Cari Mora

Lượt đọc: 399 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG HAI MƯƠI CHÍN

Oro del Mar là một nhà máy nhỏ sản xuất cá hộp nằm ven sông ở Barranquilla, Colombia. Chiếc Lincoln '63 cửa mở ngược của Don Ernesto đậu chung với mấy chiếc xe tải ọp ẹp của ngư dân.

Trên bàn họp tại tầng thượng, Don Ernesto đang trao đổi với J. B. Clarke người Houston, Texas, và quản lý nhà máy, señor Valdez. Don đang hỗ trợ họ khởi nghiệp. Hai đĩa ốc và một chai rượu vang để trên bàn. Gomez, người quá khổ so với chiếc ghế, ngồi ở vị trí có thể nhìn thấy cửa ra vào, cầm mũ quạt. Vai trò của anh ta là vệ sĩ, nhưng Don Ernesto lại chịu nghe anh ta khuyên nhủ.

Clarke là dân quảng cáo. Anh ta mở tập hồ sơ. "Ông bảo cần những quảng cáo thể hiện sự độc quyền và uy tín. Những từ kiểu như 'uy tín'."

"Ốc sên ngon và uy tín," Don Ernesto nói. "Như thế có vừa nhãn hộp không, hay dài quá?"

"Sẽ vừa. Tôi bảo đảm." Clarke lấy ra mấy bản vẽ nhãn hộp. Một mẫu vẽ tháp Eiffel và món ốc sên ngon huyền thoại, một nhãn khác ghi "Ốc sên ngon" cùng một hoa văn đặc trưng của Pháp. Một nhãn khác nữa thì cận cảnh là một chú ốc sên trên thân cây với phông nền một tòa lâu đài. Nhãn nào cũng ghi "Đóng gói tại Colombia".

"Sao lại ghi 'đóng gói tại Colombia'? Sao không ghi 'đóng gói tại Pháp'?" Gomez hỏi.

"Vì như thế là trái luật," Clarke nói. "Anh đang đóng gói hàng ngay tại đây, đúng chưa? Hoa văn đặc trưng Pháp là một phương thức bán hàng."

"Đúng rồi, vậy sẽ không hợp quy chuẩn đấy Gomez," Don Ernesto bảo.

"Anh có thể dùng bài 'Sopa de Caracol' của người Honduras trong các phim quảng cáo đấy," Gomez đề xuất.

"Đấy có phải tiếng Pháp đâu," Clarke bảo.

"Nhãn hộp sẽ có keo động vật đấy. Ta có phải liếm không?" quản lý nhà máy hỏi.

"Không, señor Valdez. Sau khi thử nghiệm thị trường chúng tôi sẽ mua một máy đóng nhãn," Don Ernesto bảo. "Các ông chỉ đóng hộp thôi. Cho tôi xem vỏ ốc nào."

Valdez nhấc một thùng để lên bàn. Ông ta bốc một nắm vỏ ốc sên.

Gomez ngửi xong khịt mũi. "Mùi bơ tỏi lâu ngày. Các nhà hàng người ta cứ vét đĩa thôi chứ chẳng rửa vỏ trước khi đem đổ."

"Bên tôi thử đem đi ngâm nhưng chất tẩy Clorox làm xỉn mất màu," Valdez đáp.

"Thử hàng của Fab xem, cái loại hàn the hương chanh ấy," chàng độc thân Gomez nói.

Don Ernesto đẩy mấy bản vẽ ra. "Señor Clarke, tôi muốn ông cho lên nhãn hộp thứ gì đó đơn giản và tinh tế. Cây nến, bàn tay phụ nữ cầm chân ly rượu vang. Tôi muốn ông truyền tải... rằng ông phục vụ món ốc sên hạng sang này cho một quý cô để rồi cô ấy sẽ thấy được bản chất con người ông."

"Rồi có khi vừa ăn ốc xong cô nàng sẽ cho ông chút gatita dulce. Nghĩa là 'cô bé' ấy," Gomez giải thích.

"Ông ấy hiểu rồi," Don Ernesto bảo. "Giờ thì, Valdez, con nào trong đống này là hàng Pháp thật?"

"Đĩa xanh lá."

"À, vậy một đĩa sẽ là món ốc sên Pháp hảo hạng, đĩa kia là từ dây chuyền sản xuất của chúng ta. Có thể thấy hai đĩa giống hệt nhau. Và tôi tin không có sự khác nhau trong trải nghiệm dùng món. Ta thử xem nhé?" Don Ernesto hỏi.

Ai nấy có vẻ e dè.

Valdez nói, "Xin phép ngài, Don Ernesto, nếu được thì..."

"Đấy là lý do ta mang Alejandro đến. Gomez, dẫn anh ta vào."

Don Ernesto lựa một con ốc sên Pháp từ đĩa màu xanh rồi ra vẻ đang ăn khi Gomez quay lại cùng Alejandro, một người chừng ba mươi lăm tuổi. Alejandro đội mũ Borsalino màu vàng, khăn cổ và khăn đút túi rũ xuống.

Don Ernesto bỏ vỏ lên đĩa màu xanh dương. "Alejandro là người dày dạn kinh nghiệm, là dân sành ăn và nhà phê bình ẩm thực có tiếng. À còn nữa, ông Clarke này, Alejandro còn có nhiều người quen ở tất cả các tờ tạp chí kiến trúc."

Alejandro ngồi vào chỗ và bắt tay Clarke. "Don Ernesto thật tử tế. Tôi chỉ thưởng thức bữa ăn của mình thôi ấy mà nhiều người lại cứ nghĩ tôi hợm hĩnh."

Don Ernesto rót cho anh ta chút rượu vang. "Làm sạch dư vị đi anh bạn. Trước tiên mời anh thử món ốc sên đặc sản vùng biển Provence miền Nam nước Pháp."

Don Ernesto mời món ốc sên Pháp.

Alejandro nhai một con trong miệng. Anh ta hớp một ngụm rượu vang xong nhiệt tình gật đầu.

Don Ernesto mời một mẫu thử tự sản xuất.

"Còn đây, vẫn món đấy nhưng từ vùng Brittany, cũng ở Pháp."

Alejandro lóc thịt ra khỏi vỏ rồi nhai đi nhai lại. "Hương vị như nhau, Don Ernesto à, nhưng mẻ thứ hai có nhiều... kết cấu hơn, hương vị ổn định hơn chút."

Gomez hắt xì liên tục và phải lấy đuôi cà vạt che mặt.

"Anh sẽ mua món này chứ?" Don Ernesto hỏi.

"Thật ra tôi thích mẫu thử đầu hơn, nhưng nếu không được thì thôi, tôi sẽ mua mẫu thứ hai. Tôi nghĩ mẻ ốc thứ hai đã được rửa sạch bằng nước clo hóa - dư vị clo nhẹ có trong nước máy thành phố vốn khiến tôi rất bực mình. Ông có thể làm việc lại với người ở Brittany."

"Anh có cho kết cấu này giống thịt không, chúng tôi có nên chú trọng cái mà chuyên gia rượu vang các anh hay gọi là 'cảm giác vòm miệng'?"

"Chắc chắn rồi," Alejandro nói. "Cảm giác vòm miệng, kết cấu thịt, hương vị ổn định."

"Về lý thuyết thì đấy là hướng chúng tôi đang đi," Clarke đáp. "Tôi đang nghĩ đến thẻ son trên các kệ hàng tạp hóa. Đại loại như 'Ngon lành quá - yêu nhau thôi!'."

"Ông Clarke, Alejandro, hãy rót cho mình một ly vang cầm theo, tôi sẽ gặp hai người ngoài xe."

Gomez rót đầy ly. "Rượu này còn có thể ngon hơn nữa," anh ta nói.

Valdez mở cửa phòng làm việc rồi khóa lại sau khi cùng Don Ernesto và Gomez bước vào.

Don Ernesto nói nhỏ vào tai ông ta. "Ở Gonaïves tôi sẽ cần chở bằng tàu một lô hàng nặng. Cần cẩu trên boong tàu của ông phải nâng tám trăm ký hàng. Ông dỡ hàng xuống để trong một xe tải. Chở đến Cap-Haitien rồi cho lên máy bay. Ông sẽ cần đến xe nâng hàng ở sân bay."

