Cari Mora

Lượt đọc: 395 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG HAI MƯƠI BẢY

Hans-Peter Schneider lúc này đã khô ráo và sạch sẽ nằm trên giường, máu đã được rửa trôi khỏi quần áo trên sàn nhà tắm.

Tìm một nơi để tâm trí được ngủ nghê, hắn lượn lờ qua những gian phòng kỷ niệm xưa cũ rồi cuối cùng đi đến cái tủ đông cỡ đại hồi hắn còn trẻ ở Paraguay.

Bố mẹ ở trong tủ đông và hắn nghe được tiếng hai người họ qua cánh cửa. Họ chẳng thể ra ngoài vì cửa tủ bị khóa bằng sợi dây xích mà Hans đã gút lại thành một nút thắt tuyệt hảo, theo cách bố dạy, lắc nút thắt cho đến khi các mắt xích kẹt cứng.

Ở Miami, Hans-Peter nằm trên giường, lồng tiếng cho những hình ảnh chen chúc trên trần nhà. Giọng của bố mẹ phát ra từ gương mặt hắn, gương mặt trộn lẫn những đường nét của họ.

Bố: Nó đang đùa đấy, nó sẽ thả chúng ta ra. Rồi tôi sẽ đập chết nó.

Mẹ, gọi qua cánh cửa: Hans à, con yêu. Trò chơi kết thúc rồi, bố mẹ sẽ cảm lạnh mất, rồi con sẽ phải đi hầu khăn giấy và trà cho chúng ta đấy. Ha ha.

Giọng Hans-Peter lúc này nghẹn lại, hắn lấy tay bịt mồm khi lặp lại những lời nghe được qua cánh cửa, những lời van lơn nghẹn ngào cả đêm, đã từ rất lâu.

"Bình bịch, bình bịch, bình bịch," Hans kêu như tiếng ống thải pô xe đang rung, hắn dán băng keo bịt ống thông gió tủ đông.

Bốn đêm sau hắn mở cửa tủ, bố mẹ đang ngồi nhưng không ở trong vòng tay nhau. Họ nhìn hắn, cầu mắt đông cứng lóe lên. Hắn vung rìu và họ vỡ vụn thành từng khúc.

Các khúc thôi giãy giụa; hai dáng người bất động như tranh bích họa trên trần nhà bên trên cái giường ấm áp của Hans-Peter ở Miami.

Hắn lật người rồi ngủ thiếp đi như con mèo trong lò mổ.

Lúc Hans-Peter thức dậy thì bốn bề tối thui. Hắn thấy đói.

Hắn đi trong tối đến chỗ tủ lạnh, mở cửa tủ, thình lình xuất hiện giữa căn phòng tối om, người trắng toát và trần truồng trước ánh đèn tủ lạnh.

Hai quả thận của Karla được ngâm đá trong hộc dưới cùng, hồng hào đẹp đẽ, được truyền dung dịch muối và sẵn sàng để tay buôn nội tạng nhận hàng. Hans-Peter đang bán cặp thận với giá 20.000 đô. Lẽ ra hắn đã có thể đề xuất đem Karla về nhà ở Ukraine rồi thu hoạch cặp thận với giá khoảng 200.000 đô nếu không mắc kẹt ở nhà Escobar.

Hans-Peter ghét giờ ăn và những bày vẽ ở bàn ăn nhưng hắn đói. Hắn nhúng ướt một đầu khăn bếp rồi treo lên tay cầm tủ lạnh. Hắn trải một khăn khác xuống sàn.

Hai tay Hans-Peter cầm nguyên con gà nướng rồi đọc câu kinh tạ ơn hắn vẫn luôn ấp ủ trong lòng, câu kinh từng khiến hắn bị đập toi bời khi nói ra bên bàn ăn gia đình:

"Mẹ kiếp cái đồ cứt chết bầm này."

Đứng trước tủ lạnh để mở, hắn ngoạm con gà như ngoạm quả táo, xé ra từng miếng rồi ngấu nghiến, đầu giật giật. Hắn dừng để nhại tiếng con vẹt mào của Cari, "Cái quái gì vậy, Carmen?" Xong hắn cắn tiếp. Hắn lấy sữa trong tủ lạnh, uống một chút rồi đổ hết lên đầu, sữa chảy ròng dọc hai chân xuống ống thoát nước.

Hắn lấy khăn tắm lau mặt lau đầu rồi ra chỗ vòi sen, nghêu ngao:

"Kraut und Rüben haben mich vertrieben; hätt mein' Mutter Fleisch gekocht, so wär'ich länger blieben.”

Hắn ưa bài đấy lắm, hát lại bằng tiếng Anh:

"Ta né món dưa cải bắp và củ cải đường; Mẹ mà có nấu thịt thì ta nán lại thêm."

Miệng hát không ngừng, Hans-Peter để dao mổ bằng đá vỏ chai vào máy khử trùng rất thường dùng trong ngành phẫu thuật thẩm mỹ ở Miami. Hắn cẩn thận với mấy lưỡi dao mảnh bằng đá núi lửa này. Bén hơn dao cạo cả chục lần, cạnh dao ba mươi angstrom có thể chẻ ngọt xớt những đơn bào ra làm đôi. Có khi ta tự cứa trúng mình mà không hay cho tới tận khi thấy máu chảy.

Từ mồm Hans-Peter phát ra giọng Cari Mora, "Món chuleta ngon ở Publix. Món chuleta ngon ở Publix. Món chuleta ngon ở Publix."

Hắn chùi tay lên khăn làm bếp ướt. "Có nhiều xe tải bán đồ ăn trưa đấy," hắn nói bằng giọng Cari Mora. "Tôi thích món Comidas Distinguidas nhất."

Lại đến lượt con chim: "Cái quái gì vậy, Carmen?"

Hắn nhặt cái còi tử thần lên thổi suốt trong căn phòng lát gạch, sàn nhà đổ dốc xuống ống thoát nước, máy thủy táng quậy lọc sọc từ đầu này đến đầu kia như máy đếm nhịp phách chậm rì.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang