Cari Mora

Lượt đọc: 397 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG HAI MƯƠI TÁM

Ông Imran đến nhà Hans-Peter ngay sau mười một giờ tối. Ông đang ngồi ghế thứ ba trong xe tải nhỏ. Một đống gì đấy phủ khăn nằm giữa sàn xe đã tháo hàng ghế giữa. Đống gì đấy hơi nhúc nhích sau khi xe dừng.

Ông Imran đang mua sắm cho người chủ giàu sụ của mình là ngài Gnis ở Mauritania, người mà Hans-Peter chưa gặp bao giờ.

Tài xế xuống xe rồi mở cửa trượt bên hông cho ông Imran. Tài xế là một gã cao to, mặt dửng dưng với một bên lỗ tai sưng vễu. Hans-Peter để ý thấy tài xế đeo đồ bảo hộ tay dùng trong bắn cung dưới hai cánh tay áo. Hans-Peter không lại quá gần xe. Hắn cũng không đến quá gần ông Imran, vì biết ông Imran hay cắn, và không phải lúc nào ông ta cũng kiềm chế được.

Hans-Peter giữ súng điện Taser trong túi.

Hai người ngồi trên ghế đẩu trong phòng tắm của Hans-Peter.

"Tôi hút vape không sao chứ?" ông Imran hỏi.

"Không sao, cứ tự nhiên."

Lúc ông Imran đốt thuốc, hơi nước thơm bốc lên.

Máy thủy táng rung lắc nhẹ, ùng ục, rót dung dịch kiềm lên người Karla.

Hans-Peter đang đeo hoa tai của cô, và mặt dây chuyền lồng ảnh bố Karla. Hắn giả vờ hình trên mặt dây chuyền là bố hắn và bên trong đầy chất carbon monoxide.

Ông Imran và Hans-Peter dõi theo cái máy mà không nói không rằng trong vài phút, như đàn ông chăm chú theo dõi trận bóng. Hans-Peter bỏ thêm chút màu huỳnh quang vào dung dịch và khi cái máy đánh lên thì Karla xuất hiện, sọ cùng phần mặt còn sót lại ánh lên.

"Màu đấy hợp vô cùng," ông Imran bảo.

Ông nhìn vào mắt Hans-Peter, mỗi người đều nghĩ thật thú vị nếu cho hòa tan người kia khi còn sống.

"Anh cho cô ta vào khi còn sống à?" ông Imran hỏi nhỏ.

"Tiếc là không. Cô ta bị một vết thương trí mạng khi đang cố trốn thoát trong đêm. Lúc gặp hơi nóng thì dù có chết rồi con người vẫn cựa quậy thú vị lắm," Hans-Peter đáp.

"Anh nghĩ anh có thể lắp cái máy hệt thế này trong phòng làm việc của ngài Gnis và thử nghiệm trên một chủ thể có ý thức không?"

"Được chứ."

"Hôm nay có gì cho tôi xem nào."

Hans-Peter đưa ông Imran một tập hồ sơ lớn bìa da dập họa tiết hoa hòe. Bên trong có mấy tấm hình chụp Cari Mora bằng ống kính tiêu cự xa hồi cô làm việc loanh quanh trong vườn và tòa nhà Escobar, bên cạnh là những gợi ý phác thảo của Hans-Peter.

"Hừm!" ông Imran nói. "Được đấy, ngài Gnis rất mê những điểm này, cảm ơn vì đã gửi. Khá ấn tượng. Sao cô ta có mấy vết sẹo kia?"

"Không biết. Chắc cô ta sẽ kể ông nghe khi công việc được tiếp tục... chắc nó sẽ được tiến hành chứ nhỉ?"

"Ô, có chứ," ông Imran đáp. "Tôi mong sẽ được đặc cách xem và nghe đoạn đối thoại ấy - những cuộc đối thoại là phần tuyệt vời nhất." ông ta mỉm cười. Hàm răng ông Imran mọc xiên vào trong như răng chuột, nhưng có màu cam úa giống răng hải ly hơn, ngà răng tích tụ lớp sắt dày. Khóe miệng có mấy vết thâm đậm.

"Thao tác chính sẽ do bên kia thực hiện, ông Imran à, vì sau cùng sẽ khó mà vận chuyển cô ta. Không chỉ đơn thuần là thu hoạch một quả thận ở sân bay."

"Đối với ngài Gnis của tôi thì đây là một dự án thực chiến," ông Imran nói. "Ngài ấy muốn tích cực tham gia vào từng giai đoạn. Có cần ngài ấy cải thiện tiếng Tây Ban Nha không?"

"Không cần đâu. Cô ta nói thạo hai thứ tiếng. Dù vậy, trong giờ phút cận kề cái chết có thể sẽ quay lại tiếng Tây Ban Nha - người ta thường thế."

"Ngài Gnis cần Karen Keefe giúp xăm vài tấm chân dung của mẹ, Mẹ Gnis. Ngài ấy muốn vẽ lên chủ thể tại nơi tiến hành công việc ban đầu, khi đã xong xuôi và vết thương lành."

"Đáng buồn là Karen đang thi hành án, còn khoảng một năm."

"Vụ đấy vẫn có thể linh hoạt theo tiến trình lâu dài của dự án; sinh nhật Mẹ Gnis sẽ luôn là mỗi năm một lần. Karen có được đi đâu sau khi được thả không?"

"Được chứ, nếu không nợ tiền phạt thì một lần trọng tội đâu khiến ông mất đi tư cách có hộ chiếu," Hans-Peter đáp.

"Ngài Gnis đánh giá cao kỹ thuật phun chân dung và các ảnh bán sắc của cô ta."

"Karen giỏi lắm," Hans-Peter nói.

"Liệu có giúp ích được gì không nếu đưa cô Keefe vài tấm chân dung Mẹ Gnis để nghiên cứu trong thời hạn còn lại ở trong tù?"

"Để tôi hỏi."

"Khi nào thì anh chuyển cô..."

"Mora," Hans-Peter đáp. "Tên cô ta là Cari Mora. Nếu ngài Gnis định đem thuyền sang thì ta có thể kết hợp với chuyện này. Có thứ tôi cũng muốn gửi. Nhỏ thôi, nhưng nặng."

"Cô ta sẽ cần thông ống dạ dày," ông Imran bảo. "Ta có thể tiến hành trên tàu." Ông Imran ghi chú vài dòng vào cuốn nhật ký da cá chình.

Máy thủy táng bắt đầu kêu leng keng, chuyển động rung lắc, trộn đều Karla.

"Tiếng ông đang nghe là từ bộ đồ tắm hai dây bằng sợi xích," Hans-Peter nói. "Nó bắt đầu va leng keng vào xương cốt khi thịt rút hết."

"Chúng tôi lấy một bộ," ông Imran nói. "Có khó thay đổi kích thước không?"

"Không hề," Hans-Peter đáp. "Móc nối phụ đi kèm không tốn thêm phí."

"Tôi xem cặp thận được chứ?"

Hans-Peter lấy cặp thận của Karla trong tủ lạnh ra.

Ông Imran chọt vào lớp nhựa bọc hai quả thận trong hỗn hợp sền sệt đá và nước. "Trông ống niệu hơi ngắn nhỉ, cả hai lá."

"Ông Imran, chúng sẽ được bỏ vào trong xương chậu, cách bàng quang không quá một phân, không lên đến gần thận đâu. Mấy năm rồi có ai lại cho thận lên chỗ đấy. Thường là cho đến đây. Còn nhiều ống niệu mà."

Ông Imran ra về cùng cặp thận hồng hào ngâm muối. Nghĩ đến chỉ cần một quả người nhận vẫn có thể sống được, và với hai đường rạch mới thì sẽ chẳng nhận ra sự khác biệt, nên ông Imran ăn quả còn lại trên xe.

Ông ta nhướn mày. "Pré-salé," ông ta nói.

1. Ướp muối trước. (Tiếng Pháp)

« Lùi
Tiến »