"Máy bay lớn chứ?"

Don Ernesto gật. "DC-6A."

"Ở cửa kho hàng có cẩu nâng tốt không?"

"Có."

"Trong đấy có xe đẩy hàng không hay ta cần một cái?"

"Đã có xe đẩy. Một lượng máy rửa chén và tủ lạnh sẽ được chất lên máy bay, ở giữa có chỗ trống để hàng của tôi. Quan trọng là phải đặt đúng vị trí giữa lô hàng đấy. Tôi có thể đánh tiếng cho ông trước tám ngày. Lô hàng cũng có khả năng được chuyển từ máy bay sang tàu, tùy."

"Rất sẵn lòng, Don Ernesto. Giấy tờ thì sao?"

"Để tôi lo bên hải quan."

Phía sau phòng là một dây chuyền sản xuất hệt như một nhà máy xử lý gia cầm. Chuột chết dốc ngược, đuôi treo trên một đường chuyền di động. Giữa đám chuột là con chồn opossum. Phụ nữ lột da bọn thú lấy nạc. Một máy đóng nhãn chạy thủ công, có hoa văn trang trí và được mạ niken, cắt ra ba con ốc sên giả từ từng miếng thịt nạc.

"Tôi đã chi mười hai nghìn euro ở Paris cho cái máy đấy," Don Ernesto bảo. "Máy này chế tạo ốc sên từ thời Escoffier. Có khuôn đóng thịt mèo đi kèm không tốn thêm phí. Nhiều người lại nghĩ mèo tương tự ốc sên hơn là loài gặm nhấm hữu cơ này."

Don Ernesto cầm bảng ghi lên và kiểm tra gì đấy.

Gomez đang hát theo giai điệu trong một đoạn nhạc quảng cáo xúp nổi tiếng:

"Từ mèo tới mèo con, ngon ngon ngon!"

Lúc rời khỏi tòa nhà, Gomez đưa Don Ernesto cà vạt màu đen và băng tang đeo tay. "Đeo ở đây dễ hơn ở trong xe," anh ta bảo.

Họ để chiếc Lincoln ở nhà máy và đi chiếc SUV bọc thép chống đạn do Paolo lái. Họ đang đến tang lễ của Jesus Villarreal.

Don Ernesto ngồi trong xe nhận hai cuộc gọi bảo mật, một cuộc từ Paco ở Medellín. Sau trận nổ súng trên sông Miami thì một mình Paco kiếm được một chiếc máy bay và bay về nhà cạnh ba ghế trống.

Hans-Peter Schneider đã chết chưa? Paco không rõ. Anh ta thấy xác hai tên đồng bọn của Hans-Peter Schneider và hai người mà anh ta cho là thủy thủ đoàn.

Don Ernesto nói bằng giọng trầm tĩnh rồi im lặng nhìn ra cửa sổ một lúc. Cô nàng Candy ấy. Ông nghĩ về khoảng thời gian cùng Candy làm tình, thở dốc trong một khách sạn xinh đẹp trên đảo San Andrés.

Don Ernesto đến nghĩa trang sớm nửa tiếng và ngồi trong chiếc suv kính đen theo dõi đám tang Jesus Villarreal. Don Ernesto mở tin nhắn từ góa phụ của Jesus Villarreal và đọc lại lần nữa:

THƯA ÔNG,

JESUS SẼ THẤY VINH DỰ NẾU ÔNG CÓ THỂ DỰ ĐÁM TANG, CÓ LẼ ĐÂY SẼ LÀ NIỀM AN ỦI CHO ÔNG CŨNG NHƯ ÔNG LÀ NIỀM AN ỦI CHO CHÚNG TÔI - GIA ĐÌNH ÔNG ẤY.

Bà góa phụ và cậu con trai đến nơi trong chiếc Chrysler, đi cùng là một gã đàn ông trung niên điển trai đội mũ ni màu xám nổi bật.

Gomez dùng ống nhòm quét qua đám người.

"Gã mặc áo khoác đen có vũ trang," Gomez báo. "Bao súng giắt trước quần bên phải. Đang đợi gã quay lại. Đai súng trên vai phải. Gã thuận tay trái rồi. Tài xế đang đứng cạnh thùng xe. Tên này có một khẩu cầm tay và trong tay là chìa điều khiển xe. Trong thùng xe chắc là một khẩu dài. Tên này mặc áo chống đạn dưới áo khoác tài xế. Ta có Ognisanti, và Cuevas phía sau. Sao tôi không đến chào hỏi bà góa phụ rồi chuyển lời nhắn của ông cho bà ấy nhỉ?"

"Không được, Gomez. Paolo này, gã có tóc là ai đấy?"

"Một luật sư khốn nạn, Diego Riva ở Barranquilla. Gã biện hộ cho Holland Viera hồi hắn ta chặn cướp xe buýt," Paolo đáp.

Họ quan sát thấy Diego Riva đưa một phong bì da màu đen cho bà vợ. Bà cầm để sau ví. Khoảng ba mươi người đưa tiễn quây quần bên mộ Jesus Villarreal. Nó mới chỉ là một cái hố giữa các nấm mồ bằng đá cẩm thạch tinh xảo trong nghĩa trang Barranquilla - có một tượng thiên thần bằng đá cẩm thạch đẹp đẽ trong nghĩa trang ở Cartagena mà Don Ernesto định giới thiệu cho vợ Villarreal ngay khi ông kiếm được câu đề khắc xứng đáng cho chủ mộ.

Bà Villarreal mặc bộ đồ tang giản dị của góa phụ. Cậu con trai đứng bên cạnh, trang nghiêm trong bộ âu phục trong Lễ Kiên tín.

Don Ernesto bước đến. Ông bắt tay cậu con trai trước. "Giờ cháu là đàn ông rồi," Don Ernesto nói. "Cứ gọi cho bác nếu cháu hoặc mẹ cần gì nhé."

Ông quay sang bà góa. "Jesus là một người đàn ông đáng ngưỡng mộ trên nhiều phương diện. Biết giữ lời hứa. Tôi hy vọng có người cũng nói được như vậy với tôi."

Bà Villarreal nhấc mạng che mặt lên nhìn ông. "Căn nhà rất thoải mái. Cảm ơn ông. Jesus dặn tôi - khi mấy chuyện này xong xuôi tôi phải đưa ông cái này." Bà đưa

phong bì màu đen cho Don Ernesto. "Ông ấy dặn ông nên đọc kỹ trước khi làm bất cứ chuyện gì khác," bà nói.

"Thưa bà, tôi xin mạn phép hỏi sao Diego Riva lại có cái này?" Don Ernesto hỏi.

"Anh ta lo nhiều việc cho Jesus. Chúng tôi sợ kẻ thù sẽ đoạt được. Diego Riva giữ giúp tôi trong hầm của anh ta. Cảm ơn ông vì tất cả, Don Ernesto. À Don Ernesto này? Cầu Chúa phù hộ cho ông."

Một chiếc Gulfstream IV đang đợi ở sân bay quốc tế Ernesto Cortissoz. Hai mươi phút sau tang lễ thì Don Ernesto và cộng sự đã lên đường bay đến Miami.

Don Ernesto để giấy tờ của Jesus Villarreal trên bàn xếp. Ông cẩn thận xem qua một lượt rồi gọi cho thuyền trưởng Marco ở Miami.

"Liệu ông có biết Hans-Peter Schneider đã chết hay chưa?"

"Tôi không rõ, thưa ông chủ. Chúng tôi chưa thấy bất cứ dấu hiệu nào của hắn. Không thấy động tĩnh gì ở tòa nhà. Cảnh sát cũng không."

"Tôi đang trên đường đến. Ta sẽ đóng chiếm tòa nhà. Tôi muốn ông tìm ra anh bạn Favorito của ông đang làm gì. Ông liên lạc được với anh ta chứ?"

"Được thôi, thưa ông chủ."

"Ông gặp cô Cari đấy chưa? Cô ta có hữu dụng không?"

"Có chứ, nhưng cô ấy nói sẽ nằm ngoài vụ này, thưa ông chủ."

"Hiểu rồi. Marco, cho tôi biết cô ta muốn gì."

« Lùi
Tiến »