Cari Mora

Lượt đọc: 393 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG HAI MƯƠI SÁU

Candy lái xe tải bán đồ ăn trưa. Chị có thể thấy đèn đóm từ sân bay, đèn hiệu lướt qua bên trên. Chị phải nói lớn với Victor bên cạnh khi có máy bay sà thấp trên đầu.

"Trên giấy ghi gì, ga ra nào?"

"Từ phông chờ D qua bên kia," Victor đáp. "Ngay bên kia ga quốc tế. Bốn mươi phút nữa chuyến bay của ta cất cánh."

Họ đang tiến gần đoạn giao nhau với tuyến đường sắt. Đèn hiệu sáng lên và chuông báo bắt đầu reo.

"Mẹ kiếp," Candy nói. Chị dừng xe khi một tàu chở hàng lề mề băng qua. Candy lật gương chiếu hậu để kiểm tra lớp trang điểm. Mặt chị nổ tung khi một loạt súng liên thanh quét qua từ thùng xe phía sau. Victor bên cạnh bị bắn chết. Cả người Candy đè lên vô lăng, ấn còi. "La Cucaracha" cứ lải nhải theo tiếng chuông báo cấm qua đường và tiếng tàu ầm ầm. Chân chị trượt khỏi thắng và xe bèn trượt dần đến hông đoàn tàu đang chạy.

Cửa hậu xe tải mở lên. Hans-Peter Schneider người máu me ở sau xe leo xuống, áo rách bươm lấp ló áo chống đạn. Hắn mang súng ngắn tự động. Một chiếc xe khác đang đến, một chiếc taxi. Tài xế cố quay đầu xe bỏ chạy nhưng Schneider đã kịp bắn chết anh ta qua cửa sổ bên hông rồi lôi xuống đất. Hắn trèo vào ghế tài xế rồi bắn nhanh một tràng vào thùng khí butane sau xe tải bán đồ ăn trưa. Xe nổ tung khiến chiếc taxi rung lắc lúc Schneider lái đi.

Schneider hạ tấm biển trên đồng hồ tính cước xuống rồi lái chiếc taxi bỏ đi, radio trên xe làu bàu. Hắn đã bắn qua cửa sổ mở, nhưng cửa bên ghế hành khách lại thủng mấy lỗ. Cuộn cửa xuống cũng được. Trên ghế ngồi và cả vô lăng cứ dinh dính, lạo xạo mảnh xương vụn.

Có thể trên xe không có bộ định vị Lojack, nhưng hãng xe có thể thấy vị trí của hắn qua vệ tinh. Chưa đâu, nhưng rất sớm thôi sẽ có lệnh tìm xe. Người hắn dính máu, ướt sũng, áo sơ mi rách tả tơi. Hắn vừa lái vừa hát bằng giọng mũi the thé. Lâu lâu lại hô, "Được lắm!"

Gần đến một trạm chờ xe buýt. Một ông già ngồi trên băng ghế. Ông đội mũ phớt màu vàng nhạt, mặc áo sơ mi hoa tay ngắn và cầm một chai bia Corona caguama ướp lạnh trong túi giấy.

Schneider giấu súng giữa chân và cửa. Hắn chồm người qua ghế hành khách.

"Này. Này ông già."

Cuối cùng ông cũng mở mắt.

"Này. Tôi sẽ trả ông một trăm đô lấy cái áo kia." "Áo nào cơ?"

"Áo kia, cái ông đang mặc đấy. Qua đây."

Schneider giơ tiền lên, chồm người qua cửa bên ghế hành khách. Ông già đứng dậy đến chỗ chiếc xe. Ông đi khập khiễng. Ông nhìn Schneider với cặp mắt đỏ ngầu ươn ướt.

"Chắc tôi lấy hai trăm năm mươi."

Schneider sùi bọt mép. Hắn lôi ra khẩu MAC-10 chĩa vào lão.

"Đưa áo đây còn không tao bắn bay sọ!" Xem ra hắn không thể bắn mà không làm hỏng cái áo.

"Không thì một trăm cũng được," ông già nói. Ông lột áo đưa qua cửa sổ. Ông giật tờ một trăm đô từ tay Schneider. "Tôi còn quần này, có khi anh muốn..." Ông còn đang nói thì Schneider đã lái đi mất. Ông lão ngồi xuống chỉ mặc quần và áo lót rồi nốc một hơi từ túi giấy.

Schneider lái xe đến trạm Metro gần nhất.

Mateo trả lời cuộc gọi từ Schneider.

"Tôi bỏ chạy bằng xe của anh," Mateo nói. "Xin lỗi. Tưởng anh đã... anh biết đấy... tưởng chúng tóm được anh rồi."

Hans-Peter cuộn súng trong tấm thảm lót sàn xe taxi rồi kẹp dưới nách trong khi đợi Mateo đến đón.

Hans-Peter có hai phòng riêng sát bên studio dùng để quay chương trình khiêu dâm trực tuyến trong nhà kho ở trên vịnh. Một phòng dán giấy dán tường rắc bột vải nhung, đều là màu đỏ rượu với mấy tấm lông sóc sinsin.

Phòng kia thì lát gạch cách âm với đường ống thoát nước ở giữa sàn. Trong phòng có vòi sen lớn và buồng xông hơi có vòi phun lên xuống, tủ lạnh, máy thủy táng, đống mặt nạ, vài con dao mổ bằng đá vỏ chai - loại sáu milimét và mười hai milimét - mỗi con dao giá tám mươi tư đô, bén hơn thép nhiều.

Hắn mặc nguyên bộ đồ ngồi trên sàn dưới vòi sen và để nước nóng rửa trôi máu trên người. Do nước chảy vào trong áo chống đạn nên hắn cởi ra ném vào một góc cùng áo sơ mi của ông già.

Trong phòng bật nhạc. Schneider để điều khiển trong bao cao su, đầu cắm ổ điện vểnh lên như cây ăng ten nhỏ bị cùn. Hắn để nó trong khay đựng xà phòng. Hắn bật bản "Trout Quintet của Schubert". Đây là bản nhạc trong nhà bố mẹ hắn ở Paraguay. Chiều Chủ nhật nào bài này cũng bật trong lúc hắn đợi bị phạt.

Giai điệu trong buồng tắm lát gạch từ dịu êm thành lớn dần, lớn dần, Schneider ngồi trên sàn, dựa vào một góc trong khi vòi sen rửa trôi máu khỏi áo quần. Bằng một thao tác tay nhanh lẹ, cơ thể chùng xuống, hắn đưa cái còi tử thần của người Aztec lên miệng thổi, thổi và thổi bằng tất cả hơi sức, trên nền nhạc, tiếng còi như cả chục nghìn nạn nhân gào thét, khúc nhạc trong lễ đăng quang của Montezuma như nhấn chìm nhạc của "Trout Quintet". Hắn thổi đến rã rời, mặt gần như bị rút cạn kiệt, mắt mở, thấy toàn là vòng nước quanh đường ống thoát đang hút nước vào.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang