trung uý Monti đã cứu cho chính phủ hẳn năm mươi ngàn bảng.”

“Chỉ một đồng xu ư?” William thì thầm, phá vỡ quy ước của ngài chỉ huy.

“Trung uý Monti chỉ gửi một đồng xu duy nhất đến chỗ giáo sư để giám định ư?” Hawksby hỏi.

“Vâng,” viên đại uý nói. “Phần còn lại được giữ trong két sắt ở Rome. Monti cho rằng gửi toàn bộ cái hòm đến Florence thì thật là một sự mạo hiểm vô ích và không cần thiết.” Lamont tốc ký vài từ trên một mẩu giấy nháp và chuyển cho Hawksby.

“Anh vừa nói Trung uý Monti không còn làm ở chỗ các anh…”

“Chính xác, thưa ngài chỉ huy. Gần đây anh ta đã xin nghỉ hưu sớm.”

“Nhưng lần cuối tôi nói chuyện cùng anh ta, anh ta còn nhắc đến khả năng được thăng chức cơ mà.”

“Vâng, mọi chuyện khá là đột ngột,” Đại uý Loretti nói. “Có vẻ như mẹ anh ấy bị ung thư, và anh ấy cảm thấy mình nên từ chức để về nhà chăm sóc mẹ vì là con độc nhất. Quả là một sự hi sinh, bởi vì, ngài đã nói đúng, anh ấy sắp được thăng chức đại uý và sẽ thành người đứng đầu phòng này.”

Anh ta đâu ? William viết.

“Có cách nào tôi liên hệ được với anh ta hay không?” Hawksby hỏi.

“Chúng tôi có một địa chỉ chuyển tiếp ở Sicily, tôi nghĩ đó là quê gốc của anh ấy.”

Lamont vung hai cánh tay lên trời. “Đáng lẽ tôi phải sinh ra ở Ý mới đúng,” ông ta lẩm bẩm trong lúc William viết thêm một gợi ý nữa cho Hawk cân nhắc.

“Thêm một câu hỏi nữa, nếu được,” Hawksby nói. “Tôi có thể hỏi ai là người đã thực hiện các cuộc thương lượng đại diện cho Carter không?”

“Xin đợi một lát, ngài chỉ huy, trong lúc tôi kiểm tra.”

William viết một cái tên và chờ vị đại uý kia xác nhận.

“À đây rồi,” Loretti nói. “Một luật sư tới từ Lincoln’s Inn ở London. Luật sư tư vấn Booth Watson.”

“Cảm ơn anh, đại uý,” Hawksby nói, cố không tỏ ra ngán ngẩm.

“Rất hân hạnh, ngài chỉ huy. Chúng tôi luôn lấy làm vinh dự được làm việc cùng các đồng nghiệp ở Sở cảnh sát Đô thị.”

Hawksby ném mạnh chiếc điện thoại xuống trong lúc Lamont lầm bầm chửi rủa.

“Tại sao chúng ta không mặc kệ và cứ tiếp tục bắt Carter?” William bình tĩnh hỏi.

“Và phá hoại chút quan hệ còn sót lại với cảnh sát Ý ư? Không, tôi không nghĩ điều đó sẽ làm các chính trị gia của cả hai phe hài lòng đâu.”

“Chẳng lẽ chúng ta không thể làm được gì nữa?” William hỏi.

“Từ việc bắn Miles Faulkner, và hi vọng vẫn còn thừa một viên đạn cho Booth Watson,” Lamont nói.

“Bình tĩnh đi, Bruce, chúng ta không có bằng chứng nào là Faulkner liên quan cả. Hãy hít sâu một hơi rồi đi tiếp thôi.”

“Sếp nói sao cũng được,” Lamont nói, “nhưng tôi vẫn còn một câu nữa ước gì sếp đã hỏi.” Hawksby chiều ông ta bằng một cái gật đầu. “Có bao nhiêu người ở Văn phòng Hải quân Ý cũng nghỉ hưu sớm?” ông ta hỏi trước khi lao ra khỏi phòng.

William định đi theo thì Hawksby nói, “Đừng quên tài liệu của cậu, thanh tra Warwick.”

“Nhưng tôi đâu có…” William định nói thì quay lại và thấy hai chồng hồ sơ dày nằm. Anh cầm chúng lên và rời khỏi phòng không nói thêm lời nào. Khi về đến văn phòng anh thấy Lamont đang đấm một cuốn danh bạ.

“Faulkner hay Carter đấy?” William vô tư hỏi.

“Cả hệ thống,” Lamont quát. “Cái thứ luôn cho lũ tội phạm lợi thế.”

William ngồi xuống bàn mình và mở tập hồ sơ đầu tiên trong hai tập mà Hawksby đã để lại trên bàn. Anh chỉ cần lật vài trang là đã nhận ra ngài chỉ huy đang mạo hiểm đến mức nào.

“Cậu lấy cái này ở đâu đấy?” Grace hỏi sau khi liếc qua nội dung.

“Em không kể chị nghe được,” William nói.

Cô tiếp tục giở trang. “Trông chúng có vẻ hứa hẹn, nhưng chị sẽ phải đọc kĩ hơn, rồi báo cáo với lãnh đạo của chị sáng sớm ngày mai.”

“Như thế có nghĩa là cha đã đồng ý đến gặp ông Rainsford ở Pentonville rồi à?”

“Ừ. Cha đã dành cả cuối tuần vừa rồi đọc các bản ghi chép từ phiên toà đầu tiên, kèm theo những tiếng hừm, à, và thậm chí thỉnh thoảng còn nói ‘nhục nhã’.”

“Vậy cha có nghĩ là có cơ hội…”

“Không, cha không nghĩ vậy,” Grace nói chắc nịch. “Tuy nhiên, ông ấy vẫn nghĩ mình nợ em một chuyến thăm ông Rainsford trước khi đưa ra ý kiến của mình.”

“Em đi cùng được không?”

“Được, nhưng với một điều kiện.”

“Là gì thế?”

“Khi cha bắt đầu đối chất với ông Rainsford, dù thế nào em cũng không được ngắt lời ông ấy. Nếu em làm thế, ông ấy sẽ kết thúc cuộc gặp và rút lui hoàn toàn khỏi vụ án.”

“Em vẫn muốn đi cùng.”

“Thế thì đừng coi nhẹ lời đe doạ ấy.”

“Chị cũng đến đó chứ?”

“Có, cha đã chỉ định chị làm luật sư trợ lí cho vụ án, và giao cho chị một nhiệm vụ không có gì đáng ghen tị là phải đào ra được bằng chứng mới nào đó khả dĩ giúp ông xin xử lại vụ án này.”

“Không có gì, nhưng vẫn còn sớm mà. Và nếu chị sắp phải đọc xong đống hồ sơ về thanh tra Stern và thanh tra Clarkson này trước nửa đêm, tốt hơn chị nên bắt đầu ngay.”

“Chị có cho cô bạn Clare của chị đọc không đấy?”

“Cô ấy đã đồng ý làm phụ tá trong vụ này.”

“Chị ấy tử tế quá,” William nói. “Giờ chúng ta sẽ chỉ phải chờ nghe phán quyết của cha.”

“Em phải biết ơn vì ông ấy đứng về phía em. Bởi vì nếu ông ấy nghĩ là đã có hành vi sai pháp luật ở đây, ông ấy sẽ không chỉ chiến đấu bằng bản tính đô vật vốn có đâu, mà còn chơi đủ mười lăm hiệp cho mà xem.”

« Lùi
Tiến »