Cari Mora

Lượt đọc: 379 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG HAI MƯƠI MỐT

Barranquilla, Colombia

Một chiếc taxi từ từ tiến về phía vỉa hè đông đúc trước

Clínica Ángeles de la Misericordia. Một người bán hàng rong cạnh xe đẩy đôi co một hồi về chỗ đậu xe với tài xế taxi, nhưng khi nhìn thấy một nữ tu ngồi hàng ghế sau, người bán hàng rong làm dấu thánh rồi lảng đi.

Trong cái mùi thuốc tẩy uế của khu phòng bệnh tầng trệt, cha xứ khép hờ màn che xung quanh một người đàn ông gầy đét và bắt đầu lễ xức dầu cho bệnh nhân. Một con ruồi bay khỏi cái chậu tráng men sứt mẻ và thử đậu lên dầu thánh. Cha xứ để ý thấy một xơ điều dưỡng quen thói cứ đi qua đi lại nên gọi với ra bảo xơ đi đi. Xơ không trả lời mà cứ tiếp tục việc mình, phát cho tụi nhỏ dọc lối đi mấy viên kẹo nhỏ chứ không phát trái cây trong giỏ đầy ắp.

Xơ cầm giỏ vào một phòng bệnh riêng ở cuối khu bệnh xá.

Jesus Villarreal nằm trên giường. Vui mừng vì gặp được một phụ nữ, ông kéo mặt nạ thở qua nhoẻn cười với xơ. "Cảm ơn xơ," giọng Jesus thều thào. "Trong giỏ có tấm thiếp nào không? Phong bì, hàng chuyển phát nhanh thì sao?"

Xơ cười, lấy ra một phong bì từ dưới khăn trùm đầu rồi dúi vào tay ông. Xơ chỉ lên trời. Xơ đến bên giường và xê dịch đồ đạc linh tinh trên kệ đầu giường để đặt giỏ trái cây ở nơi ông có thể với đến. Xơ có mùi nước hoa lẫn mùi khói thuốc. Nghĩ đến cảnh một xơ lén lút hút thuốc, Jesus thấy buồn cười. Xơ vỗ lên tay Jesus và cúi đầu cầu nguyện. Jesus hôn lên mặt dây chuyền hình thánh Dismas gắn lên gối. "Cầu Chúa phù hộ," ông nói. Phong bì đựng một thư chuyển tiền trị giá hai nghìn đô la.

Chiếc Range Rover đen của Don Ernesto dừng trước bệnh viện. Vệ sĩ Isidro Gomez ra khỏi ghế hành khách đằng trước rồi mở cửa bên hông cho Don Ernesto.

Tài xế trong chiếc taxi đằng sau mở tờ báo La Libertad giơ lên che mặt.

Bệnh nhân trong khu bệnh xá nhận ra Don Ernesto ngay và gọi tên lúc ông đi ngang qua cùng Gomez.

Xơ rời đi, phát kẹo. Dưới mép khăn trùm, xơ săm soi Don Ernesto Ibarra và cúi mặt nhoẻn cười lúc đi ngang qua.

Don Ernesto gõ cửa phòng để mở của Jesus.

"Xin chào," Jesus thì thào qua mặt nạ thở. Ông kéo nó sang để nói chuyện. "Hân hạnh được tiếp anh mà không bị khám người."

"Ông sẽ thích điều tôi sắp nói đây," Don Ernesto nói. "Sẵn sàng nghe chưa?"

Bàn tay teo tóp của Jesus khẽ làm cử chỉ xin mời.

"Tò mò giết chết tôi. Chí ít thì tôi thấy bản chất nó là vậy."

Don Ernesto lấy ra trong túi vài tờ giấy cùng một tấm hình. "Tôi có thể cho vợ và con trai ông tòa nhà trong bức ảnh này. Lupita đã cho señora và bà chị xem. Không có ý xúc phạm đâu Jesus, nhưng chị vợ ông cực kỳ khó tính lại còn thẳng thừng."

"Ông không biết đâu," Jesus nói. "Bà ta chưa từng nhìn nhận con người thật của tôi."

"Tuy nhiên, dù không muốn nhưng bà chị cũng rất ấn tượng với tòa nhà. Señora của ông cũng vừa lòng. Bà ấy thấy nhà đẹp và ổn hơn nhà bà chị nghiêm khắc. Señora đã trình chứng thư chuyển nhượng lên tòa. Bà ấy đã có giấy chứng thực của tòa. Thêm vào đấy tôi sẽ trợ cấp một khoản tiền đủ để vợ và con trai ông giữ vĩnh viễn tòa nhà này. Số tiền đã được nêu trong bản giao kèo. Đây là biên nhận ngân hàng. Đổi lại, tôi muốn ông khai toàn bộ: ông chuyển gì đến Miami cho Pablo và làm sao để tôi lấy được nó."

"Phương pháp rất phức tạp."

"Jesus, thôi dài dòng đi. Schneider đã định vị được cái tủ rồi. Ông không bán vị trí cho tôi được đâu; tôi biết rồi. Ông cũng bán thông tin ấy cho Schneider chứ gì."

"Tôi sẽ nói rằng nếu mở không đúng cách thì ở xa hàng dặm cũng nghe ra hậu quả. Tôi cần bảo đảm..."

"Ông có tin luật sư của mình không?"

"Tin luật sư của tôi?" Jesus hỏi. "Dĩ nhiên là không. Vậy mà cũng hỏi!"

"Nhưng ông có những phẩm chất của một người biết tin tưởng vợ," Don Ernesto bảo. Ông gõ cửa, vợ và cậu con trai tuổi thiếu niên của Jesus bước vào. Bà chị vợ vẻ ngoài cau có của Jesus cũng đến, khệnh khạng như một con diệc, rồi bà ta nhìn vẻ chê bai hai người đàn ông, căn phòng và thậm chí là chỗ trái cây mà bà tin là đã được phủ sáp bảo quản.

"Tôi sẽ để mọi người nói chuyện với nhau," Don Ernesto nói.

Trên bậc cửa trước bệnh viện, có Gomez và tài xế đứng hầu, Don Ernesto hút gần hết một điếu xì gà nhỏ rồi vợ, bà chị vợ và con trai Jesus mới từ tòa nhà bước ra. Don Ernesto nhấc mũ chào hai người phụ nữ. Ông bắt tay cậu con trai. Gomez giúp họ lên chiếc xe đang chờ.

Bên vỉa hè, chiếc taxi đang chạy không, tài xế núp sau tờ báo. Gomez lại gần chiếc taxi rồi đưa ngón trỏ dịch tờ báo ra để nhìn gã tài xế. Anh ta nhìn ra ghế sau chỗ xơ đang ngồi. Anh ta nghiêng mũ chào. Gã tài xế đang nghe một bản bachata buồn của Monchy và Alexandra. Gã ngửi được mùi hương của Gomez, hỗn hợp nước hoa cologne dễ chịu và dầu súng Tri-flow. Gã ngồi im đến khi Gomez đi khỏi.

Don Ernesto cùng Gomez trở vào trong.

Ngồi trong taxi, xơ đốt một điếu thuốc rồi lấy điện thoại ra. "Chuyển máy đến señor Schneider. Nhanh lên, cha nội!"

Đợi khoảng năm nhịp. Đường truyền không tốt lắm. "Này," xơ nói. "Ông bạn của ta trở vào trong bệnh viện rồi. Giờ ông ta đang ở cùng tên lẻo mép."

"Cảm ơn Paloma," Hans-Peter Schneider đáp. "Tôi phải báo cho bà là Karla không dùng được. Không, cứ giữ tiền đi rồi gửi đứa khác cho tôi. Người Nga là được."

Trong khu bệnh xá, một bệnh nhân chống nạng giật tay áo Don Ernesto khi ông trên đường quay lại phòng Jesus. Gomez định xua người này đi, nhưng Don Ernesto bảo, "Không sao."

Người đàn ông rơm rớm nước mắt và bắt đầu lèm bèm về các vấn đề của mình. Anh ta cố chỉ cho Don Ernesto thấy vết thương trên lưng.

"Cho anh ta ít tiền đi," Don Ernesto bảo Gomez.

"Cầu Chúa phù hộ ông," người bệnh này đáp, cô hôn lên tay Don Ernesto.

Trong phòng, Jesus nhìn giỏ trái cây, không mấy thèm ăn. Nó choán gần hết kệ đầu giường. Một giai điệu nhỏ phát ra từ trong giỏ. Kèn lệnh Mexico "El Degüello". Jesus cố nhìn vào giỏ, nhưng ống thở vướng víu nên ông làm rơi vài trái cây xuống sàn. Sau cùng thì ông cũng mò được cái điện thoại di động dưới đáy giỏ.

"Xin chào."

Giọng Hans-Peter Schneider. "Jesus, mày có khách ghé thăm. Mày có tiết lộ gì không đấy? Mày có để lộ thông tin mà mày đã nói với tao đổi lấy tiền không?"

"Không nói gì, tao thề. Gửi nốt số tiền còn lại đi, chứ không phải chỉ chút tiền mọn này đâu, señor Hans-Pedro. Tao có thể cứu mạng mày lẫn đồng bọn của mày nhờ những gì tao sắp nói đây."

"Là Hans-Peter, không phải Hans-Pedro. Mày phải gọi là señor Schneider, với mày là ông chủ. Là Su Eminencia. TAO TRẢ TIỀN RỒI. Nói cho tao cách mở."

"Mày cần một sơ đồ, su Eminencia Reverendísima. Tao đã vẽ ra thứ mày cần. Bỏ số tiền còn lại vào phong bì khứ hồi rồi chuyển phát nhanh. Tao sẽ đợi đến ngày mốt, su Beatitud."

Cách đấy một nghìn không trăm bảy mươi tám dặm, mí mắt trụi lông của Schneider hất lên, mắt trợn trừng.

"Don Ernesto đang ở đấy với mày, đúng không? Bọn bây đang cười với nhau. Cho tao gặp hắn, chuyển máy cho hắn đi," Schneider nói. Khóe miệng sùi bọt mép. Hắn quay số đến điện thoại khác.

"Không, tao ở một mình, như ai thôi," Jesus nói. "Gửi tiền cho tao đi, đồ khốn nạn... đồ đĩ trọc - nếu không thì khi nào bị bắn banh dái lên sao Hỏa nhớ cho tao hay."

Chiếc điện thoại nổ tung thổi bay đầu Jesus tung tóe khắp phòng, hất cửa phòng văng ra ngoài. Tay Don Ernesto để trên nắm đấm đúng lúc cửa bị thổi văng ra, mảnh bom cứa xẹt qua mắt ông.

Don Ernesto bước vào vùng khói. Phần thân vẫn

Đức giáo chủ. (Tiếng Tây Ban Nha)

Đức giáo chủ tôn kính. (Tiếng Tây Ban Nha)

Đức thượng phụ tôn kính. (Tiếng Tây Ban Nha) đang co giật và thoi thóp máu. Một mẩu sọ dính lên trần nhà, giờ rớt xuống người Don Ernesto. Ông phủi đi. Ông có vẻ đau lòng nhưng vẫn giữ bình tĩnh. Một giọt máu chảy xuống gò má ông như nước mắt. Ông lục tìm trong kệ đầu giường nhưng chẳng thấy gì.

"Cầu Chúa phù hộ," ông nói.

« Lùi
Tiến »